Từ Thiếu Trạch từng biết chuyện tôi bị cướp công, anh chỉ thản nhiên nói một câu lạnh nhạt.
"Người mới vào thì nên học cách nhường cơ hội cho cấp trên, đừng so đo quá nhiều, như vậy mới đi được đường dài."
Ngày hôm sau, tôi đứng trước màn hình lớn trong phòng họp của Hành Viễn, trình bày bản phân tích của mình suốt 40 phút liền, không vấp một chữ.
Khi tôi kết thúc phần trình bày, cả phòng họp vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng, chân thành.
Phó Cảnh Hành ngồi ở vị trí cuối bàn, anh không khen tôi quá mức như những người khác, chỉ bình tĩnh hỏi thêm một câu hỏi hóc b.úa.
"Nếu đối thủ cạnh tranh giảm giá 10% để giành thị phần thì phương án ứng phó của chúng ta là gì?"
Tôi suy nghĩ vài giây rồi trả lời trôi chảy, đưa ra hai phương án dự phòng.
Anh gật đầu hài lòng, ghi ngay phương án đó của tôi vào bản kế hoạch chính thức, ghi tên tôi bên cạnh.
Cuộc họp kết thúc, tôi vừa trở về bàn làm việc của mình thì điện thoại nhận được tin nhắn từ một số lạ hoắc.
"Tối nay về nhà đi, anh đã đặt món bò xào em thích nhất rồi, còn nóng đấy."
Không cần hỏi tôi cũng biết người gửi tin nhắn này là ai, chỉ có Từ Thiếu Trạch.
Tôi không do dự, chặn luôn số ấy, không muốn dây dưa.
5 phút sau, lễ tân của công ty gọi điện lên cho tôi, giọng có chút ái ngại.
"Chị Vi Lan ơi, có một vị Từ tiên sinh muốn gặp chị ở dưới sảnh ạ, nói là có việc gấp."
Tôi nhìn xuống sảnh lớn qua lớp kính trong suốt từ tầng 12.
Từ Thiếu Trạch đứng bên cạnh chiếc xe màu đen quen thuộc của anh, tay cầm một túi đồ ăn đã nguội ngắt, đứng thẳng tắp.
Đây là lần đầu tiên sau bảy năm, anh công khai xuất hiện trước công ty, trước mặt đồng nghiệp mới của tôi để tìm tôi, nhưng đã quá muộn rồi, muộn 3 năm rồi.
Tôi nhờ cô lễ tân chuyển lời giúp, giọng bình tĩnh.
"Chị nói với anh ấy là tôi đang họp, không muốn gặp ai cả."
10 phút sau, Từ Thiếu Trạch vẫn không rời đi, vẫn đứng đó như một bức tượng.
Nửa tiếng sau, trời bắt đầu đổ mưa lất phất, anh vẫn đứng dưới mái hiên, không vào trong.
Gương mặt lạnh lùng, cô độc của anh đến mức nhân viên ra vào công ty đều vô thức nhìn thêm vài lần, tò mò.
Đến giờ tan làm, tôi không thể tránh mặt anh mãi được nữa, đành phải xuống.
Tôi vừa bước ra khỏi thang máy, Từ Thiếu Trạch đã đi thẳng về phía tôi, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi.
"Chúng ta nói chuyện một lát đi, Vi Lan."
"Những điều cần nói hôm trước tôi đã nói hết cả rồi, không còn gì để nói nữa."
Anh siết c.h.ặ.t túi giấy đựng đồ ăn trong tay đến mức nhăn nhúm, giọng khàn đi.
"Anh đã mua món bò xào mà em thích nhất rồi, em ăn đi cho nóng."
Tôi nhìn phần nước sốt màu nâu đã thấm ra đáy túi giấy, lạnh nhạt.
"Tôi ăn tối ở công ty rồi, anh mang về đi."
"Vậy thì ngày mai, ngày mai anh lại mua cho em nhé?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, lần đầu tiên nói rõ ràng.
"Từ Thiếu Trạch, một bữa cơm bò xào không thể nào bù lại được bảy năm thanh xuân của tôi đâu, anh hiểu không?"
Ánh mắt anh tối sầm lại, có chút đau đớn.
"Anh đã hỏi lại chuyện nghỉ việc của em rồi, trưởng phòng thư ký đã tự ý phê duyệt cho em nghỉ mà không báo cáo, anh đã xử lý cô ta rồi, đuổi việc rồi."
"Vậy sao?"
"Suất chuyển chính thức cũng sẽ được đ.á.n.h giá lại từ đầu, thành tích của em cao hơn Tôn Niệm Chân rất nhiều, chỉ cần em quay về công ty, vị trí đó sẽ là của em, anh hứa."
"Tôi không quay về nữa."
Từ Thiếu Trạch dường như không ngờ tôi sẽ từ chối nhanh gọn, dứt khoát như vậy, anh sững lại.
"Em muốn điều kiện gì? Em cứ nói đi, anh sẽ đáp ứng hết cho em, chỉ cần em quay về."
"Tôi không muốn bất kỳ điều kiện nào cả, tôi chỉ muốn yên ổn."
"Giang Vi Lan, em đừng vì giận dỗi anh nhất thời mà đ.á.n.h đổi cả tiền đồ, tương lai của mình như vậy, em sẽ hối hận đấy."
Tôi bật cười thành tiếng, cảm thấy nực cười.
"Anh thật sự cho rằng rời khỏi công ty của anh là đ.á.n.h đổi tiền đồ sao? Anh đề cao mình quá rồi đấy, Từ Thiếu Trạch à."
Sắc mặt anh cứng lại, tái đi.
Đúng lúc ấy, giọng nói trầm ấm của Phó Cảnh Hành vang lên từ phía sau lưng tôi, kịp thời.
"Ít nhất ở Hành Viễn này, thành tích của cô ấy sẽ không bị người khác lấy mất, công sức của cô ấy sẽ được công nhận xứng đáng."
Phó Cảnh Hành cầm ô bước tới, dừng lại ngay bên cạnh tôi, che mưa cho tôi.
Từ Thiếu Trạch nhìn anh, ánh mắt lập tức lạnh đi, đầy địch ý.
"Đây là chuyện riêng giữa tôi và Vi Lan, không liên quan đến anh, mong anh không xen vào."
"Nếu cô ấy đồng ý nói chuyện với anh thì đương nhiên đó là chuyện riêng của hai người."
Phó Cảnh Hành bình thản đáp lại, không hề nao núng.
"Nhưng cô ấy đã từ chối gặp anh rồi, anh còn tiếp tục chặn đường nhân viên của tôi ở công ty tôi thì không còn là chuyện riêng nữa, mà là quấy rối đấy, Từ tổng."
Hai người đàn ông nhìn nhau giữa màn mưa lất phất, không khí căng thẳng.
Tôi không muốn trở thành một món đồ để họ tranh giành, so đo, liền quay sang nói với Phó Cảnh Hành.
"Đàn anh, em tự về được rồi ạ, anh không cần lo cho em đâu."
Anh đưa chiếc ô màu đen trong tay mình cho tôi, giọng dịu dàng.
"Cầm lấy đi, che mưa về."
"Anh gọi xe khác được mà, không sao."
"Không cần đâu, ngày mai còn phải sửa phương án dự án, đừng để bị cảm lạnh, ốm đấy."
Tôi nhận lấy chiếc ô từ tay anh, ngón tay chạm nhẹ.
Từ Thiếu Trạch nhìn chằm chằm vào bàn tay tôi chạm vào cán ô mà Phó Cảnh Hành vừa cầm, quai hàm anh siết c.h.ặ.t lại, nổi gân xanh.
Trước đây, chỉ vì tôi lỡ mặc áo khoác cùng thương hiệu với anh trong công ty, anh đã sợ người khác hiểu lầm mà bắt tôi phải thay ra ngay lập tức.
Bây giờ tôi công khai đứng dưới chiếc ô của một người đàn ông khác, nhận sự quan tâm của người khác, anh lại tỏ ra như thể quyền sở hữu của mình bị xâm phạm, bị cướp mất.
Thật nực cười và trớ trêu làm sao.
Tôi cầm ô đi qua mặt anh, không dừng lại một giây nào.
Sau lưng tôi, Từ Thiếu Trạch đột nhiên lên tiếng hỏi, giọng khàn đặc.
"Em và Phó Cảnh Hành có quan hệ gì? Hai người quen nhau từ khi nào?"
Tôi quay đầu lại nhìn anh, cười nhạt.
"Không liên quan gì đến anh cả."
"Đây chính là câu mà anh từng dùng để trả lời khi tôi hỏi về chuyến công tác riêng với Tôn Niệm Chân của anh đấy, anh quên rồi sao?"
Từ Thiếu Trạch đứng dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo của sảnh công ty, khuôn mặt bỗng trở nên nhợt nhạt, trắng bệch.
Sau khi tôi rời đi, Phó Cảnh Hành không lập tức lên xe rời đi.
Anh nhìn Từ Thiếu Trạch, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng.
"Từ tổng, nghe nói công ty anh rất coi trọng quy tắc tránh điều tiếng nơi công sở nhỉ?"
"Phó tổng, từ khi nào mà anh lại quan tâm đến chuyện nội bộ công ty tôi vậy?"
"Tôi không quan tâm."
Phó Cảnh Hành chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, thản nhiên nói.
"Tôi chỉ cảm thấy một người đàn ông có thể để bạn gái mình ngã ngay trước mặt mình mà không dám đưa tay ra đỡ, có lẽ không thích hợp để nói chuyện tình cảm, không xứng đáng."
Đồng t.ử của Từ Thiếu Trạch co rút lại, kinh ngạc.
"Ai nói với anh chuyện đó? Ai kể cho anh nghe?"
"Anh nên hỏi vì sao chuyện ấy chỉ mới xảy ra vài ngày mà đã truyền đến tận công ty khác rồi, Từ tổng? Anh nên xem lại cách quản lý của mình đi."
Nói xong, Phó Cảnh Hành bước vào màn mưa, rời đi.
Từ Thiếu Trạch đứng nguyên tại chỗ, trong đầu anh vang vọng lại những câu nói mà tôi đã nói lúc trưa.
Anh chưa từng giới thiệu tôi với bất kỳ ai là bạn gái.
Anh không nhớ tôi bị dị ứng hải sản.
Anh không đưa tay ra đỡ tôi khi tôi ngã.
Trước đây anh luôn cho rằng tôi sẽ hiểu cho anh, sẽ thông cảm cho anh.
Tôi đã ở bên anh từ lúc anh không có gì trong tay, tay trắng.
Tôi hiểu tham vọng của anh, hiểu sự khó khăn khi gây dựng công ty, hiểu những lần anh thất hứa, những bữa cơm nguội lạnh và cả sự vắng mặt triền miên của anh trong những ngày lễ.
Anh đã quen với việc được tôi thấu hiểu, được tôi bao dung đến mức anh quên mất rằng tôi cũng cần được quan tâm, cũng cần được yêu thương.
Từ Thiếu Trạch cúi đầu nhìn túi bò xào đã lạnh ngắt, nước sốt đã đông lại trong tay mình.
Lần đầu tiên sau bảy năm, anh nhận ra có một số thứ trên đời này không thể dùng tiền để mua lại được, và một khi đã mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được nữa.
Dự án Vân Cảng bước vào giai đoạn đấu thầu quan trọng.
Hành Viễn phụ trách tư vấn chiến lược cho một trong ba tập đoàn lớn cạnh tranh quyền khai thác khu thương mại mới ở Vân Cảng.
Trùng hợp thay, công ty của Từ Thiếu Trạch cũng tham gia đấu thầu dự án này với tư cách là nhà đầu tư.
Khi danh sách đại diện các bên được gửi tới ban tổ chức, tên tôi và Tôn Niệm Chân nằm ngay cạnh nhau, ở hai công ty đối thủ.
Trưởng nhóm nhìn tôi, ái ngại hỏi.
"Vi Lan, có cần đổi người phụ trách thuyết trình không? Em có thấy khó xử không?"
"Không cần đâu ạ, em làm được."
"Tôi nghe nói cô vừa mới từ công ty đó nghỉ việc chuyển sang đây."
"Đúng ạ, nhưng toàn bộ dữ liệu em sử dụng ở dự án này đều là dữ liệu công khai trên thị trường hoặc do khách hàng cung cấp, em không dùng tài liệu mật, không có xung đột lợi ích gì đâu ạ."
Anh ấy gật đầu tin tưởng.
"Tôi hỏi vậy không phải vì tôi nghi ngờ cô đâu, tôi chỉ muốn chắc chắn là cô không bị ảnh hưởng tâm lý khi phải đối đầu với công ty cũ thôi."
"Em ổn mà ạ."
"Tôi đã lựa chọn rời đi thì đương nhiên phải có đủ can đảm để đối diện với họ, em không sao đâu."
Ngày thuyết trình đầu tiên, tôi gặp lại Tôn Niệm Chân ở hành lang trung tâm hội nghị lớn.
Cô ấy đã đổi sang bộ đồ công sở đắt tiền, hàng hiệu, trước n.g.ự.c đeo thẻ thư ký chính thức sáng bóng.
Nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức chạy tới, vẻ mặt mừng rỡ giả tạo.
"Vi Lan, cuối cùng cũng gặp được cậu rồi, mấy hôm nay mình gọi cho cậu mãi không được, cậu đi đâu vậy?"
"Tôi đổi số điện thoại rồi, số cũ không dùng nữa."
"Cậu vẫn còn giận mình sao?"
Cô ấy nắm lấy tay tôi, ra vẻ đáng thương.
"Chuyện suất chuyển chính thức thật sự không phải ý của mình đâu, là giám đốc Từ và trưởng phòng tự quyết định thôi, nếu biết cậu sẽ nghỉ việc, mình nhất định đã từ chối suất đó rồi, thật đấy."
Tôi rút tay mình về, giọng lạnh nhạt.
"Bây giờ cô vẫn có thể từ chối mà, vẫn chưa muộn đâu."
Nụ cười trên mặt cô ấy cứng lại, gượng gạo.
"Mình... mình đã ký hợp đồng chính thức rồi, không từ chối được nữa."
"Vậy thì đừng nói những lời vô nghĩa, giả tạo như vậy nữa, tôi không muốn nghe."
Tôi định quay người rời đi, cô ấy lại hạ giọng nói với theo, giọng đầy đe dọa.
"Vi Lan, cậu không nên đến Hành Viễn làm việc đâu, không nên chút nào."
"Tại sao?"
"Phó Cảnh Hành và giám đốc Từ vẫn luôn là đối thủ cạnh tranh của nhau trên thương trường mà, cậu vừa mới chia tay giám đốc Từ đã chạy ngay tới công ty của đối thủ của anh ấy, người ngoài sẽ nghĩ thế nào? Sẽ nghĩ cậu thế nào?"
"Người ngoài nghĩ thế nào thì liên quan gì đến tôi? Tôi quan tâm chắc?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nói rõ ràng.
"Tôn Niệm Chân, tôi đã sống suốt bảy năm trời theo ánh mắt của người khác, sống trong miệng lưỡi của người khác rồi, bây giờ tôi không muốn sống như vậy nữa, tôi muốn sống cho mình."
Sắc mặt cô ấy thoáng thay đổi, có chút hoảng hốt.
"Cậu... cậu thừa nhận cậu đã chia tay với Thiếu Trạch rồi sao? Hai người chia tay thật rồi à?"
Tôi lập tức nhận ra điều bất thường trong câu hỏi của cô ta.
"Tôi chưa từng nói với cô rằng chúng tôi yêu nhau, sao cô biết?"
Tôn Niệm Chân im bặt, mặt trắng bệch, không nói được lời nào.