Tôi nhìn cậu, không phải để ôn chuyện mà để chất vấn: "Cậu vừa cho tôi uống t.h.u.ố.c gì?"

Cậu cũng nhìn chằm chằm vào tôi, định lấn tới hôn nhưng tôi đã nghiêng đầu tránh né. Cậu chỉ có thể hôn lên má rồi chạm nhẹ khóe môi tôi, nói: "Đừng sợ, đó chỉ là thứ tốt cho cậu thôi."

"Tốt cho tôi? Là cái gì mới được?" Thú thực, tôi chẳng tin nổi lời cậu. 

Đừng để vẻ ngoài có vẻ bình thường này đ.á.n.h lừa, cậu càng tỏ ra bình thường bao nhiêu thì lại càng bất thường bấy nhiêu.

Bùi Lệ không giải thích thêm, cũng không đụng chạm gì quá mức nữa, cậu chỉ ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng. 

Cậu bắt đầu kể khổ với giọng điệu đáng thương: "An Tuân, tôi hận cậu! Tôi vừa về đến nhà thì cậu đã biến mất. Cậu chẳng chịu tin lời tôi nói gì cả. Tôi với người phụ nữ đó chẳng có quan hệ gì hết. Bố mẹ bắt chúng ta chia tay, tôi đã phải cố gắng rất nhiều để làm ra thành tích, để họ đồng ý cho hai đứa ở bên nhau, vậy mà cậu lại biến mất, cậu biến mất rồi!"

Cậu càng nói càng trở nên kích động: "Tại sao lại đối xử với tôi như thế? Sao không đợi tôi về? Tôi không làm gì sai cả, tôi không có, tôi không có!"

Cậu ôm tôi càng lúc càng c.h.ặ.t, giọng cũng càng lúc càng lớn, như sắp suy sụp đến nơi. Tôi bị kìm c.h.ặ.t đến mức nhíu mày vì thấy khó thở nhưng vẫn không nói gì. 

Cậu khóc một hồi, thấy tôi vẫn ngó lơ thì lại nổi khùng lên, cậu véo mặt tôi rồi hôn ngấu nghiến, sau đó bỗng dưng cười phá lên: "Nhưng không sao cả, từ giờ trở đi cậu sẽ chỉ thuộc về một mình tôi thôi. Tôi yêu cậu."

Tôi bị nhốt ở đây vài ngày, mỗi bữa ăn, cậu đều bắt tôi uống một viên t.h.u.ố.c lạ, không biết là thứ quái quỷ gì. 

Tôi vùng vẫy phản kháng trong vô ích. Đang cơn tức giận, tôi vung tay tát thẳng vào mặt cậu: "Cậu cho tôi ăn cái gì hả?"

Gương mặt Bùi Lệ tối sầm, cậu nắm lấy tay tôi, gằn giọng cảnh cáo: "An Tuân, cậu không được phép đ.á.n.h vào mặt tôi."

Tôi thoát khỏi vòng tay cậu, nằm quay lưng về phía bên kia giường: "Tôi phải quay lại trường, không thể bỏ dở việc học được. Cậu thừa hiểu tính tôi mà, tôi có thể không làm ầm ĩ nhưng trong lòng sẽ có khúc mắc. Chắc cậu cũng chẳng thèm quan tâm tôi nghĩ gì đâu nhỉ. Tùy cậu thôi."

Nghe đến đó, cậu lập tức cuống quýt ôm lấy tôi từ phía sau, hôn lên cổ và vai tôi đầy khẩn thiết: "Tôi có quan tâm chứ, tôi quan tâm cậu nhất mà An Tuân... Vợ ơi, tôi sẽ để cậu đi nhưng làm ơn đừng bỏ trốn nữa, có được không? Nếu cậu còn dám trốn, tôi thật sự sẽ nhốt cậu lại, hành hạ đến c.h.ế.t, bắt cậu phải m.a.n.g t.h.a.i con của tôi mới thôi. Lúc đó đừng hòng bước xuống khỏi giường, hiểu chưa?"

Tôi rùng mình trước những lời điên rồ của cậu, cũng biết thừa cậu hoàn toàn có thể làm được những điều đó, ngoại trừ việc khiến tôi mang thai. 

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng có ý định bỏ trốn nữa. Cậu đã tìm đến tận đây, chứng tỏ cậu đã giải quyết được phần nào áp lực từ bên ngoài rồi.

Tôi khẽ gật đầu: "Tôi sẽ không chạy nữa."

10

Sau một tuần bị giam lỏng, cuối cùng tôi cũng được trở về căn hộ của mình.

Bùi Lệ lẽo đẽo theo sau tôi đến tận cửa. Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi dày đặc, xe cộ không thể di chuyển được trong vài ngày tới, nhìn cậu bị mắc kẹt trước cửa nhà, chẳng lẽ tôi lại nhẫn tâm không cho vào?

Vừa bước chân vào nhà, Bùi Lệ ngó nghiêng một vòng rồi xót xa nói: "Nhà gì mà bé tí, mấy năm qua cậu sống khổ sở thế này hả?" 

Tôi: "..." Đôi khi tôi thật sự chẳng muốn nghe cậu nói chuyện chút nào.

Nhìn căn hộ nhỏ nhắn không còn một chút dấu vết nào của cuộc sống chung trước đây, Bùi Lệ bỗng nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, tuyệt vọng chất vấn: "An Tuân, sao cậu lại bỏ tôi mà đi? Tại sao chứ?"

Càng nói, gương mặt cậu càng trở nên sa sầm, u ám. Sợ cậu lại lên cơn điên, tôi đáp: "Đau tay." 

Cậu như bừng tỉnh, vội buông tay ra rồi ôm chầm lấy tôi vào lòng: "An Tuân, tôi nhớ cậu lắm. Tôi đã tìm cậu suốt bấy lâu nay, là tôi đến muộn. Tôi không ghét cậu nữa đâu, chúng ta làm hòa nhé, được không?"

Vừa dứt lời, cậu nghiêng đầu hôn lên vành tai tôi. Tôi không phản kháng, cậu lại càng được nước lấn tới. 

Tôi bị cậu đè c.h.ặ.t xuống giường, đôi mày sắc sảo, lạnh lùng cùng sống mũi cao thẳng trên gương mặt cậu hiện ra ngay trước mắt.

Bùi Lệ nhìn tôi đắm đuối, mấy ngày nay cậu không đụng vào tôi nhưng bây giờ, rõ ràng là đã không nhịn nổi nữa rồi. 

Má tôi hơi ửng hồng, tôi hỏi: "Mấy năm qua, cậu có qua lại với ai không? Có b.a.o n.u.ô.i ai khác ở bên ngoài, có từng ngủ với ai khác không?" 

Cậu nhìn thẳng vào mắt tôi, đáp chắc nịch: "Không, không, không bao giờ." 

Tôi vòng tay qua cổ cậu, khẽ mỉm cười: "Ngoan lắm." 

Đôi mắt cậu đỏ rực lên ngay lập tức.

Đã lâu lắm rồi không làm chuyện này nên quá trình khá vất vả. Trong lúc vô tình chạm vào lưng cậu, tôi chợt nhận ra những vết sẹo dài. Lúc tôi hỏi tại sao lại bị như vậy, cậu chỉ nói ngắn gọn rằng vì muốn ở bên tôi nhưng bố cậu không đồng ý, ông đã đ.á.n.h cậu đến mức chảy m.á.u.

Trước những điều bản thân chưa từng được biết này, tôi ngẩn người. Đêm đó, tôi cho cậu ở lại nhưng sáng hôm sau vẫn thẳng tay đuổi về.

Kỳ nghỉ kết thúc, tôi nhận thấy trạng thái của mình có chút thay đổi, trông rạng rỡ và hồng hào hơn hẳn. Mấy người bạn thân thiết ở trường còn hỏi tôi dạo này có phải đang yêu rồi không. Tôi chỉ mỉm cười, không phủ nhận. 

Những kẻ từng có ý định tán tỉnh tôi đều thất vọng ra mặt. Quả thực, tôi đã trở nên bao dung với Bùi Lệ hơn trước rất nhiều.

Tôi thầm nghĩ, có lẽ tình cảm giữa chúng tôi sâu đậm hơn những gì tôi hằng tưởng tượng.

Bùi Lệ phải bay về nước rồi. Trước khi đi còn không quên đe dọa tôi đừng có dây dưa với gã đàn ông nào, nếu không cậu sẽ g.i.ế.c sạch bọn họ. 

Thế mà khi vừa quay lại đã bắt gặp cảnh tôi đang thân thiết với một chị khóa trên, cậu suýt chút nữa phát điên. Tôi giả vờ ngây thơ như không có chuyện gì: "Cậu chỉ bảo tôi không được dây dưa với đàn ông, chứ có cấm thân thiết với con gái đâu."