Tôi c.ắ.n răng chống chọi lại từng luồng khí lạnh buốt đang bủa vây khắp thân thể, thò bàn tay run rẩy vào trong chiếc túi xách hàng hiệu, rút phăng ra một xấp tiền mặt dày cộm rồi vung tay ném thẳng vào giữa cái bản mặt rỗ của tên khốn nạn:

"Cút ngay cái ngữ súc sinh mày đi! Cái thứ cặn bã như mày cũng xứng mở mồm nói chuyện với bà đây sao?!"

Mặc dù ở thời buổi hiện đại này ai ai cũng đều quen với việc thanh toán trực tuyến qua điện thoại, thế nhưng bản thân tôi từ nhỏ đến lớn vẫn luôn giữ thói quen để rất nhiều cọc tiền mặt trong túi xách, một phần là vì tôi rất thích cảm giác cầm nắm những đồng tiền sột soạt trên tay, phần khác là vì sự hiện diện của những cọc tiền mặt dày cộm luôn mang lại cho một đứa con gái thiếu thốn tình thương như tôi một cảm giác an toàn khó tả.

Vung tiền vào mặt tên lưu manh xong xuôi, tôi dứt khoát quay người sải bước rời đi, thế nhưng những bước chân lúc này quả thực đã chẳng còn giữ nổi sự kiêu hãnh và tự tin ngút ngàn như cái lúc tôi mới bước chân đến đây.

Trở về căn phòng ký túc xá nữ, tôi vội vã tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt, thay vào một bộ đồ ngủ thoải mái, vừa mới chuẩn bị trèo lên chiếc giường tầng của mình thì hai cô bạn cùng phòng Triệu Ngọc và Trương Tuyền cũng vừa vặn đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt và tiều tụy khác thường của tôi, hai cô bạn liền không khỏi tiến lại gần cất giọng ân cần an ủi:

"Khương Nghiêu ơi, cậu có bị làm sao không thế hả? Bọn mình ở chung phòng bao lâu nay thừa hiểu tính cậu mà, bọn mình biết cậu tuyệt đối không phải là hạng người trà xanh đê tiện như những lời đồn thổi trên mạng đâu, cậu đừng có quá đau lòng buồn phiền làm gì nhé..."

Tôi xoay người ngồi xuống mép giường, đưa đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào mặt hai cô bạn thân, thản nhiên thành thật cất lời:

"Mình chính là hạng người đó thật đấy, bản chất của mình xưa nay đúng là cái thứ con gái như thế mà."

Nhìn thấy biểu cảm ngơ ngác, sững sờ c.h.ế.t lặng của hai cô bạn trước câu trả lời thẳng thắn ấy, tâm trạng u uất trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ hơn một chút, mẹ kiếp chứ, cái tên Hứa Trạch Uyên kia tính ra còn chẳng hiểu chuyện và biết điều bằng hai cô bạn cùng phòng của tôi!

"Những lời đồn trên bảng tin trường có cái là thật mà cũng có cái là giả mạo bịa đặt đấy, nhưng gia đình nhà mình giàu nứt đố đổ vách thật sự chứ mình căn bản chẳng thèm đóng giả làm phú nhị đại làm cái trò gì cho mệt, tối nay mình bao trọn gói mời hai cậu ra quán bar uống rượu giải sầu nhé, hai cậu có đi cùng mình không nào?"

Tôi bỗng nhiên chẳng còn chút tâm trí nào muốn nằm ngủ nữa rồi, một người vừa mới thất tình bị bạn trai đá thì chẳng phải là nên mượn rượu để tiêu sầu hay sao?

Người có tiền thì thích tiền bạc, người giàu có thì thích kết thân với người giàu có, chuyện đó chẳng lẽ lại là cái tội hay sao cơ chứ?! Chẳng lẽ cứ bắt buộc một tiểu thư như tôi phải đi làm từ thiện xã hội, phải đi mở lòng yêu một gã đàn ông bần nông nghèo hèn thì mới được người đời tôn vinh là nữ thần thanh cao hay sao?

Triệu Ngọc và Trương Tuyền nhìn nhau rồi cùng nở một nụ cười ngọt ngào gật đầu: "Đi chứ, bọn mình đi cùng cậu!"

Khoảnh khắc cùng hai cô bạn bước chân ra khỏi cổng ký túc xá, tôi mới bàng hoàng nhận thấy những ánh mắt soi mói và những lời chỉ trỏ xì xào của người ngoài lúc này thậm chí đã lan sang làm liên lụy đến cả hai người bạn vô tội của tôi, nỗi ngượng ngùng và áy náy bỗng chốc dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng:

"Hay là... hay là hai cậu cứ quay về phòng trước đi..."

"Có chuyện gì to tát đâu mà cậu phải ngại cơ chứ, đi thôi nào!" Triệu Ngọc khẽ huých nhẹ vào vai tôi một cái động viên, và Trương Tuyền cũng mỉm cười hùa theo phụ họa.

Bước chân vào quán bar sôi động, tôi hào phóng quẹt thẻ mở một chiếc bàn VIP đắt đỏ, hai cô bạn sinh viên lần đầu bước vào chốn ăn chơi liền đưa đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự tò mò và mới lạ nhìn ngắm khắp xung quanh.

Đúng lúc ấy, màn hình chiếc điện thoại của tôi bỗng nhiên nhảy lên một dòng thông báo tin nhắn mới:

Tài khoản mang tên "185, 00, Porsche" gửi tới: "Chị gái ơi, em đang ngồi ngay sát phía sau lưng chị nè."

Tôi quay ngoắt đầu lại nhìn sang bàn phía sau, liền bắt gặp ngay nụ cười rạng rỡ để lộ hai chiếc răng khểnh vô cùng tinh nghịch của cậu nhóc Chu Dĩ đang vẫy vẫy tay chào tôi dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar.

Tôi thong thả nâng ly cocktail màu xanh lam trên tay lên khẽ nghiêng người lắc nhẹ từ xa để đáp lễ cậu ta, rồi thản nhiên quay lưng lại.

Chu Dĩ chẳng qua cũng chỉ là một chú cá nhỏ bơi lội trong ao của tôi mà thôi, ngay cả một danh phận bạn trai chính thức tôi cũng chưa từng ban phát cho cậu ta, thế mà cậu ta còn chẳng thèm nổi giận hay trách móc tôi nửa lời, cớ sao cái tên Hứa Trạch Uyên kia lại còn chưa chịu vừa lòng cơ chứ?! Anh ta lấy cái tư cách gì mà dám cả gan một phát đá văng tôi ra khỏi cuộc đời anh ta?!

Nốc cạn liên tiếp hai ly rượu mạnh vào bụng, bên cạnh chỗ tôi ngồi bỗng nhiên xuất hiện một nguồn nhiệt ấm áp, tôi khẽ liếc xéo đôi mắt sang nhìn, liền thấy Chu Dĩ đang chống một tay lên cằm, đưa ánh mắt mỉm cười dịu dàng nhìn tôi:

"Có phải chị gái đang vì mấy cái bài viết bêu riếu trên bảng tin tỏ tình của trường mà đau lòng buồn bã lắm đúng không nè?"

"Cũng... tạm được, không sao cả." Dường như do lượng cồn ngấm vào m.á.u hơi nhiều nên đầu lưỡi tôi bắt đầu có chút líu lại, nói năng không còn được lưu loát như thường lệ.

"Em là cam tâm tình nguyện làm một chú cá ngoan ngoãn trong ao của chị mà, chị gái đừng có vì chuyện thiên hạ mà buồn lòng nữa nhé." Chu Dĩ khẽ cười nở một nụ cười đắc ý và cưng nựng.

Mà cũng đúng thôi, Chu Dĩ thì có cái lý do gì để phải nổi trận lôi đình với tôi cơ chứ? Bản thân cái ao cá của cậu ta ngoài đời rộng lớn đến nhường nào cơ chứ, số lượng cá mà cậu ta nuôi đâu chỉ đơn thuần là để ngắm nghía bên ngoài như tôi, mà phần lớn đều đã bị cậu ta đưa lên giường mây mưa thỏa mãn nhu cầu sinh lý từ lâu rồi, làm sao một tay chơi như cậu ta lại đi bận tâm để bụng chuyện làm một chú cá trong danh bạ của tôi cho được.

Tôi cúi đầu kề sát miệng vào ly thủy tinh, chăm chú ngắm nhìn thứ chất lỏng màu xanh lam sóng sánh bên trong, rồi chậm rãi cất lời bằng một chất giọng vô cùng nghiêm túc:

"Lát nữa về phòng, toàn bộ số quà cáp đắt tiền mà trước đây cậu từng tặng cho tôi, tôi sẽ quy đổi toàn bộ thành tiền mặt sòng phẳng rồi chuyển khoản trả lại hết vào tài khoản cho cậu nhé."

Chu Dĩ thoáng giật mình ngơ ngác: "Chị... rốt cuộc chị muốn làm cái trò gì thế ạ?!"

"Rửa trắng lại thanh danh của bản thân chứ làm gì nữa."

Và sau đó là dồn toàn tâm toàn lực để theo đuổi lại Hứa Trạch Uyên!

Thực sự là bực bội và phiền phức c.h.ế.t đi được, ai bảo bản thân tôi lại lỡ đem lòng yêu say đắm cái gã đàn ông mặt lạnh khó ưa ấy cơ chứ!

Đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ đeo tay nhận thấy thời gian đêm đã muộn, tôi liền đứng dậy giục Triệu Ngọc và Trương Tuyền thu dọn đồ đạc cùng nhau rời khỏi quán bar, hoàn toàn phớt lờ bóng dáng Chu Dĩ vẫn đang ngồi ngẩn ngơ c.h.ế.t lặng tại bàn.

Suốt dọc con đường đi bộ trở về trường, tôi mở ứng dụng WeChat lên, gom toàn bộ bảy chú cá nhà giàu trong ao cá của mình (bao gồm cả Chu Dĩ và trừ Hứa Trạch Uyên ra) ghim hết lên đầu danh bạ, rồi bắt đầu cặm cụi ngồi cộng sổ tính toán xem suốt thời gian qua bản thân đã nhận từ bọn họ bao nhiêu món quà tặng.

Dẫu sao toàn bộ những thứ quà cáp xa xỉ ấy đều là đồ dùng riêng của phái nữ, nếu mang trả lại hiện vật cho đám đàn ông thì bọn họ cầm về cũng chẳng biết dùng vào việc gì, chi bằng cứ quy đổi thẳng toàn bộ ra tiền mặt sòng phẳng mà chuyển khoản trả lại là thực tế và dứt khoát nhất.

Tôi thực sự cảm thấy vô cùng khó hiểu và ấm ức trong lòng: Những cô gái khác ngoài xã hội thì nhận trà sữa, nhận hoa tươi từ những kẻ tán tỉnh, còn tôi đây thì nhận đồng hồ xịn, nhận túi xách hàng hiệu xa xỉ, chẳng lẽ chuyện đó lại là cái tội tày đình hay sao cơ chứ?!

Thôi được rồi, bản thân tôi tự nhận thức được việc nhận quà cáp bừa bãi của người khác khi không xác định yêu đương cũng là một hành vi không đúng đắn, tôi xin nhận lỗi và nhất định sẽ sửa đổi triệt để!

Tôi bắt đầu soạn tin nhắn gửi hàng loạt cho từng người trong danh sách để thông báo việc trả lại tiền, thế nhưng đến khi bấm gửi sang tài khoản mang tên "181, 01, Lamborghini", hệ thống bỗng nhiên báo một dấu chấm than đỏ ch.ót: Đối phương đã chặn số và kéo tôi vào danh sách đen!

Chương 2 - Tôi Bị Tố Là Trà Xanh Hám Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia