5

Đêm hôm khuya khoắt, hai cha con tôi chật vật mãi mới tìm được một quán đồ nướng còn mở cửa.

Thấy bộ dạng kỳ quặc của hai cha con tôi, thực khách xung quanh bắt đầu liếc mắt tò mò nhìn ngó.

Bố tôi sa sầm mặt xuống, giơ giơ nắm đ.ấ.m lên toan phô trương thực lực:

"Nhìn cái gì mà nhìn!"

Mọi người lật đật rụt mắt lại, hai cha con tôi mới nghênh ngang ngồi xuống ghế.

Bố tôi hào sảng chìa tờ mệnh giá trăm tệ duy nhất ra. Cái xấp tiền lẻ này không biết ông ấy phải giấu giếm chắt chiu bao lâu mới có được, đương nhiên phải tiêu làm sao cho ra dáng gia tài trăm ngàn tệ rồi!

"Cho hai chai bia, thêm ít đồ nướng nữa! Chủ quán cứ tự xem tiền mà làm nhé, nướng nhiều rau củ chút."

Không dặn thế thì với một trăm nghìn, chưa kịp thấy mùi vị gì đã dốc sạch túi.

Chủ quán không biết vì sợ hay vì sắp nghỉ bán mà còn dư món gì là nướng sạch mang ra món đó, rốt cuộc dọn lên tận hai đĩa to bự.

Hai cha con tôi cứ thế vừa nhắm đồ nướng vừa nhâm nhi bia, nhàn nhã chén sạch.

"Hay là ngày mai con nghỉ làm ở quán bar đi, đừng có suốt ngày trêu mẹ con tức giận nữa."

Thế sao mà được!

"Làm đủ một tháng người ta mới thanh toán lương chứ! Ráng làm hết mấy ngày này rồi tính tiếp."

Dù sao cũng phải cầm được tiền về đã rồi tính. Gần cả 10000 tệ chứ ít gì!

"Con thiếu tiền đến thế cơ à? Không phải đi vay lãi nóng đấy chứ?"

Tôi đảo mắt xem thường. Cái gì mà vay lãi nóng chứ!

"Mẹ cho con có tí tiền tiêu vặt, sao mà đủ xài!"

Không tự đi kiếm thêm chút thu nhập ngoài, làm sao mà sống nổi!

Bố tôi cạn lời:

"Trường đại học cách nhà chưa đầy 500 mét. Con ăn ở nhà, ở tại nhà, quần áo nhà lo, thế mà mỗi tháng mẹ mày vẫn cho hẳn 1000 tệ. Người ta ở ký túc xá ăn uống tiêu xài một tháng cũng chỉ tầm đó, sao con mặt dày thốt ra được câu không đủ hay thế?"

Tôi: "... Thì đúng là không đủ thật mà..."

Tôi cũng chẳng hiểu mình xài kiểu gì, cứ tiêu tiêu một hồi là hết sạch.

"Chút tiền tiêu vặt đó chỉ đủ cho hai cha con mình ăn vài bữa đồ nướng thôi. Bố nghĩ tiền con nạp game ở đâu ra? Chẳng lẽ do vợ bố đại phát từ bi cho chắc?"

Bố tôi: "... Thế thì con cố lên nhé, cùng lắm hai cha con mình ra chân cầu ngủ tạm thêm vài hôm nữa."

Tôi: "..."

Đúng là cái đồ thấy tiền là sáng cả mắt!

6

Quay lại dưới chân cầu, không ngờ tôi lại bắt gặp Tiêu Nại ở đây.

Cậu ta ôm tấm đệm bìa carton hiệu "Mỹ" hàng hiệu cùng loại với hai cha con tôi, trố mắt nhìn tôi chằm chằm.

Ủa alo? Vớt được lắm tiền từ mấy chị đại giàu có như thế, mà vẫn rơi vào cảnh đường cùng phải ra chân cầu ngủ à?

Bố tôi định giở lại trò cũ để đuổi cậu ta đi.

Tôi liền can lại, rồi coi như không có chuyện gì xảy ra mà trải tấm "đệm" của mình ngay bên cạnh cậu ta.

"Sao cậu cũng ngủ ở đây thế?"

Tiêu Nại mếu máo: "Tiền của tôi bị trấn sạch rồi."

Cái bộ dạng uỷ khuất đáng thương này...

Nhìn tội nghiệp vô cùng!

Bố tôi thấy tôi có vẻ quen biết cậu ta nên im lặng tự giác trải "chiếc giường nhỏ" của mình ra, quay lưng lăn ra ngủ thẳng cẳng.

Thấy cậu ta đáng thương, tôi tháo giày của bố ra rồi móc lấy hai đồng xu lẻ cuối cùng còn sót lại, nhét tợn vào tay cậu ta:

"Bọn họ chuyên thích trấn lột mấy đứa ngây thơ như cậu đấy. Cầm lấy đi, nhiều hơn thì tôi cũng bó tay."

Tiêu Nại: "... Thực ra thì cũng không cần thiết đến thế đâu."

Nửa tiếng sau.

Tôi giả vờ ngủ say, rồi âm thầm mò mẫm tay lên sờ múi bụng cậu ta.

Ừm, múi nào ra múi nấy, phát triển tốt phết!

Tiêu Nại lập tức chộp lấy tay tôi giữ c.h.ặ.t:

"Trần Dao, đừng có táy máy!"

Tôi tặc lưỡi vài cái rồi tiếp tục giở trò một cách trơ trẽn. Người ta ngủ rồi nha, không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết!

Tiêu Nại liền chọc mạnh vào nách tôi.

Người tôi cứng đờ, không thể giả vờ ngủ nổi nữa. Nhưng dù có mở mắt ra thì tôi vẫn mặt dày cãi cùn:

"Tôi trả tiền rồi mà!"

Tiêu Nại cạn lời: "Mấy đồng xu lẻ đó hả? Định tống khứ ăn mày chắc! Đừng có cựa quậy nữa, ngủ đi!"

Tôi: "..."

Thở dài, thế là mất trắng hai đồng xu lẻ của ông bố già rồi...

7

Tối hôm sau, tôi vẫn đi làm ở quán bar như thường lệ.

Chẳng biết Tiêu Nại kiếm đâu ra bộ đồ mới, ăn diện trông bảnh tỏn phết.

Tôi lại ngứa ngáy tay chân, tiến lại gần thả thính vài câu.

Thấy tôi, cậu ta có vẻ hơi kinh ngạc:

"Sao cô vẫn còn ở đây?"

Vừa thốt ra câu đó, giây tiếp theo Tiêu Nại liền biết mình lỡ lời.

Tôi thì ngơ ngác chả hiểu gì.

Nói cái kiểu gì đấy không biết, tôi làm việc ở đây thì làm sao mà không được ở đây?

Tôi hỏi ngược lại:

"Thế sao cậu vẫn còn ở đây?"

Tiêu Nại buột miệng đáp luôn một lèo:

"Ông nội tôi bị lú lẫn, bố tôi bị u.n.g t.h.ư gan, mẹ tôi sống thực vật. Cô bảo tôi không ở đây thì ở đâu?"

Tôi: "..."

Trời ơi, tôi đúng là tội đồ mà!

"Con gái đừng có la cà mấy chỗ này, dễ bị người ta bắt nạt lắm. Về nhà đi."

Đấy, mọi người xem! Người ta đã rơi vào hoàn cảnh t.h.ả.m thương đến thế rồi mà vẫn còn bận lòng muốn giải cứu thiếu nữ vô tội kìa.

"Thôi được rồi, thấy cậu đáng thương như thế, hay là để tôi giới thiệu thêm vài chị đại giàu có cho cậu nhé?"

Tiêu Nại giật mình:

"Không cần!"

Tôi bĩu môi khẩy một tiếng:

"Đúng là không biết tốt xấu."

Hừ, đâu phải lúc nào tôi cũng tốt tính thế này đâu nhé!

Chương 2 - Tôi Là Côn Đồ Nhưng Bạn Trai Lại Là Cảnh Sát - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia