Hoàng hậu muốn chọn ta làm Thái tử phi, còn ta lại quỳ xuống trước mặt cả nhà, chủ động xin được gả cho chất tử nước Sở.
Vị trí Thái tử phi ấy, biết bao khuê tú trong kinh thành dù có chen lấn đến sứt đầu mẻ trán, tìm đủ mọi cách cũng chưa chắc chạm tay tới được, ấy vậy mà khi cơ hội thật sự rơi xuống đầu mình, ta chỉ hận không thể tránh càng xa càng tốt.
Chẳng còn cách nào khác, bởi trong nhà họ Vệ, ta vốn là người biết tính toán nhất.
Ta đứng thứ hai trong nhà, trên có trưởng tỷ, dưới lại có muội muội. Theo lẽ thường, một đứa con gái ở vào vị trí không trên không dưới như ta đáng ra phải được cha mẹ cưng chiều hơn đôi chút, chẳng cần gánh trách nhiệm của trưởng nữ, cũng chưa đến mức phải nhường nhịn như người làm tỷ tỷ.
Thế nhưng trời sinh ta lại có một gương mặt quá mức đoan trang, chững chạc. Chỉ cần ngồi yên, không nói gì, người khác đã cảm thấy ta hiểu chuyện, trầm ổn hơn hẳn những cô nương cùng tuổi.