Đầu óc tôi bỗng chốc tỉnh táo hẳn ra khỏi cơn say: Cái anh chàng siêu xe Lamborghini này hình như tên thật là Hạ Châu thì phải? Cậu ta ở ngay phòng ký túc xá sát vách bên cạnh phòng Hứa Trạch Uyên và lại còn học cùng một viện chuyên ngành với nhau nữa chứ!
Liệu có phải cậu ta vì quá đỗi phẫn nộ và uất ức khi phát hiện ra bản thân mình bấy lâu nay chỉ là một chú cá nhỏ trong ao, trong khi gã hàng xóm Hứa Trạch Uyên lại đường đường chính chính được tôi trao cho danh phận bạn trai chính thức hay không?
Nếu vậy thì lát nữa tôi đành phải bồi thường chuyển khoản thêm cho cậu ta một khoản tiền thật lớn để tạ lỗi vậy sao?
Sau khi thầm nghĩ thấy phương án bồi thường bằng tiền mặt này là hoàn toàn khả thi và hợp lý, tôi liền tạm thời gác chuyện của Hạ Châu sang một bên, tự nhủ ngày mai sẽ đích thân tìm đến tận cửa phòng ký túc xá của cậu ta để nói chuyện cho tỏ rõ lòng thành.
Đã là cá trong ao thì tâm lý đàn ông vốn dĩ tính khí chẳng mấy khi quá nặng nề, bọn họ đến và đi vô cùng tự do tự tại, tôi dùng tài khoản Alipay chuyển khoản tiền trả nợ, đối phương thậm chí chẳng cần bấm nút xác nhận là tiền đã tự động chảy thẳng vào tài khoản ngân hàng của họ rồi, chẳng cần phải tốn công đẩy qua đưa lại từ chối khách sáo, tôi đã cho bọn họ đủ cả thể diện lẫn lòng thành chu tất nhất.
Tôi liên tục thao tác chuyển tiền qua ứng dụng: Chuyển cho "182, 99, Ferrari" số tiền 66.666 tệ (khoảng hơn 230 triệu VNĐ); chuyển tiếp cho "186, 00, Maybach" số tiền 88.888 tệ (khoảng hơn 310 triệu VNĐ)... Cứ thế lần lượt lướt ngón tay xuống danh sách thanh toán sạch sành sanh từng người một, cuối cùng trong ao chỉ còn sót lại duy nhất một mình Hạ Châu.
Sáng ngày hôm sau, tôi đặc biệt cất công thay đổi phong cách ăn mặc: diện một chiếc áo thun cộc tay đơn giản phối cùng chiếc quần jean dài kín đáo, trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống trán, cả con người trông vô cùng đứng đắn, giản dị và toát lên vẻ thục nữ gia giáo đàng hoàng, rồi mới tự tin sải bước đi về phía tòa nhà ký túc xá nam sinh.
Đứng ở sảnh cửa ra vào ký túc xá, tôi khẽ chặn một cậu bạn nam sinh đeo kính cận trông có vẻ vô cùng thật thà lại, cất giọng nhỏ nhẹ nhờ vả: "Bạn học ơi, phiền bạn có thể chạy lên phòng 207 gọi giúp mình bạn Hạ Châu xuống đây một lát được không ạ? Mình đang có việc gấp cần tìm gặp bạn ấy."
Cậu bạn thật thà liền gật đầu lia lịa rồi nhanh chân chạy lên lầu, thế nhưng toàn bộ cảnh tượng ấy đã lọt vào tầm mắt của những kẻ đứng hóng chuyện xung quanh, bọn họ căn bản chẳng thèm kiêng nể hay sợ tôi nghe thấy, lập tức buông ra những lời cười cợt mỉa mai vô cùng cay độc:
Bọn họ xì xào bàn tán rằng danh tiếng của tôi giờ đây đã thối tha bại hoại khắp trường, vừa mới bị thiếu gia Hứa Trạch Uyên đá văng ra khỏi cửa thì lập tức lại mặt dày quay đầu tìm đến bám víu lấy Hạ Châu, đúng là coi những người giàu có lắm tiền nhiều của đều là những kẻ ngu ngốc bị dắt mũi cả hay sao... muôn vàn những câu từ x.úc p.hạ.m nhơ nhớp lọt vào tai nghe vô cùng ch.ói tai và khó chịu.
Hạ Châu còn chưa kịp bước chân xuống lầu, thì từ cửa sảnh lớn ký túc xá, bóng dáng cao ráo của Hứa Trạch Uyên đã sải bước bước chân ra ngoài.
Khoảnh khắc đôi mắt phượng của anh vừa chạm vào khuôn mặt thanh tú như ngọc của tôi, sắc mặt anh lập tức sa sầm lạnh ngắt như tiền: "Tôi chẳng phải đã nói rõ mồn một là cấm cô không được bén mảng đến đây làm phiền tôi nữa rồi hay sao?!"
Những lời lẽ cay nghiệt ấy quả thực vừa khó nghe, vừa nhục nhã ê chề lại vừa khiến cho l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đau đớn đến thắt lại.
Tôi cũng không kìm nén nổi cơn tự ái con gái, liền đanh mặt lạnh lùng cất lời đáp trả: "Tôi căn bản hôm nay không phải đến đây để tìm gặp anh."
Vỏn vẹn đúng mười một chữ dứt khoát ấy vừa mới buột miệng rơi xuống đất, thì sắc mặt của gã đàn ông trước mặt bỗng chốc biến đổi còn lạnh lẽo và đen kịt hơn cả đáy nồi gang!
Ngọn lửa giận dữ và vẻ bực bội khó chịu có thể nhìn thấy rõ mồn một đang cuộn trào bốc lên từ sâu trong đôi mắt câu hồn đoạt phách của anh, đôi bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, rồi anh dứt khoát vung chân sải những bước chân dài đằng đằng sát khí quay người bước thẳng đi.
Tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ dõi mắt nhìn theo bóng lưng dỗi hờn của Hứa Trạch Uyên, thì trước mặt tôi bỗng nhiên bị một bóng đen cao lớn bao phủ lấy, giọng nói trầm ấm và thanh thoát của Hạ Châu vang lên bên tai: "Cậu tìm tôi có việc gì thế?"
Bị tiếng gọi của Hạ Châu kéo giật tâm trí quay trở lại thực tại, tôi khẽ xoay người, hơi ngửa chiếc cằm thanh tú lên, từ dưới vành mũ lưỡi trai đưa mắt nhìn ngắm cậu ấy:
Chiếc áo thun trắng tinh khôi, chiếc quần tây đen phẳng phiu và đôi giày thể thao trắng sạch sẽ, phong cách ăn mặc tối giản hết mức nhưng lại tôn lên một dung mạo tuấn tú rực rỡ đến mức kinh diễm lòng người, nếu như người đứng trước mặt cậu ấy lúc này không phải là một đại mỹ nhân tuyệt phẩm như tôi, thì bất kỳ một cô gái nào khác trên đời này chắc chắn cũng sẽ cảm thấy tự ti mặc cảm về nhan sắc của mình.
"Tôi đến đây là để trả lại tiền cho cậu... Toàn bộ những món quà đắt tiền trước đây cậu từng tặng cho tôi... tôi nghĩ đem trả lại hiện vật cho cậu thì cậu cầm về cũng chẳng biết dùng vào việc gì, nên tôi đã tự mình quy đổi toàn bộ thành tiền mặt sòng phẳng để gửi lại cho cậu đây." Tôi đưa tay khẽ kéo vành mũ lưỡi trai sụp xuống thấp một chút để né tránh đôi mắt đa tình đang nhìn thẳng vào mình.
"Không cần thiết đâu." Nét mặt Hạ Châu phẳng lặng không hề để lộ ra chút gợn sóng cảm xúc nào, cậu ấy lạnh lùng quay người toan bước chân quay trở vào trong ký túc xá.
Tôi vội vã vươn tay chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay áo của cậu ấy giữ lại.
Những người đứng xem xung quanh căn bản chẳng thể nào nghe được nội dung cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi, bọn họ chỉ nhìn thấy một sự thật rành rành trước mắt rằng đại hoa khôi Khương Nghiêu đang trơ tráo níu kéo, quấn lấy chàng thiếu gia Hạ Châu một cách vô liêm sỉ.
Hạ Châu quay đầu lại nhìn tôi, lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì tôi đã sốt sắng cướp lời nói tiếp:
"Dù sao thì số nợ này tôi cũng bắt buộc phải hoàn trả lại sòng phẳng cho cậu, bằng không thì người ngoài sẽ lại có cớ buông lời đàm tiếu dị nghị bôi nhọ tôi mất." Thực lòng mà nói lúc này bản thân tôi cũng chẳng còn quá để tâm đến những lời xì xào của miệng lưỡi thiên hạ nữa, bởi vì cái cảm giác ngượng ngùng và tủi nhục ban đầu đã dần dần nguội lạnh qua đi.
Thiên hạ xưa nay vốn dĩ rất thích tụ tập bàn tán xôn xao về cuộc đời tôi: Thuở trước khi tôi còn ở trên đỉnh cao thì bọn họ thi nhau ngưỡng mộ ghen tị, còn giờ đây khi tôi gặp nạn sụp đổ thì bọn họ lại hùa nhau khinh ghét và chà đạp.
Bản thân tôi xưa nay chưa từng thèm tham gia vào những cuộc tranh cãi ấy, người ta muốn thêu dệt điều gì về tôi thì cũng chẳng làm suy chuyển được cuộc sống của tôi.
Việc tôi trưng ra cái bộ dạng đáng thương tội nghiệp trước mặt Hạ Châu lúc này, mục đích duy nhất cốt yếu chỉ là hy vọng cậu ấy có thể mở lòng chấp nhận phương thức hoàn trả nợ nần bằng tiền mặt này của tôi, dẫu sao sòng phẳng dứt khoát vẫn tốt hơn nhiều so với việc cứ để cho mối quan hệ nợ nần dây dưa không dứt.
Hạ Châu khẽ cúi đầu đưa ánh mắt nhìn xuống bàn tay nhỏ nhắn của tôi đang nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay mình, tôi cũng theo phản xạ tự nhiên nhìn theo ánh mắt của cậu ấy: Làn da của Hạ Châu quả thực là vô cùng trắng ngần mịn màng, bàn tay tôi đặt trên cổ tay cậu ấy trông tự nhiên và hòa quyện đến mức hệt như nó vốn dĩ sinh ra là để ngự trị ở đúng cái vị trí ấy vậy.
Tựa như vừa chạm phải một hòn than nóng bỏng rẫy, tôi vội vã buông tay giật lùi lại một bước, lúc này Hạ Châu mới từ tốn cất giọng mở lời:
"Bây giờ mới bắt đầu biết sợ hãi rồi đấy à?" Trong chất giọng trầm ấm dịu dàng ấy lại ẩn chứa một chút mỉa mai chế giễu khẽ khàng, đây có lẽ chính là thứ mà người đời vẫn thường gọi là "nhát d.a.o bọc nhung", ngoài mặt thì êm ái nhưng bên trong lại sắc lẹm cứa nát tim người.
"Tôi..." Bị câu nói châm chích ấy đ.â.m trúng tim đen, lời phản bác nghẹn lại nơi cổ họng còn chưa kịp thốt ra thì Hạ Châu đã dứt khoát cắt ngang:
"Mấy đồng tiền bạc lẻ này đối với một người như cậu thì tính là cái thá gì cơ chứ? Chuyện tình cảm xưa nay vốn dĩ đâu phải là một cuộc giao dịch tiền trao cháo múc sòng phẳng là xong chuyện được đâu, cho nên món nợ này... cậu cứ việc tiếp tục ôm lấy mà nợ tôi suốt đời đi." Nói xong câu nói đanh thép ấy, Hạ Châu liền dứt khoát quay ngoắt người sải bước đi thẳng vào trong sảnh ký túc xá.