“Em đừng hiểu lầm.”
“Mẹ anh nghe nói em thi đậu đại học, hai hôm trước còn đến thăm em, bà rất thưởng thức em, nói đã nhận em làm con dâu rồi.”
Trên mặt hắn có nụ cười, giọng điệu còn mang theo một tia cầu xin khó nhận ra.
Chiếc túi lưới trong tay hắn đựng những món quà ngày trước tôi từng tặng hắn.
“Em xem, những thứ này anh đều giữ lại.”
“Chuyện trước kia giữa anh và Tô Nghi Mạn đều là do gia đình ép buộc thôi, chúng ta ở quê bên nhau nhiều năm như vậy, Hương Hương, anh là người thế nào chẳng lẽ em còn không hiểu sao?”
Lông mày tôi khẽ giật.
Tôi gọi lớp trưởng đang đi ngang qua, rồi đưa tay giả vờ khoác nhẹ lấy cánh tay anh ấy.
“Diệp Kiến Bách, quên giới thiệu với anh, đây là người yêu của tôi.”
Diệp Kiến Bách lập tức sững sờ, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Người yêu của cô?”
“Cô có người yêu rồi?”
“Ngày nào cô cũng lên lớp đọc sách, lấy đâu ra thời gian tìm người yêu?”
“Có phải cô đã sớm lén lút qua lại với người ta rồi không?”
Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t lại.
“Cô cố ý chọc tức tôi đúng không?”
“Vì chọc tức tôi, cô ngay cả danh tiếng của mình cũng không cần nữa sao?”
“Một người phụ nữ đã theo một người đàn ông rồi còn theo người thứ hai à?”
“Buông tay.”
“Không thể nào!”
“Tôi tuyệt đối không thể buông cô ra nữa!”
“Về thành phố rồi, tôi mới biết chúng ta mới là người hợp nhau nhất, tôi cũng mới biết cô từng làm bao nhiêu chuyện vì tôi.”
“Cô quên hết rồi sao?”
“Hương Hương, cô sợ tôi bị bệnh, mùa đông nửa đêm còn dậy đốt giường đất cho tôi, chút mỡ lợn ngày thường tiếc không dám ăn lại giấu dưới đáy bát tôi, giấy nháp tôi ném đi cô cũng nhặt về làm lại thành giấy luyện chữ.”
Xung quanh bắt đầu có sinh viên tụ lại xem.
Tôi hất tay hắn ra: “Tôn trọng một chút đi!”
“Diệp Kiến Bách!”
“Vị hôn thê của anh đến rồi, anh còn muốn đứng đây giở trò lưu manh sao?”
Hắn sững lại, cuối cùng buông tay.
Tiếng khóc của Tô Nghi Mạn còn chưa kịp cất lên thì bảo vệ đã đi theo đến nơi.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.
“Đúng là không biết xấu hổ, rõ ràng có vị hôn thê rồi còn đến dây dưa người khác.”
“Rõ ràng là lỗi của bản thân, còn đổ lên đầu cô gái kia, tôi thấy người yêu cô ấy chọn còn tốt hơn anh ta nhiều.”
“Trai tài gái sắc, đúng là nồi nào úp vung nấy.”
Sắc mặt Diệp Kiến Bách xanh mét, hắn hung hăng trừng Tô Nghi Mạn một cái.
“Em đến đây làm gì?”
Hai người rất nhanh đã cãi nhau ngay tại chỗ.
Lớp trưởng nhìn tôi một cái rồi nói: “Bạn học Trì, thầy bảo chúng ta đi chuyển sách.”
Thật ra căn bản chẳng có quyển sách nào cần chuyển.
Rẽ qua bụi cây, lớp trưởng mới hỏi: “Đừng lo, mọi chuyện qua rồi, có cần tôi đến phòng bảo vệ nói thêm một tiếng không?”
“Người này chưa thấy quan tài chưa rơi lệ.”
“Nếu chưa thấy tôi thật sự thích người khác, hắn tuyệt đối sẽ không chịu hết hy vọng.”
Mặt anh ấy hơi đỏ lên.
Tôi buông tay ra.
“Cảm ơn lớp trưởng.”
“Lát nữa tôi sẽ đến báo với thầy trước, tránh để trường bị kéo vào phiền phức.”
Có thầy cô đứng ra ủng hộ, lời đồn liên quan đến Diệp Kiến Bách còn chưa kịp lan rộng đã bị dập tắt hoàn toàn.
Sau đó, hắn từng giả làm công nhân trồng hoa và người giao rau để tìm cách đến gần trường, nhưng còn chưa tới cổng đã bị bảo vệ chặn lại.
Sau chuyện ấy, tôi rất lâu không còn gặp Diệp Kiến Bách nữa.
Trong lớp tân sinh viên năm sau đương nhiên cũng không có hắn.
Ngược lại Sơn Tuyết từng gặp hắn một lần ở bên ngoài.
Hắn nói với Sơn Tuyết rằng tôi chẳng có gì ghê gớm, hắn nhất định sẽ tìm một cô gái đẹp hơn tôi gấp trăm gấp nghìn lần.
Hắn đã hoàn toàn sa vào nỗi ám ảnh về nhan sắc.
Hắn dứt khoát chia tay Tô Nghi Mạn.
Tôi nhớ đến kiếp trước, khi hắn đưa Tô Nghi Mạn về quê cũ thăm lại nơi xưa, những nốt tàn nhang trên mặt cô ta đã được xóa đi gần hết.
Trong lời nói của hắn khi ấy, nhà họ Tô Nghi Mạn cũng đã cho hắn rất nhiều hỗ trợ.
Kiếp này, xem ra hắn đã hoàn toàn đổi hướng đi của đời mình.
Ngoảnh nhìn lại những quỹ đạo đời người từng giao nhau.
Tôi có cảm giác như mình đang từng chút một lấy lại phần kịch bản vốn thuộc về hắn.
Tôi không dám phụ món quà mà số mệnh đã ban cho mình.
Chỉ lặng lẽ cắt từng bài báo xuống rồi cất giữ.
Năm tốt nghiệp đại học, tôi không chọn làm phóng viên, cũng không cân nhắc cơ hội ra nước ngoài, mà quyết định đến Thâm Quyến.
Diệp Kiến Bách ở quê nghe được tin này, còn cố ý lấy cớ đi hội chùa, đến đó ở mấy ngày để chờ tôi.
“Chân lấm tay bùn thì vẫn là chân lấm tay bùn, thịt ch.ó chẳng bao giờ lên được bàn tiệc.”
“Ban đầu tôi còn tưởng cô sẽ đi làm phóng viên lớn cơ, không ngờ lại chạy tới một nơi khỉ ho cò gáy.”
Hắn cưỡi một chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh, phía sau chở một cô gái đang cười ngây ngô.
Cô gái ấy tôi biết, là người ở trấn bên cạnh.
Nhà cô ấy có bảy con gái và một con trai, đầu óc cô ấy không được nhanh nhạy, cũng không thích nói chuyện, nghe nói là vì lúc mới sinh bị sặc nước nên ảnh hưởng đến trí tuệ.
Nhưng cô ấy lại đẹp đến mức nổi tiếng khắp mười dặm tám thôn, môi đỏ răng trắng, trông rất giống Đặng Lệ Quân.
Diệp Kiến Bách nhìn chằm chằm tôi.
“Cô đúng là đẹp, nhưng cũng chưa đẹp đến mức đứng đầu.”
Tôi đi thẳng qua hắn, hắn lập tức dựng xe rồi đuổi theo.
“Trì Quế Hương, rốt cuộc cô còn muốn làm loạn đến bao giờ?”
“Cô biết không?”
“Vừa rồi tôi đến nhà cô, cả nhà cô đều cãi nhau ầm ĩ, biết cô chọn một nơi xa xôi như thế, bố mẹ cô đều nói thà rằng đừng học đại học, thà rằng lúc trước theo tôi còn hơn…”
Câu phía sau rõ ràng là hắn tự bịa thêm.