Trên bàn ăn, Bùi Từ Chi vô cùng chu đáo, khiến nhân viên phục vụ cũng phải mỉm cười đầy ẩn ý.
Tôi đắm chìm trong hồi ức về nụ hôn kia, ngoan ngoãn há miệng đón nhận sự chăm sóc của anh.
“Chủ nhân, ngon không?”
Alpha ở bên ngoài đều phải gọi nửa kia như vậy.
Nhất là giọng nói của Bùi Từ Chi như thứ nước trái cây có ga thanh mát, nghe rất êm tai.
Nghĩ lại thì anh mới chỉ 20 tuổi.
Vẫn là một chàng trai vừa mới trưởng thành.
Tai tôi nóng bừng.
Nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút này.
Thịt sườn trong miệng tan ngay đầu lưỡi, dư vị khó quên.
Hương vị hòa quyện với chút tiêu đen rất ngon.
Tôi nheo mắt cười với anh: “Đợi lần tới nhận lương, em sẽ đưa anh đi ăn đại tiệc. Hôm nay sếp tăng cho em một nghìn tệ, sắp đến sinh nhật anh rồi, anh có muốn gì không?”
“Cái gì… cũng được sao?” Bùi Từ Chi rũ đôi mắt trong trẻo xuống.
Tôi gật đầu: “Sinh nhật hai mươi tuổi rất quan trọng, anh muốn gì em cũng đáp ứng.”
Anh cầm khăn giấy lau khóe miệng cho tôi: “Vậy thì đợi đến ngày sinh nhật, em sẽ lấy nhé.”
?
Anh không nói thêm gì nữa.
Tranh thủ lúc anh đi vệ sinh, tôi nhắn tin cho người đăng bài Alpha kia:
[Các anh thường thích cái gì? Alpha nhà tôi sắp sinh nhật, tôi định mua quà. Nhưng hỏi anh ấy muốn gì, anh ấy không nói.]
Một phút sau, anh ta trả lời:
[Không phải cô định chia tay với Alpha nhà cô sao? Không chia nữa à?]
[Alpha nhà tôi hôm nay hôn tôi rồi, tôi cứ tưởng anh ấy không thích mình nên mới định chia tay, giờ không chia nữa.]
[Alpha thích nhất là chủ nhân. Cô cứ tự tặng mình cho anh ấy là được.]
?
[Tặng thế nào?]
[Nói với anh ấy rằng, cô sẽ mãi mãi, cả đời này ở bên cạnh anh ấy.]
[Ừm, vậy tôi thử xem. Cảm ơn phản hồi của anh, chúc anh và Beta của anh hạnh phúc mỹ mãn.]
[Sẽ thôi.]
Tôi cất điện thoại, xấu hổ cào cào lên khăn trải bàn.
Thật sự phải nói vậy sao?
…
Một lát sau, Bùi Từ Chi quay lại ngồi đối diện.
Anh như thể gặp được chuyện gì vui lắm, lông mày hơi nhướng, ánh mắt tràn đầy vẻ tươi vui.
Chẹp chẹp… Alpha nhà mình đẹp trai thật! Đẹp quá đi mất!
9
Chẳng mấy chốc đã đến sinh nhật Bùi Từ Chi.
Tôi quay lại giờ giấc tan làm cũ, đúng giờ về nhà bầu bạn với Alpha nhà mình.
Cùng xem phim, nấu cơm tối, hệt như những cặp đôi bình thường.
Dù chúng tôi vốn dĩ là thế mà, hì hì.
Người đăng bài Alpha kia và Beta của anh ta cũng tiến triển rất thuận lợi.
Họ hôn nhau hai mươi cái mỗi ngày.
Giống hệt tôi và Alpha nhà tôi.
Chỉ là thỉnh thoảng thấy anh ấy than phiền rằng Beta của mình không có d.ụ.c vọng mãnh liệt như anh ấy.
Vì anh ấy muốn hôn tận một trăm cái.
Khu bình luận toàn là sticker “kẻ ăn chanh”.
Hài thật đấy.
Nhưng mà không đâu, Alpha nhà mình chắc không có nỗi phiền muộn kiểu này chứ?
Dù từ sau lần Bùi Từ Chi hôn tôi, chúng tôi cũng thường xuyên hôn nhau.
Nhưng đúng là so với kiểu “củi khô bốc lửa” của cặp đôi Alpha – Omega thì có phần lạnh nhạt hơn thật.
A a a, tôi chắc chắn muốn hôn Bùi Từ Chi mà.
Nhưng mà, tôi ngại lắm.
Giờ gáy tôi vẫn còn hai vết hôn của anh, tôi thật sự sợ đồng nghiệp cười mình.
Nhưng ngày sinh nhật anh là ngày nghỉ.
Chắc là… có thể, buông thả một chút nhỉ.
Nếu để Alpha nhà mình nhịn đến hỏng người thì xong đời.
…
“Cho nên, em mặc thế này?”
Tôi nhét cái đuôi mèo phía sau vào tay Bùi Từ Chi.
“Anh không thích sao? Hay anh thích kiểu khác? Em đều có thể mặc cho anh xem.”
Tôi cọ cọ qua, lông tai mèo mua về rất mềm, lướt trên mặt khiến người ta ngứa ngáy.
Alpha cũng có cảm giác này sao?
Nhưng tại sao, Bùi Từ Chi lại siết c.h.ặ.t xương hàm, răng cửa c.ắ.n c.h.ặ.t đến mức hằn cả dấu?
Tôi lùi lại nửa bước: “Chồng ơi, anh không thích thì sau này em không mặc nữa.”
“Không.”
?
Tôi ngẩng đầu lên, Bùi Từ Chi vươn cánh tay dài, bế bổng tôi theo kiểu công chúa.
“Chủ nhân, chị gái, vợ ơi… anh có thể chứ?”
Bùi Từ Chi dùng gương mặt “cao lãnh chi hoa” đó để gọi tôi đấy à?
Trời đất ơi!
“Có thể! Hôm nay em tự tặng mình cho anh! Xin anh nhất định phải nhận lấy!”
“Cảm ơn. Món quà của em, anh rất thích.”
…
Thể lực của Alpha đáng sợ thật đấy.
Tôi nằm liệt trên giường, gọi điện xin nghỉ phép với công ty.
Hai ngày… trọn vẹn hai ngày…
Tôi là Beta mà, không phải là mảnh đất không thể cày nát đâu!
Hơn nữa, tên “phụ bạc” Bùi Từ Chi này giờ lại không ở bên cạnh tôi!
Muốn uống chút nước mà tay chân run rẩy thế này thì làm sao mà rót đây?!
[Tiết Vũ, đơn xin nghỉ của em tôi đã duyệt rồi, Alpha nhà em xin cho em nghỉ một tuần, cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé. Công việc không cần lo. Xét thấy sự cố gắng thời gian qua, đặc biệt cho phép em nghỉ hưởng nửa lương.]
Trời ơi, kiếp “trâu ngựa” như mình cũng có ngày được nghỉ dài hạn!
[Cảm ơn sếp, sếp đẹp như tiên giáng trần!]
[Là công của Alpha nhà em đó, không cần cảm ơn tôi đâu.]
Bùi Từ Chi?
À đúng rồi, anh xuất thân hào môn, chắc là cũng có quen biết với cấp trên công ty.
Đời làm công cuối cùng cũng có ngày được “chống lưng”, sướng thật.
Sự mệt mỏi quá độ khiến tôi từ bỏ suy nghĩ tại sao lúc trước mình lại nhận được thư mời làm việc của công ty này.
Cá mặn… cũng có ngày xoay mình…
Tôi chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, mùi xà phòng trên người Bùi Từ Chi len lỏi vào cánh mũi.
Anh quấn lấy ngón tay tôi vuốt ve, ngứa ngáy.
Tôi rụt người lại, nhận được một nụ hôn rất khẽ.
“Vợ ngoan…”
10
Trong kỳ nghỉ, tôi trúng giải thưởng du lịch biển ba ngày hai đêm.
Trời đất! Đứa trúng lời nguyền đen đủi như mình mà cũng có ngày trúng giải lớn thế này!
Về đến nhà, mặt tôi cười đến méo xệch.
Lập tức kéo Alpha nhà mình thu xếp hành lý bay ra đảo.
Trên máy bay, tôi cầm tấm vé trúng thưởng mạ vàng cười ngây ngô suốt hai tiếng đồng hồ.
Bùi Từ Chi thì bình thản, chống cằm nhìn tôi suốt cả chuyến đi.
Hàng mi trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ chớp chớp, giống như một con mèo lười biếng.
“Chồng ơi, anh nói xem có phải vận may của em nổ tung rồi không?”
Tôi ghé sát lại, dùng vé trúng thưởng khẽ gãi gãi cằm anh.
Anh tóm lấy cổ tay tôi, đầu ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay tôi.
“Ừ, nổ tung rồi.” Giọng điệu ẩn chứa ý cười không dễ nhận ra.
Khi hạ cánh trời đã sập tối.
Gió biển mang theo hơi nóng mằn mặn ập vào mặt, tôi hưng phấn túm lấy cánh tay Bùi Từ Chi lắc qua lắc lại.
Khách sạn đặt là biệt thự đơn lập, tính riêng tư cực cao, mở cửa sổ ra là bãi cát trắng muốt và mặt biển lấp lánh như dát vàng.