Lúc này, cô ấy vừa sì sụp húp mì vừa xem buổi phát sóng trực tiếp của Hạ Vọng.

Vào giờ này, ở trong nước chắc hẳn đã là nửa đêm rồi.

Cô ấy lẩm bẩm: "Sao đến giờ này rồi mà Hero vẫn còn phát trực tiếp nhỉ? Lạ thật đấy."

Tôi không để tâm lắm: "Có gì lạ đâu, tuyển thủ eSports chẳng phải đều thức rất muộn sao."

"Thì tớ cũng biết là vậy, nhưng tớ cứ thấy dạo này anh ấy hình như không được bình thường... Đánh xếp hạng mà tâm trí để đâu đâu ấy, không biết bị làm sao nữa." Cô ấy thở dài, rồi lại có chút bất ngờ nhìn tôi: "Tớ cứ tưởng một người chỉ để tâm piano như cậu thì chẳng quan tâm đến chuyện gì ngoài piano chứ."

Tôi thong thả ăn mì: "Sau này sẽ không quan tâm nữa."

13

Chuyến nghiên cứu học tập diễn ra vô cùng thuận lợi.

Một tháng sau, tôi cùng đoàn trường trở về nước.

Ngày hôm sau, khi đi ngang qua văn phòng giáo viên để đến lớp, tôi đột nhiên bị ai đó gọi lại.

Đó là cô giáo chủ nhiệm đại học của tôi, một người phụ nữ tóc đã điểm hoa râm nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng tao nhã.

Tôi dừng bước, lễ phép hỏi: "Cô Lưu, có chuyện gì không ạ?"

Cô nhíu mày, tỏ vẻ hơi khó xử: "Cửu Thư này, gần đây em... có phải đã vô tình trêu chọc hay xảy ra mâu thuẫn với ai không?"

Tôi ngẩn người: "Sao cô lại hỏi vậy ạ?"

"Thực ra trong thời gian em đi Châu Âu, có một cậu con trai đã tìm đến tận văn phòng của cô." Cô đẩy gọng kính: "Trông khá điển trai... chiều cao tầm chừng này, Cửu Thư, em có quen cậu ta không?"

Là Hạ Vọng.

Tôi hơi bất ngờ khi anh ta lại tìm đến tận trường học.

Cô giáo lo lắng gọi tên tôi thêm một lần nữa: "Cửu Thư?"

"Em không sao đâu cô Lưu." Tôi bình tĩnh trả lời: "Đó là bạn trai cũ của em, chắc là anh ta vẫn chưa thể chấp nhận chuyện chia tay. Nếu anh ta có đến nữa, cô cứ nói với anh ta là em đã đi du học Châu Âu rồi, tạm thời sẽ không quay về đâu."

Cô Lưu lập tức hiểu ra: "Được rồi, cô biết phải làm sao rồi."

Tôi cất lời xin lỗi cô: "Em xin lỗi vì đã làm phiền cô ạ."

Cô ấy xua tay: "Chuyện nhỏ thôi, không cần phải khách khí với cô."

Cô nghiêm sắc mặt nói tiếp: "Cửu Thư, em là một đứa trẻ có thiên phú lại rất chăm chỉ, phải tập trung toàn bộ tâm trí vào việc luyện đàn piano, em biết chưa?"

"Vâng, em biết rồi ạ. Em cảm ơn cô."

Tôi cúi đầu chào tạm biệt, vừa định quay lưng bước đi thì cô Lưu lại gọi tôi lần nữa.

Cô chau mày, nét mặt trở nên nghiêm nghị, có vẻ như đã đắn đo suy nghĩ vài giây rồi mới lên tiếng trở lại: "... Kỳ đăng ký của cuộc thi Chopin lần này đã bắt đầu rồi, em có muốn thử sức không?"

14

Cuộc thi Chopin, tên đầy đủ là Cuộc thi Piano Quốc tế Fryderyk Chopin, là một trong những cuộc thi piano danh giá nhất thế giới, được tổ chức năm năm một lần.

Điều đặc biệt ở cuộc thi này là hội đồng giám khảo không nhất thiết phải trao đủ tất cả các giải thưởng.

Kết quả hoàn toàn dựa trên thực lực biểu diễn của thí sinh.

Nếu họ cho rằng không có ai đủ năng lực và phẩm chất để nhận một giải thưởng nào đó, vị trí ấy có thể được để trống.

Trong lịch sử cuộc thi, thậm chí đã không ít lần xảy ra chuyện ngôi vị Quán quân bị bỏ trống.

Đối với cơ hội lần này, đương nhiên là tôi muốn thử sức rồi.

Tôi học đàn từ nhỏ, đạt được không ít giải thưởng, cũng được đ.á.n.h giá là người cực kỳ có thiên phú.

Năm mười bốn tuổi, tôi đã bắt đầu bộc lộ tài năng tại các cuộc thi lớn mang tầm quốc tế.

Về sau gia cảnh sa sút, lên đại học tôi không thể đi du học nước ngoài mà phải vừa làm vừa học, thi vào nhạc viện tốt nhất trong nước.

Nhận được câu trả lời chắc chắn từ tôi, cô Lưu dặn dò tôi hãy tập trung luyện đàn thật tốt, sau này cô sẽ trao đổi tiếp về các thủ tục đăng ký.

Tôi ôm tập nhạc phổ trở về phòng, trong đầu đã bắt đầu hình dung về cuộc thi Chopin sắp tới.

Vì quá đỗi lơ đãng nên tôi không hề chú ý thấy một bóng hình bước ra từ góc tối, âm u lẳng lặng đi theo sau tôi.

Cho đến khi tôi bước vào phòng luyện đàn và chuẩn bị khép cửa lại, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng đột nhiên vươn ra, siết c.h.ặ.t lấy mép cửa, ghì mạnh đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

Tôi ngẩng đầu lên, qua lớp kính nhìn thấy một Hạ Vọng đang ngập tràn giận dữ.

"Dụ Cửu Thư, em có ý gì đây?"

15

Cánh cửa ép trúng ngón tay Hạ Vọng, tôi theo bản năng lập tức buông tay khỏi cánh cửa.

Đôi tay của một tuyển thủ eSports có ý nghĩa quan trọng thế nào, tôi hiểu rất rõ.

Thế nhưng Hạ Vọng lại nhân cơ hội đó lách người chui vào, rồi tiện tay khóa chốt cửa lại.

Rèm cửa trong phòng luyện đàn chỉ kéo được một nửa, phần lớn không gian đều chìm trong bóng tối. Anh ta từng bước tiến tới ép tôi vào bên trong, bàn tay ngoan cố không chịu buông, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

"... Em đã đi đâu? Tại sao chẳng nói gì với anh? Tại sao lại chặn liên lạc của anh?"

Những câu hỏi dồn dập liên tiếp vang lên, tôi dùng sức giằng ra nhưng không thể thoát khỏi.

Tôi bình tĩnh lên tiếng: "Buông tay ra."

Chương 6 - Tình Yêu Không Phải Trò Đùa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia