“Giải thưởng này… trúng thật đã quá đi!”

Tôi lao vào chiếc giường mềm mại lăn hai vòng, ngẩng đầu lên thì thấy Bùi Từ Chi đứng bên cửa, ánh hoàng hôn mạ cho anh một đường viền vàng óng ả.

Anh thong thả cởi từng cúc áo sơ mi, ánh mắt khóa c.h.ặ.t trên gương mặt tôi.

“Đi ăn cơm trước, hay là…” Anh ngập ngừng, giọng trầm xuống: “Tháo… món quà khác trước?”

Tai tôi nóng ran, túm lấy gối ném qua: “Đói c.h.ế.t rồi! Ăn cơm!”

Bữa tối là ở nhà hàng lộ thiên trên tầng thượng khách sạn.

Ánh nến lung linh, tiếng sóng biển văng vẳng bên tai.

Phục vụ đẩy xe đồ ăn tới, bên trên vậy mà đặt một hộp quà khổng lồ thắt nơ nhung.

“Ơ? Còn có quà chào mừng ạ?” Tôi tò mò đưa tay chạm vào.

Bùi Từ Chi nhẹ nhàng ấn mu bàn tay tôi lại.

“Mở ra xem đi.”

Dải lụa tuột xuống, khoảnh khắc hộp quà được mở ra, tôi ngẩn người tại chỗ.

Bên trong không phải là sâm panh hay bánh ngọt như tưởng tượng.

Mà là một vương miện kim cương tinh xảo tuyệt luân, lấp lánh ánh sáng rực rỡ dưới ánh nến.

Dưới vương miện đè một chiếc nhẫn, viên sapphire trên mặt nhẫn như dòng nước biển kết tinh.

“Đây là…”

Bùi Từ Chi không biết đã quỳ một gối xuống từ lúc nào, nắm lấy bàn tay đang khẽ run của tôi.

Lòng bàn tay anh nóng rực, ánh mắt còn tỏa sáng hơn cả đá quý.

“Tiết Vũ.” Anh ngước đầu nhìn tôi, giọng nói bị gió biển hun cho khàn đi: “Từ nhỏ… anh đã không ngửi thấy bất kỳ tin tức tố nào.”

Tôi sững người, quên cả thở.

“Cho đến ngày buổi hội ghép đôi đó, anh đi ngang qua em.”

“Đột nhiên ngửi thấy… mùi chanh, rất nhạt, nhưng tựa như tia sáng x.é to.ạc thế giới đen trắng của anh.

“Có một Alpha muốn đ.á.n.h dấu em, bị anh đuổi đi.

“Ngày hôm đó, anh ngồi đối diện em, thực ra lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

“Lúc em tỉnh dậy, trong mắt có màn sương, giống như con thú nhỏ bị lạc đường. Anh cố kìm nén khao khát muốn ôm em, kết quả…”

Anh bật cười bất lực nói: “Em hỏi anh có phải đến đ.á.n.h thức em không, rồi còn đòi đi.”

Gió biển thổi rối mái tóc anh.

“Em luôn nói anh cao lãnh, thực ra anh chỉ là trời sinh mặt mũi thế này.

:

“Kỳ nhạy cảm cố ý cọ vào em là vì không nhịn nổi. Bình thường giả vờ không nhớ là vì sợ dọa em chạy mất.”

Anh bỗng siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.

Tôi nghe mà khóc nức nở.

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay anh, anh cúi đầu dùng môi chạm nhẹ.

“Lúc khiến em biến thành Beta, anh vừa hận bản thân, vừa…”

“Vừa âm thầm vui mừng. Như vậy sẽ không có Alpha nào tơ tưởng đến em nữa, em là của anh, mãi mãi là như thế.”

Chiếc nhẫn chậm rãi l.ồ.ng vào ngón áp út của tôi, kích cỡ không sai một li.

“Trúng giải là giả, hòn đảo này cũng là giả.”

Đáy mắt anh lấp lánh những vì sao ướt át.

“Chỉ có muốn yêu em cả đời, là thật.”

Tôi vừa khóc vừa cười lao vào lòng anh, ngửi thấy mùi chanh đồng điệu trên cổ anh.

“Bùi Từ Chi…” Tôi c.ắ.n tai anh: “Anh là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”

Anh cười trầm đục ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nụ hôn rơi trên đỉnh tóc.

“Ừ, lừa được rồi.”

(Kết chính văn)

11

Ngoại truyện · Cuối cùng cũng lộ mặt thật

Một ngày sau cưới, tôi sắp xếp lại album ảnh điện thoại, lật đến bức ảnh yêu thích nhất trong đám cưới trên đảo…

Tôi quay lưng về phía biển xanh trời thẳm, cười rạng rỡ tung bó hoa lên cao.

Cảm giác hạnh phúc tràn đầy suýt nữa thì vỡ òa.

Đầu óc ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bấm vào tin nhắn riêng của người đăng bài Alpha đã lâu không liên lạc kia.

Từ khi hoàn toàn ổn định với Bùi Từ Chi, tôi rất ít khi vào diễn đàn này nữa.

Tôi gửi ảnh chụp màn hình lúc tung hoa qua, kèm theo một dòng chữ:

[Người anh em, truyền chút vía may mắn cho anh đây! Chúc anh và Beta của anh sớm ngày đơm hoa kết trái, ngày nào cũng ngọt ngào nhé!]

Tin nhắn vừa gửi đi, mặt tôi hơi nóng lên.

Giọng điệu này nghe giống hệt một kẻ ngốc khoe khoang xong rồi còn giả vờ rộng lượng.

Không ngờ, đối phương trả lời gần như ngay lập tức.

Là một bức ảnh.

Bấm vào xem ảnh.

Một bàn tay xương khớp rõ ràng, thon dài mạnh mẽ đang đan mười ngón tay c.h.ặ.t chẽ với một bàn tay khác, đặt trên mặt bàn gỗ óc ch.ó sẫm màu.

Trên ngón áp út của bàn tay phụ nữ đó, chiếc nhẫn sapphire đang tỏa ra thứ ánh sáng mà tôi vô cùng quen thuộc.

Đó là tay của chính tôi.

Não bộ tôi “oanh” một tiếng, trống rỗng trong chớp mắt.

Tim đập nhanh như muốn vỡ tung khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Không thể nào… là trùng hợp sao? Nhẫn cùng mẫu?

Tôi run rẩy phóng to bức ảnh, dán mắt nhìn chằm chằm vào chi tiết bàn tay người phụ nữ đó…

Nốt ruồi nhỏ mờ đến mức khó thấy ở giữa ngón cái và ngón trỏ, vết sẹo nông để lại từ hồi nhỏ ở cạnh ngón trỏ…

Mọi chi tiết đều đang gào thét không tiếng động: Đây chính là tôi!

Vậy… bàn tay Alpha đang nắm lấy tôi kia…

Một suy đoán hoang đường nhưng đáng kinh ngạc, tựa như sét đ.á.n.h ngang tai bổ xuống người tôi.

Những nụ hôn đột ngột của Bùi Từ Chi lúc đó, những “sự trùng hợp” vừa khéo, lời nói thâm thúy của sếp… vô số mảnh ghép điên cuồng tụ lại trong khoảnh khắc này.

Tôi vùng dậy khỏi ghế sofa, chân trần lao về phía thư phòng.

Bùi Từ Chi đang ngồi trước máy tính, ánh sáng mờ ảo từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh.

Nghe thấy tiếng bước chân vội vã của tôi, anh quay đầu lại, trên mặt hiện lên nụ cười thanh mảnh dịu dàng.

“Sao không đi giày?”

Anh bước tới bế bổng tôi lên.

Ngồi trở lại ghế, rồi rút lấy chiếc điện thoại tôi đang nắm c.h.ặ.t trong tay.

Mặt tôi đỏ lựng, chỉ vào giao diện tin nhắn:

“Ch ồng…chồng… cái… cái này…”

Tôi thậm chí không thể sắp xếp được một câu chất vấn hoàn chỉnh.

Bùi Từ Chi lặng lẽ nhìn tôi, nụ cười trên mặt từ từ lan tỏa.

“Ừ.”

Thật sự là anh ấy!

Người Alpha lo lắng cầu cứu trên mạng, bao che người, bày mưu tính kế cho tôi, nghe tôi trút bầu tâm sự… từ đầu đến cuối, đều là anh ấy!

Là Alpha nhà tôi!

“Em mới phát hiện ra à? Đúng là vừa ngốc vừa đáng yêu.”

“Cho nên vợ ơi, những lời si mê em viết, anh cũng vô tình đọc được hết rồi.”

Cả người tôi nóng ran lên.

Trời ạ! Những lời tôi “liếm” Alpha nhà mình trên diễn đàn đều bị nhìn thấy hết rồi sao?!

Các đầu ngón chân cuộn hết cả lại.

“Đừng nói nữa! Xấu hổ c.h.ế.t mất!”

“Vợ ơi, chẳng phải em nói muốn sinh cho anh cả một đội bóng đá sao? Khi nào thì bắt đầu chuẩn bị… còn quà sinh nhật, lần này anh muốn em mặc bộ đồ Giáng sinh, anh mua sẵn giấu trong tủ quần áo rồi… anh cũng sẽ mặc đấy, kiểu không mặc áo ấy…”

Đừng nói nữa!

Đừng nói nữa đi mà!

“Bùi Từ Chi, anh mới là tên si mê đấy!”

“Ừ, anh đâu có nói anh không phải đâu.”

“Vợ ơi, kỳ nhạy cảm lần này lại trùng với sinh nhật, vất vả cho em rồi~ Hôn cái nào vợ yêu.”

“Bùi Từ Chi! Em chỉ là một Beta thôi mà!”

(Toàn văn hoàn)