Ngày danh sách tuyển thẳng được dán công khai trên bảng tin của trường, tôi mới biết suất học mà tôi phải đ.á.n.h đổi bằng nửa cái mạng sống mới giành được, đã bị anh ta tự ý đem cho người con gái khác.
Khi tôi tìm được Lục Nghiễn, anh ta đang lười biếng dựa vào chiếc xe phân khối lớn của mình ở gara phía sau trường, thờ ơ phủi tàn t.h.u.ố.c lá vương trên ống quần.
Nguyễn Tịch Nguyệt đứng nép sau lưng anh ta, hai mắt đỏ hoe như vừa khóc xong.
Tôi nhìn thẳng vào Lục Nghiễn, hỏi anh ta tại sao.
Anh ta thậm chí còn không nhìn tôi, chỉ nhàn nhạt nói một câu, như đang bố thí.
"Tịch Nguyệt gia cảnh khó khăn, nếu không được tuyển thẳng thì năm sau phải nghỉ học đi lấy chồng rồi. Thành tích của em tốt như vậy, tự mình thi đại học cũng có thể đỗ vào trường trọng điểm thôi, không ảnh hưởng gì đâu."
Thấy sắc mặt tôi tái xanh, im lặng không nói một lời, anh ta nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn rút từ trong ví da ra một tấm thẻ ngân hàng đưa tới trước mặt tôi.
"Cùng lắm thì bốn năm học phí đại học của em, anh bao hết. Coi như là anh mua lại suất tuyển thẳng này của em, được chưa? Đừng làm ầm lên nữa, xấu mặt cả hai."
Nhìn tấm thẻ ngân hàng màu đen bóng loáng anh ta đưa tới, tôi đã im lặng rất lâu.
Hóa ra suất tuyển thẳng mà tôi phải thức trắng bao nhiêu đêm, đ.á.n.h đổi cả sức khỏe mới giành được, trong mắt anh ta chỉ là một món hàng từ thiện có thể tùy tiện dùng tiền để định giá.
Tôi không đưa tay nhận lấy tấm thẻ đó, chỉ xoay người rời đi, không nói thêm một lời nào.
Bên ngoài hành lang, trời bắt đầu đổ mưa nặng hạt, mưa quất vào mặt rát buốt.
Giọng nói của Lục Nghiễn ở phía sau lập tức lạnh xuống, mang theo sự tức giận bị chọc giận.
"Thẩm Ninh! Em lại phát điên cái gì ở đây hả?"
"Bình thường em nhặt nhạnh mấy thứ phế liệu, sửa mấy cái lốp xe rách ở tiệm sửa xe, chẳng phải cũng là vì tiền sao? Bây giờ anh đã đưa tiền cho em rồi, em còn giả vờ thanh cao, giả vờ cao thượng cái gì nữa?"
Bước chân của tôi khựng lại giữa màn mưa.
Tôi chậm rãi quay đầu lại, nhìn gương mặt thanh tú nhưng bạc bẽo bị màn mưa làm cho nhòe đi kia.
Tình cảm Thanh mai trúc mã hơn mười năm tôi vẫn luôn xem như báu vật, nâng niu trong lòng, vào khoảnh khắc này, đã hoàn toàn thối rữa, mục nát không còn gì.
Thế là tôi bật cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Ừ, anh muốn nghĩ thế nào cũng được, tùy anh thôi."
Nói xong, tôi đội mưa chạy thẳng về tiệm sửa xe của bố nuôi.
Vừa về đến nơi, người còn chưa kịp khô, điện thoại của bạn thân Phương Kỳ đã gọi tới dồn dập.
"Ninh Ninh! Cậu xem danh sách tuyển thẳng chưa? Tại sao lại là Nguyễn Tịch Nguyệt? Có phải là do Lục Nghiễn giở trò không?"
Nghe giọng nói sốt ruột, phẫn nộ của Phương Kỳ ở đầu dây bên kia, tôi chỉ cười chua chát, giọng khàn đặc.
"Tớ vừa mới đi tìm anh ta về. Anh ta thừa nhận rồi."
"Anh ta nói thế nào? Cái đồ khốn đó nói thế nào hả?"
"Anh ta nói... anh ta đã mua suất đó của tớ rồi, bằng một tấm thẻ ngân hàng."
Đầu dây bên kia im lặng c.h.ế.t lặng. Phải rất lâu sau, Phương Kỳ mới nghiến răng ken két, c.h.ử.i thề.
"Anh ta đúng là đồ khốn nạn! Đồ ch.ó c.h.ế.t! Suất đó là của cậu mà! Là cậu thức ba tháng trời ôn thi học sinh giỏi mới được mà!"
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ lau vết dầu máy trên tay.
Cô ấy lại hỏi tiếp, giọng lo lắng.
"Cậu đang làm gì đấy?"
"Đang sửa xe, có khách."
"Đừng sửa nữa! Bây giờ cậu lập tức đến sở giáo d.ụ.c khiếu nại đi! Suất đó vốn là của cậu, cậu phải đòi lại chứ!"
Tôi lắc đầu, dù biết cô ấy không nhìn thấy.
"Vô ích thôi Kỳ Kỳ à. Nhà họ Lục là nhà tài trợ lớn nhất của trường cấp ba này, mỗi năm tài trợ mấy tỷ tiền cơ sở vật chất."
"Lục Nghiễn đã nhờ người gây sức ép lên ban giám hiệu rồi, rút hồ sơ đề cử của tớ xuống rồi thay bằng hồ sơ của Nguyễn Tịch Nguyệt từ trước khi công bố rồi."
Phương Kỳ sửng sốt, hét lên.
"Nhưng thành tích của cô ta làm sao đủ điều kiện tuyển thẳng được? Cô ta đứng bét lớp mà?"
"Họ dùng giấy chứng nhận hộ nghèo giả và bảng thành tích đã được sửa điểm. Người phụ trách xét duyệt hồ sơ tuyển thẳng đã nhận lợi ích từ nhà họ Lục nên đồng ý nhắm mắt che giấu hết rồi."
"Vậy càng phải tố cáo chứ! Cậu không thể để yên như vậy được!"
"Tớ không có chứng cứ gì cả."
Tôi tiếp tục cúi đầu sửa chiếc xe máy cà tàng trước mặt, giọng bình thản đến lạ.
"Nhà họ Lục có thể âm thầm đổi danh sách một lần, thì cũng có thể khiến cho đơn khiếu nại của tớ biến mất không một dấu vết lần thứ hai. Tớ đấu không lại họ đâu."
Lại là một khoảng im lặng nặng nề bao trùm.
Cuối cùng Phương Kỳ thở dài, nói với giọng đầy xót xa.
"Tớ vừa thấy Nguyễn Tịch Nguyệt đăng lên vòng bạn bè rồi. Cô ta khoe Lục Nghiễn bao trọn nhà hàng Tây đắt nhất thành phố để chúc mừng cô ta được tuyển thẳng đấy. Còn chụp cả nhẫn nữa, nói là quà của anh ta tặng."
"Ừ, tớ biết rồi."
Tôi cúp máy.
Đúng lúc đó, một vị khách lái ô tô đến trước cửa tiệm sửa xe, bấm còi inh ỏi.
Tôi vội gác lại chuyện kia, đi ra ngoài kiểm tra lốp xe cho ông ấy, tay chân lấm lem dầu nhớt.
Ngày hôm sau, tôi đến trường để làm thủ tục đăng ký chuẩn bị thi đại học, chính thức từ bỏ con đường tuyển thẳng.
Trong hành lang khối 12, tôi lại oan gia ngõ hẹp gặp Lục Nghiễn và Nguyễn Tịch Nguyệt đang tay trong tay đi tới.
Nguyễn Tịch Nguyệt vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt liền ngấn nước, vội vàng trốn ra sau lưng Lục Nghiễn, níu c.h.ặ.t lấy áo anh ta.
"A Nghiễn, em sợ... bạn Thẩm Ninh nhìn em đáng sợ quá."
Lục Nghiễn lập tức đưa tay che chắn cho cô ta, chặn đường tôi lại, nhíu mày nhìn tôi đầy cảnh cáo.
"Thẩm Ninh, em đừng có dọa cô ấy. Chuyện suất tuyển thẳng đã qua rồi, em đừng có nhỏ nhen như vậy nữa được không?"
Tôi không thèm nhìn cô ta lấy một cái, vòng qua người anh ta định đi tiếp.
Anh ta lập tức đưa tay túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, nơi vẫn còn vết bầm tím do bố ruột đ.á.n.h hôm trước.
"Thái độ của em là sao hả? Tịch Nguyệt cô ấy đâu có lỗi gì với em, cô ấy cũng là bất đắc dĩ mới phải nhận suất đó thôi. Em nhất định phải làm cho mọi người khó coi, làm cho anh khó xử em mới vừa lòng sao?"
Cơn đau từ cổ tay truyền đến khiến tôi nhíu mày.
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, giọng nói không hề thân thiện, lạnh lùng vang lên trong hành lang, khiến tất cả mọi người xung quanh đều phải nhìn sang.
"Tránh ra! Đừng chạm vào tôi!"
Lục Nghiễn sững người, có lẽ không ngờ tôi dám lớn tiếng với anh ta như vậy trước mặt mọi người.
Nguyễn Tịch Nguyệt thấy vậy càng được đà, nức nở nói.
"Bạn Thẩm Ninh, mình biết bạn giận mình, nhưng mình thật sự không còn cách nào khác cả. Nhà mình nghèo, mình không thể đi thi được... bạn tha thứ cho mình được không?"
Tôi nhìn cô ta diễn kịch, chỉ cảm thấy nực cười.
"Nghèo? Cô nghèo mà đeo vòng tay vàng 18k, đi giày cao gót 5 triệu một đôi à? Nguyễn Tịch Nguyệt, cô nghèo kiểu gì mà sang chảnh vậy?"
Mặt Nguyễn Tịch Nguyệt lập tức trắng bệch.
Lục Nghiễn vội vàng quát tôi.
"Thẩm Ninh! Em im đi! Em đừng có quá đáng!"
Tôi không thèm đôi co với hai người họ nữa, xoay người bỏ đi thẳng về lớp học, để lại sau lưng tiếng xì xào bàn tán của cả hành lang.
Đêm trước kỳ thi đại học một tháng trước, bố ruột tôi sau khi uống rượu say đã đ.á.n.h tôi đến gãy nát cổ tay phải, m.á.u chảy đầm đìa.
Trong cơn hấp hối, tôi đã cố gắng gọi cho Lục Nghiễn cầu cứu, người mà tôi từng tin tưởng nhất.
Nhưng anh ta chỉ mất kiên nhẫn đáp lại một câu trong điện thoại.
"Đừng có giả vờ bị thương để lừa anh về nữa. Anh đang cùng Tịch Nguyệt ở trên núi ngắm bình minh, không rảnh."
Rồi cúp máy thẳng thừng, không cho tôi một cơ hội nói thêm.
Sáng hôm sau, tôi vẫn xuất hiện trước cổng trường thi học sinh giỏi với một cánh tay phải bó bột thạch cao trắng toát, tự mình viết bằng tay trái.
Chỉ là từ khoảnh khắc anh ta cúp máy đêm đó, thứ tôi muốn giành lại, không còn là một suất tuyển thẳng cỏn con nữa, mà là cả cuộc đời từng bị người khác tùy tiện quyết định, chà đạp lên.
Bạn đang nghe truyện trên kênh Hương Tây Audio, nơi từng câu chuyện không chỉ được kể, mà còn được cảm nhận bằng cả trái tim.