Bùi Lệ tức đến đỏ cả mắt, chỉ biết lủi thủi ra một góc lén lau nước mắt. Tôi tiến đến ôm cậu từ phía sau, tinh nghịch quắp chân ngang eo đối phương.

Ánh mắt Bùi Lệ tối sầm lại, cậu nắm lấy chân tôi kéo mạnh về phía trước. Nhưng rồi, ánh nhìn ấy bỗng dừng lại ở dưới xương quai xanh của tôi, vẻ mặt cậu hiện rõ sự hưng phấn một cách bí hiểm.

Tôi cũng cúi đầu nhìn xuống, khẽ cau mày tự hỏi rốt cuộc cậu đã cho mình uống cái t.h.u.ố.c quái quỷ gì mà dạo này, lúc nào n.g.ự.c tôi cũng có cảm giác căng tức khó chịu. Khi tôi gặng hỏi, mắt cậu cứ đảo liên hồi, chỉ khăng khăng bảo đó là đồ tốt cho tôi.

Tôi không tin!

11

Khi cậu đưa tôi đến một phòng nghiên cứu ở nước ngoài. Tôi nhìn quanh với vẻ khó hiểu: "Đây là nơi làm gì vậy? Anh lại đổ tiền vào đầu tư cái gì nữa à?"

Cậu hào hứng đáp: "Vợ yêu, anh đang đầu tư nghiên cứu về t.h.u.ố.c m.a.n.g t.h.a.i đấy."

Đồng t.ử tôi co rụt lại vì kinh ngạc. Tôi vội rụt tay ra khỏi tay cậu, khẽ nuốt nước bọt: "Anh điên rồi à? Sao tự nhiên lại đi nghiên cứu cái thứ này?"

Bị tôi rút tay ra, chân mày Bùi Lệ lập tức nhíu c.h.ặ.t lại, bộ dạng cực kỳ nghiêm túc: "Dĩ nhiên là để cho em uống rồi!"

Vẻ mặt của cậu bỗng trở nên tội nghiệp: "Chẳng phải vì chuyện không thể có con nên em mới rời bỏ anh à? Anh đã sợ lắm đấy."

Đầu óc tôi ong ong cả lên, thẳng chân đá vào cậu rồi quay đầu bỏ chạy,: "Đồ ngốc! Đồ khốn nạn!"

Tôi đưa tay sờ lên bụng mình. Nghĩ đến việc mình đã bị ép uống thứ t.h.u.ố.c đó suốt cả tuần trời, chẳng lẽ tôi thật sự sắp biến thành kẻ biến thái à? 

Tôi tức đến mức muốn khóc.

Bùi Lệ cuống cuồng đuổi theo, nhìn kỹ mới phát hiện vì đi quá gấp nên bước chân cậu có chút khập khiễng. Tôi chỉ cúi đầu đi thẳng về phía trước, không để ý nên bị cậu chộp lấy cổ tay.

Cậu rối rít van xin: "An Tuân, An Tuân, vợ ơi, có chuyện gì vậy? Đừng bỏ anh, xin em đừng bỏ anh mà."

Người đàn ông luôn giữ bộ mặt lạnh lùng, điềm tĩnh trước mặt bao người, giờ đây lại thỉnh thoảng rơi nước mắt trước mặt tôi. 

Tôi tức đến phát điên, hét thẳng vào mặt cậu: "Anh nghĩ tôi là cái gì hả? Cái thứ đó có an toàn không? Sao anh không tự đi mà đẻ? Tôi là đàn ông, đàn ông, đàn ông đấy! Đã thèm khát con cái đến mức này rồi, anh còn bày đặt yêu đương đồng tính với đàn ông làm cái gì?"

May mà lúc này hành lang vắng vẻ, chỉ có tiếng của tôi vang vọng. Tôi đưa tay day day thái dương, quả nhiên, anh đúng là một kẻ bệnh hoạn.

Thấy tôi nổi đóa, Bùi Lệ lập tức kéo tôi vào lòng dỗ dành: "An toàn mà. Những thứ em uống chỉ là để bồi bổ khí huyết thôi, tôi tuyệt đối không cho em dùng mấy thứ linh tinh chưa được đưa ra thị trường đâu."

Tôi vẫn không tin nổi. Cậu lí nhí thú nhận: "Thật ra anh chỉ muốn dọa em một chút thôi."

Nhưng cậu không ngờ, phản ứng của tôi lại dữ dội đến vậy. Đó thực sự chỉ là một loại t.h.u.ố.c bổ khí huyết, được chiết xuất từ các loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm.

"Lần đầu gặp lại, thấy em gầy hẳn đi, sắc mặt xanh xao. Đây là t.h.u.ố.c do chính tay một vị danh y bốc cho em đấy."

Tôi nhíu mày hỏi: "Thế còn n.g.ự.c tôi sao thế này...?"

Bùi Lệ lắc đầu với vẻ mặt ngây thơ vô số tội: "Cái đó thì anh không biết, hay là tại anh giỏi quá nhỉ, vợ?" 

Tôi: "..."

Vẫn không yên tâm, tôi quyết định đi khám tổng quát một chuyến. Kết quả cho thấy chứng thiếu m.á.u và suy nhược khí huyết trước đây của tôi đã được cải thiện, các chỉ số cơ thể đều đẹp như mơ. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không quên liếc xéo cái gã đang đứng bên cạnh.

Bùi Lệ có vẻ dỗi vì cảm thấy tôi không tin tưởng cậu, thế nhưng thực tế là nhờ ăn uống đúng giờ, t.h.u.ố.c thang đầy đủ mà dạo này, tinh thần tôi minh mẫn, khỏe khoắn hơn trước rất nhiều.

Mùa đông qua đi, mùa xuân lại tới, việc học của tôi cũng dần đi đến hồi kết. Tôi trút bỏ những lớp áo bông dày để khoác lên mình bộ đồ xuân nhẹ nhàng, nắng ấm chiếu rọi lên da thịt, cảm giác thật dễ chịu.

Bùi Lệ đến đón tôi về nước. Tại sân bay, trợ lý của cậu tất bật lo liệu thủ tục. Vì tôi muốn uống cà phê nên Bùi Lệ đã lập tức đi mua giúp.

Nhìn bóng lưng đang đi ở phía trước, tôi chợt nhận ra đôi chân của cậu có gì đó không ổn. Thực ra, tôi đã nhận ra điều này từ lâu rồi. 

Suốt sáu tháng qua, cậu cứ đi đi về về giữa hai nước, có lúc ở lại rất lâu, những dấu vết bất thường làm sao giấu nổi mắt tôi.

Sau khi về nước, tôi có đến gặp bố mẹ cậu một lần, thái độ của họ đối với tôi không hẳn là niềm nở nhưng cũng chẳng còn gay gắt hay ngăn cấm như xưa. 

Bây giờ, Bùi Lệ đã có tiếng nói trong nhà, cậu đang nắm toàn quyền điều hành gia tộc, họ có muốn can thiệp cũng chẳng được nữa rồi.

12

Vừa về đến nhà, tôi chủ động ôm lấy Bùi Lệ, bàn tay khẽ lướt nhẹ lên những vệt sẹo gồ ghề trên tấm lưng cậu.

"Ưm, vợ ơi."

Mặt Bùi Lệ đỏ bừng lên ngay lập tức, ánh mắt nhìn tôi càng thêm sâu thẳm. Tôi đưa chân đá nhẹ vào bắp chân cậu, hỏi thẳng: "Bùi Lệ, rốt cuộc chân anh bị làm sao thế này?"

Cậu khựng lại. Thấy vậy, tôi đẩy cậu ra để nhìn cho kỹ bắp chân phải. Ở mặt bên phải có một vết lõm nhẹ, không quá nghiêm trọng, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thẩm mỹ nhưng rõ ràng nhìn là biết có vấn đề.

Bùi Lệ hoàn hồn, liền nhào tới ôm lấy tôi, vừa cười vừa nói: "Hồi đó lúc em bỏ đi, anh nhảy lầu nên bị gãy chân đấy. An Tuân, anh nhảy từ tầng hai xuống, mạng lớn không c.h.ế.t nhưng lúc đó chẳng có ai dang tay ra đỡ anh cả."

Khóe mắt tôi chợt cay xè: "Có phải là cái ngày hôm đó không?"

Hôm ấy, thấy cậu chủ không nhảy xuống, lúc trở về phòng, tôi còn thở phào nhẹ nhõm, nói với cậu: "Hôm nay đúng là may thật, may mà cậu không nhảy lầu."