8

Mấy ngày liên tiếp, trông Tiêu Nại có vẻ phờ phạc và tàn tạ.

Tôi thậm chí còn bắt gặp cậu ta nôn thốc nôn tháo mấy bận.

Chà chà, xem kìa, tự đày đọa bản thân đến nông nỗi gì thế không biết!

Tôi vỗ vỗ vai cậu ta, cất giọng đầy vẻ từng trải:

"Tôi bảo thật nhé, cậu cứ chọn đại một chị đẹp rồi nhắm mắt đưa chân đi cho xong. Như chị Diêu là ổn phết đấy! Trông trẻ trung bảo dưỡng tốt, ra tay lại hào phóng. Lần nào chị ấy cho tôi tiền boa cũng nhiều nhất luôn, chọn chị ấy là chuẩn bài! Việc gì phải chuốc bia chuốc rượu đến mức nôn ra mật xanh mật vàng thế này?"

Trông tội nghiệp chưa kìa!

Ánh mắt Tiêu Nại nhìn tôi bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc. Nhưng làm sao tôi biết được cậu ta đang nghĩ cái gì trong đầu, thế là lại tiếp tục nói:

"Giá mà tôi có tiền thì tôi bao trọn cậu luôn rồi. Đáng tiếc là tôi nghèo lắm. Mẹ tôi thì có đấy, nhưng ai bảo bà ấy bủn rủn keo kiệt làm gì, chẳng chịu cho tôi xu nào..."

Tiêu Nại: "..."

Thế nhưng tôi đâu có ngờ được rằng, trên người cậu ta có gắn máy nghe lén. Mọi câu tôi vừa phun ra, người mẹ "keo kiệt" nào đó ở đầu dây bên kia đều nghe không sót một từ.

"Hắt xì!"

Tôi đột nhiên hắt hơi một cái rõ to, không khỏi đưa tay xoa xoa cái mũi.

Tự dưng thấy sống lưng lạnh ngắt...

Ơ kìa?

Gió điều hòa phả được tới tận góc này cơ à?

Thôi kệ, chả buồn bận tâm nữa.

"Tôi nói thật đấy, cậu cứ cân nhắc kỹ lại đi nha!"

Nói xong, tôi xoay người dạo bước đi thẳng cực kỳ tiêu sái.

Phải đi khoác thêm cái áo mới được, điều hòa bật thấp quá, lạnh hết cả người...

9

Vài ngày sau, tôi nhận được tiền lương rồi ngoan ngoãn nộp đơn xin nghỉ việc.

Dù sao cũng phải về nhà dỗ cho vị "Thái hậu lão Phật gia" ở nhà nguôi giận cái đã rồi tính tiếp.

Cơ mà Tiêu Nại cũng có chí khí phết, suốt mấy ngày qua nhất quyết không chịu đầu hàng "ngã vào lòng phú bà", cứ trầy tróc vất vả uống rượu tiếp khách mỗi ngày.

Chỉ có điều hôm nay trông cậu ta có vẻ bồn chồn nôn nóng lạ thường, lại còn chủ động chạy tới giục tôi về nhà lần nữa.

Tôi bĩu môi:

"Rồi rồi, về liền đây, hôm nay là nghỉ luôn rồi nhé."

Tôi lườm cậu ta một cái, rồi ngượng ngùng dúi vào tay cậu ta một cái phong bì.

"Cái gì đây?"

Tiêu Nại mở ra xem, bên trong là một xấp tiền mặt dày dặn, nhìn sơ qua chắc cũng phải gần 10000 tệ.

"Ý cô là sao?"

Tiêu Nại hơi giật mình một chút, nhưng có vẻ cũng đã lờ mờ đoán ra tâm ý của tôi.

Tôi thì ngại ngùng gãi gãi đầu:

"Thì... coi như tôi Bồ Tát sống đại phát từ bi đi! Sau này có tiền nhớ trả lại cho tôi đấy nhé! Tôi đi đây."

Nói xong tôi quay lưng bước đi thẳng. Tiêu Nại đúng là chẳng thèm giữ tôi lại thật, cũng không có nửa điểm biểu thị cảm ơn gì luôn.

Tôi phải gồng mình rảo bước thật nhanh.

Chỉ cần chần chừ dù chỉ một giây thôi là tôi sẽ quay lại giật phắt xấp tiền đó về ngay lập tức!

Đây là tiền công sức tôi cày cuốc cực khổ suốt cả tháng trời đấy!

Hu hu hu, thế là lại coi như đi làm công cốc rồi!

10

Tôi ra chân cầu tìm bố.

Ông bố của tôi đang múa b.út thành văn, dưới chân đã xếp hai cuốn bản thảo dày cộp.

Ủa alo? Cái chân cầu này thực sự cho ông ấy lắm linh cảm đến thế cơ à?

Thế mà suốt mấy ngày qua, ông ấy mất ăn mất ngủ ra đây đặt doanh trại viết lách thật. Không biết mệt mỏi mà miệt mài sáng tác cuốn tự truyện "Cầu Vượt Nhạc Viên".

"Bố ơi, làm chầu đồ nướng không?"

Nghe thấy thế, bố tôi mới ngẩng đầu lên.

"Nhận lương rồi hả con?"

Mặt ông ấy mọc đầy râu ria, lếch thếch lôi thôi, tóc tai thì bết thành từng cục, trên người bẩn hủn bẩn hỉu. Mới có mấy ngày ngắn ngủi mà cảm giác ông ấy đã hoàn toàn hòa làm một với hội "giang hồ lang bạt" ở đây luôn rồi!

Bộ dạng này thì về nhà kiểu gì?

Mẹ tôi mà thấy chắc đ.á.n.h c.h.ế.t tôi mất! Tuy bình thường mẹ thoạt nhìn có vẻ rất xua đuổi chán ghét bố, nhưng dù sao bố vẫn là "bảo bối lòng mẹ" chứ bộ!

Tôi lôi xềnh xệch ông ấy vào tiệm tắm công cộng, phải trả gấp ba lần tiền giá dịch vụ thì chủ tiệm mới chịu thả người vào.

Một tiếng sau bước ra, trông ông ấy mới cuối cùng cũng ra dáng con người.

Hai cha con ghé vào một quán đồ nướng gần đó.

Bố tôi ôm khư khư tập bản thảo như ôm vàng, ăn xiên nướng cũng chẳng thèm tập trung.

"Bố già ơi, tháng này chắc bố không có tiền nạp game đâu nhé."

Vì tiền tôi lỡ đem cho Tiêu Nại rồi còn đâu!

Cày cuốc cực khổ cả tháng trời, ăn một trận đòn đau, lại còn mấy ngày liền nhà tan cửa nát ra chân cầu vượt nằm ngủ, rốt cuộc vẫn là đi làm công cốc.

"Mấy đứa ở quán bar dám cắt quỵt lương của con à? Để bố bảo mẹ con đến niêm phong cái quán đấy luôn!"

Tôi: "..."

Tôi sợ bị mẹ đ.á.n.h thêm trận nữa thì có.

Với lại cũng đâu phải thế đâu.

"Thôi bỏ đi, ăn nhanh rồi về nhà thôi bố."

Mấy ngày không bị mẹ ăn đòn, tự dưng tôi lại thấy nhớ nhớ mẹ rồi đấy.

Đang ăn dở thì đột nhiên có vài chiếc xe cảnh sát hú còi chạy ngang qua.

Nghe bàn bên cạnh xì xào bàn tán, hình như là cảnh sát vừa đi càn quét tụ điểm mại dâm về, mà hình như đúng ngay cái quán bar tôi làm luôn thì phải.

Xem cái thế này là thắng lợi trở về rồi à?

Chà chà, cũng may hôm nay tôi vừa hay nghỉ việc, nếu không chẳng phải tôi lại có cơ hội vào đồn công an thăm mẹ rồi sao?

Hai cha con tôi đang ngon lành hóng hớt drama, thì đột ngột một chiếc xe cảnh sát bỗng quay lại gần rồi dừng ngay trước cái bàn nhỏ của chúng tôi.

Tôi nhìn bố tôi, bố tôi lại nhìn tôi.

Tôi: 【Bố phạm tội gì à?】

Bố tôi: 【Con phạm tội gì à?】

Được rồi.

Nhìn qua ánh mắt của nhau là đủ biết cả hai cha con đều là công dân tốt không hề vi phạm pháp luật.

An toàn rồi!

Giây tiếp theo, cửa xe cảnh sát mở ra.

Mẹ tôi sa sầm mặt bước xuống.

Úi giời! Nguy hiểm!

Mẹ tôi cười khẩy:

"Xem ra hai cha con sống dưới chân cầu vẫn còn thư thái dễ chịu phết nhỉ!"

Tôi vội vàng buông mấy xiên thịt trong tay xuống, ngoe nguẩy đứng dậy nhường ghế:

"Mẹ vất vả rồi, mẹ ngồi xuống xơi nước ạ!"

"Hừ!"

Mẹ tôi ngồi xuống, bắt đầu đảo mắt đ.á.n.h giá bố tôi một lượt từ trên xuống dưới, lông mày nhíu c.h.ặ.t lại:

"Anh xem cái bản mặt anh kìa, mới có mấy ngày mà tự đày đọa mình thành cái hình dạng gì thế này!"

Bố tôi gãi gãi cằm đầy râu, cười giả lả trông ngốc nghếch hết sức:

"Thì về nhà chờ bà xã chăm sóc lại cho anh mà."

Mẹ tôi bối rối gắt lên: "Đi thôi, về nhà!"

Đấy, mẹ tôi chỉ nghiện mỗi chiêu này của bố thôi!

"Ờ."

Bố tôi ngoan ngoãn buông đĩa đồ nướng ăn dở xuống, lúp xúp đi theo sau lưng mẹ.

Mẹ tôi quay sang liếc tôi một cái, ánh mắt nhìn tôi có phần kỳ quặc khó hiểu.

Tôi vội vàng theo thói quen trưng ra nụ cười lấy lòng, chân bước theo sau.

Đúng lúc này, anh chàng cảnh sát ngồi ở ghế lái quay sang vẫy vẫy tay với tôi.

Tôi nhìn kỹ lại thấy mặt anh này quen quen. Tập trung nhìn kĩ hơn nữa...

"Tiêu Nại?!"

Chương 3 - Tôi Là Côn Đồ Nhưng Bạn Trai Lại Là Cảnh Sát - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia