7
Vừa định trả lời thì đồng nghiệp Beta đi tới vỗ vai tôi.
“Tiểu Tiết Vũ, gần đây online chú ý chút đi, đừng nói bậy, cẩn thận công ty ‘tra sổ hộ khẩu’ nhà cậu đó.”
“Công ty bên cạnh có Alpha chat chít với Omega nhà người ta, bị Alpha của đối phương c.h.é.m trọng thương. Nghe nói Alpha đó có quyền có thế, công ty đã cung cấp lịch sử truy cập của Omega kia cho hắn.”
Tôi ngẩn người: “A… Alpha nhà tôi rất ngoan, không làm thế đâu, tôi cũng không nói bậy đâu, cảm ơn cậu đã nhắc nhở.”
Đồng nghiệp Beta gật đầu rồi lại sang vị trí bên cạnh cảnh báo tiếp.
Phù, đáng sợ thật đấy.
Thì ra công ty tra thông tin cá nhân là có thật.
Nhìn người đăng bài Alpha đang đợi trả lời, quay đầu lại nghĩ, mình đâu có chat chít gì với Alpha này đâu, chỉ là giao lưu cuộc sống bạn đời một chút, chắc không sao đâu nhỉ?
Thế là tôi yên tâm trả lời:
[Alpha nhà tôi rất tốt, tôi là Beta, thật ra không tương xứng lắm. Lúc đó anh ấy sắp trưởng thành nên bất đắc dĩ mới chọn tôi. Tôi thuộc diện nhặt được món hời lớn. Giờ Alpha nhà tôi đến kỳ nhạy cảm mà không được an ủi, tôi cũng thấy xót lắm. Nỗi đau dài không bằng nỗi đau ngắn, để anh ấy rời đi tìm Omega thôi.]
Alpha kia im lặng năm phút mới trả lời:
[Nếu chia tay rồi, sau đó bạn sẽ làm gì? Sống một mình sao?]
Tôi nghĩ ngợi:
[Chắc là sẽ ở bên một Beta khác thôi, cho thoải mái.]
[Lương tôi thấp lắm, nuôi không nổi Alpha, ở cùng Beta tự cung tự cấp, cũng không đến nỗi túng thiếu.]
Thực ra, đây là tôi nói bừa đấy.
Tôi làm sao có thể quên Bùi Từ Chi để đi yêu người đàn ông khác?
Sẽ không quên đâu.
Cả đời này không quên được anh.
“Tiết Vũ.”
Sếp đột nhiên xuất hiện, tôi vội vàng chuyển màn hình lười biếng.
Bà ấy đẩy gọng kính: “Tiết Vũ, sao mắt em đỏ thế?”
“Hả?” Tôi sờ sờ khóe mắt.
“Gần đây em làm việc rất chăm chỉ, thưởng thêm cho em một nghìn tệ lương, chuyển cho em một vị trí ngồi rộng rãi hơn. Giờ đổi chỗ luôn đi.”
Tôi mừng rỡ: “Cảm ơn sếp!”
Nhiều thêm một nghìn tệ!
Đến ngày phát lương là được ăn bữa thịnh soạn rồi!
Còn có thể mua quà sinh nhật cho Bùi Từ Chi nữa!
“Sếp, em dọn xong rồi, em ngồi đâu ạ?”
Bà ấy chỉ cái bàn dài ngoài cửa văn phòng: “Vị trí thư ký, đủ rộng rồi chứ? Không bắt em làm thư ký tiếp ứng đâu, chỉ là ngồi đó thôi.”
Tôi nhìn qua, chỗ đó đúng là rộng thật, chỉ là cách mấy đồng nghiệp Beta hơi xa.
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Tiếp tục lười biếng.
[Anh đừng chỉ nghe tôi nói, anh tốt thế, sao Beta nhà anh không để ý đến anh?]
Alpha trả lời:
[Cô ấy có lẽ cảm thấy không xứng với tôi, nhưng Beta nhà tôi vừa đáng yêu vừa xinh đẹp lại lương thiện, là tôi không xứng với cô ấy mới đúng. Tôi nên làm gì để cô ấy lại gần tôi đây? Tôi đã nghe theo lời khuyên của bạn, nói với cô ấy là tan làm sẽ đón cô ấy, phản ứng của cô ấy rất lạnh nhạt. Tôi còn có thể cố gắng ở phương diện nào nữa không?]
[Thế à.]
Không đúng, sao lại giống Alpha nhà mình thế nhỉ?
Vì muốn dò xét:
[Anh và Beta của anh đã từng hôn nhau chưa?]
[Hôn rồi.]
Phù, không phải Alpha nhà mình.
[Thế anh dùng mỹ nhân kế đi, tôi là ghét nhất là cảnh Alpha nhà mình dùng mặt tấn công tôi. Alpha nhà tôi đẹp trai kinh thiên động địa, anh chắc cũng không kém cạnh nhỉ? Beta cũng là động vật thị giác đấy, hay là anh thử xem.]
[Thử rồi. Kỳ nhạy cảm lần trước tôi gần như cởi hết rồi, cô ấy cũng rất chủ động. Nhưng kỳ nhạy cảm qua đi, cô ấy lại càng lạnh nhạt hơn. Có phải tôi quá đường đột không?]
[Lại thế sao?]
Beta nhà anh ta sẽ không thay lòng thật chứ?
Sticker “con rùa xanh” cứ lởn vởn trong đầu.
[Chắc chắn là anh nghĩ nhiều thôi. Cô ấy chỉ là làm việc mệt quá ấy mà.]
Không tìm ra lời an ủi nào hơn, tôi vội vã rời diễn đàn.
Ài, trên đời đúng là lắm kẻ si tình.
Lê lết đến giờ tan làm, tôi cứ lề mề ở vị trí làm việc nửa ngày.
Sếp xách túi chuẩn bị đi: “Tiết Vũ, em còn chưa về à?”
Đột nhiên, bà ấy nhìn chằm chằm tôi: “Chẳng lẽ có hẹn?”
Tôi gật đầu: “Người nhà em đến đón em về, chắc là ăn ngoài.”
Bà ấy: “Ồ, vậy em mau ra ngoài đi, đừng để Alpha nhà em đợi sốt ruột.”
Tôi gật đầu… không đúng, sao sếp biết nhà mình là Alpha?
Định hỏi thêm thì sếp đã bỏ lại bóng lưng đi xa.
Chắc là tiện miệng nói thôi.
Đợi đến khi nhìn thấy Alpha cao lớn, chân tôi như đổ bê tông, nhấc lên không nổi.
Đêm… đêm nay nói sao?
Bùi Từ Chi bước tới, quàng khăn cho tôi:
“Mũi đỏ hết cả lên rồi. Đi thôi, anh đặt bàn ở nhà hàng rồi.”
8
Hôm nay Bùi Từ Chi mặc áo khoác gió, càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo.
Khiến người ta không thể dời mắt.
Tôi cúi đầu, mặc cho anh dắt, ôm vào ngồi trong xe.
“Xe này?” Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Anh rướn người sang thắt dây an toàn cho tôi, hơi thở sát lại rất gần.
Mùi xà phòng thoang thoảng bay vào cánh mũi.
Là mùi chanh tôi mua.
Cứ như thể anh đã bị tôi đ.á.n.h dấu vậy.
Sau khi tuyến thể teo lại, mùi hương của tôi biến mất, cũng không còn ngửi thấy mùi của Bùi Từ Chi nữa.
Tôi nhớ đó là mùi bạc hà.
Giống như chanh, thuộc về loại mùi kích thích.
Xét trên phương diện nào đó, chúng tôi cũng khá là hợp nhau.
Ha ha.
“Tiết Vũ.” Góc nghiêng của Bùi Từ Chi thanh tú lạnh lùng, hàng mi dài khẽ rủ xuống: “Anh hôn em được không?”
…
Bùi Từ Chi bị đoạt xá rồi à?!
“Được… được!”
Anh lập tức đè tới, hôn lên má lúm đồng tiền của tôi.
Hóa ra là, hôn chỗ này à?
Sự thất vọng còn chưa kịp tan đi, Bùi Từ Chi lại hôn lên môi tôi.
Tôi trợn tròn mắt.
Chẳng phải Bùi Từ Chi muốn dành nụ hôn cho chân ái sao?!
“Anh kỳ nhạy cảm… ưm, không phải…”
Một câu nói trọn vẹn bị anh nuốt chửng vào trong.
Tôi bị đè trên lưng ghế, hai cổ tay bị anh dùng một bàn tay khống chế c.h.ặ.t chẽ, đôi chân vùng vẫy cũng bị đè giữ lại.
Cả người như chú thỏ bị trói c.h.ặ.t.
Quá… quá kích thích rồi!
Tôi thở không ra hơi, cố sức vỗ vào cánh tay anh, anh mới chịu buông ra.
Bùi Từ Chi l.i.ế.m l.i.ế.m khóe môi, ánh mắt cong cong: “Thích không?”
Thích, thích lắm… Tôi mơ màng gật đầu.
“Chồng ơi, chẳng phải anh…”
“Hửm?”
Tôi chợt bừng tỉnh.
Tôi còn chưa từng gọi Bùi Từ Chi lúc bình thường như thế này.
Tôi lén ngước mắt quan sát biểu cảm của anh.
Hai ánh nhìn chạm nhau không chút lệch lạc.
“Ừ?” Biểu cảm anh bình thản, như thể việc tôi gọi anh là “chồng” là chuyện hết sức bình thường.
“Không… không có gì. Em đói rồi.” Tôi quay mặt đi, âm thầm thở phào.