Tôi rút điện thoại ra gọi cho anh ta một cuộc, Hạ Vọng liếc nhìn màn hình rồi tắt máy.
Tiếng hò reo xung quanh vang lên từng hồi như sóng biển.
Họ hô to tên anh ta: "Hero! Hero!"
Đó là ID thi đấu của anh ta, do chính tay tôi đặt.
Năm mười tám tuổi, Hạ Vọng mới bắt đầu đ.á.n.h ở giải hạng hai, anh ta gọi điện hỏi tôi xem nên đặt tên ID ra mắt là gì.
Anh ta nũng nịu nói: "Em biết mà, anh đâu có biết tiếng Anh, nhà piano đại tài ơi, đặt giúp anh một cái tên đi."
Cuộc gọi kéo dài quá lâu khiến chiếc điện thoại áp bên tai nóng bừng.
Tôi cầm b.út ngoáy nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng, cuối cùng viết ra từ này.
"Hero có nghĩa là anh hùng." Tôi nói: "Em có tra qua rồi, trò chơi anh đ.á.n.h có rất nhiều anh hùng, đúng không?"
Hạ Vọng cười gian: "Sao lại có người lén tra cứu trò chơi của anh thế này? Thích anh đến thế cơ à?"
Tôi đỏ mặt né tránh lời trêu chọc của anh ta: "Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy... Anh cứ lấy tên là Hero đi, phát âm cũng hơi giống tên tiếng Trung của anh nữa."
"Được rồi." Hạ Vọng kéo dài giọng, ngữ điệu tràn ngập sự cưng chiều: "Đều nghe theo em hết."
Sau đó, tôi nghe thấy tiếng anh ta nhẹ nhàng hôn vào ống nghe.
"... Em không cần vì anh mà phải đi tìm hiểu hay thay đổi bất cứ điều gì đâu, Cửu Thư. Em không hiểu về game cũng không sao cả, em là chính em, em chỉ cần làm những gì em thích là được."
Thực ra tôi cũng có chút tâm tư riêng.
Lúc đó tôi đã thầm nghĩ trong lòng, Hạ Vọng cũng là vị anh hùng của riêng một mình tôi.
Sân bay rộng lớn như thế, bóng lưng của Hạ Vọng ngày càng xa dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.
Anh ta cuối cùng cũng đã trở thành "Hero", nhưng hình như không còn là Hạ Vọng của tôi nữa.
Tôi của lúc đó, ngồi trên nền đá hoa cương sáng bóng lạnh lẽo, ôm bó hoa đã bị chen đến nát bươm trong lòng.
Trái tim tôi cũng giống hệt bó hoa ấy.
Nhăn nhúm, tan tác, chẳng còn nguyên vẹn nữa.
11
Thực ra tôi nên hiểu ra từ lâu rồi, đúng như lời anh ta nói, tôi và anh ta vốn không chung đường.
Khi tôi đã không còn chắc chắn người mình yêu có còn yêu mình hay không, thì có lẽ cũng không nên tiếp tục nữa.
Chị cảnh sát đưa tôi trở lại trường học, trước khi rời đi còn kiên nhẫn khuyên nhủ tôi rất lâu.
Chị nói chỉ cần còn sống thì trên đời này chẳng có chuyện gì là không thể vượt qua, trước khi đi còn không quên dặn dò tôi phải chăm sóc tốt cho bản thân, nếu có chuyện gì thì cứ tìm chị bất cứ lúc nào.
Cô bạn cùng phòng của tôi là Tiểu Xuân, đang thức đêm chơi game, thấy tôi kéo vali về thì vô cùng ngạc nhiên: "Không phải cậu bảo đi gặp anh bạn trai bí ẩn của cậu sao? Sao lại kéo vali về thế này?"
Tôi mỉm cười: "Chia tay rồi."
Tiểu Xuân lập tức nghẹn lời.
Tôi đẩy chiếc vali vào dưới gầm bàn, nói: "Đồ đạc chuẩn bị cho chuyến nghiên cứu ở châu Âu của cậu đã kiểm tra xong chưa?"
"Ôi chao, cậu không nhắc chắc tớ quên mất, để tớ xác nhận lại lần nữa."
Nhạc viện nơi tôi đang theo học rất có tiếng tăm trên trường quốc tế, thường xuyên có các chương trình du học ngắn hạn.
Lần thực tập nghiên cứu tiếp theo là chuyến trao đổi tại một nhạc viện hàng đầu ở Châu Âu, thời gian kéo dài một tháng.
Chương trình này đã bắt đầu xét duyệt hồ sơ từ ba tháng trước, tôi cũng đã đăng ký và làm xong hộ hộ chiếu.
Vốn dĩ tôi định bụng sau khi xác nhận xong lịch trình cuối cùng sẽ nói với Hạ Vọng, giờ xem ra không còn cần thiết nữa rồi.
Chuyến bay cất cánh sau đó năm ngày.
Năm ngày sau, tôi cùng các bạn học bước lên chuyến bay đến Anh.
Để tránh bản thân bị d.a.o động hay bị làm phiền, tôi tháo thẻ sim trong nước ra, chú tâm vào việc tham quan và học tập ở nước ngoài, chỉ liên lạc với gia đình và bạn bè qua mạng internet.
Bây giờ, tôi thực sự cần một khoảng thời gian để bản thân được tĩnh lặng và giải tỏa.
12
Ở Châu Âu một thời gian, tâm trạng tôi dần trở nên thư thái hơn.
Khí hậu ở Anh tuy lạnh nhưng cảnh sắc rất đẹp.
Vào kỳ nghỉ cuối tuần, cả lớp tôi tổ chức đi chơi ở bờ biển Liverpool.
Mùa hè trong nước vẫn chưa qua, vậy mà tôi lại phải mặc áo bông đứng bên bờ biển Liverpool, run rẩy vì lạnh.
Tiểu Xuân chịu không nổi cái lạnh, chạy ra quầy hàng bên đường mua một phần mì xào cà ri nóng hổi mang về chia nhau ăn với tôi.
Mấy bạn nam đi cùng đang thảo luận về giải vô địch thế giới Liên Minh năm nay, tiếng trò chuyện nương theo cơn gió lạnh truyền lại.
"... Năm nay trận chung kết tổ chức ở Paris đấy, thế nào? Đến lúc đó có bay qua xem không?"
"Cái đó phải xem tình hình đã chứ, trong nước mà không có đội nào vào được chung kết thì xem cái quái gì nữa."
"Phong độ của Hero đang lên thế cơ mà, cầm chắc vé vào chung kết rồi, giờ có thể bắt đầu chọn trang phục vô địch được rồi đấy!"
Mấy cậu bạn nam cười lớn.
Tôi chợt cảm thấy phần mì xào cà ri trong miệng thật nhạt nhẽo, chẳng còn chút hương vị nào.
Tiểu Xuân có thể coi là một nửa fan nhan sắc của Hạ Vọng, bao nhiêu năm qua cô ấy vẫn luôn không biết về mối quan hệ giữa tôi và Hạ Vọng.