Chương 6
"Ta không muốn sống cả đời với người mình không thích."
"Cũng không muốn phụ mẫu tiếp tục vì ta mà lo lắng."
"Tống Uân."
"Ngươi có bệnh kín dù sao sau này cưới người khác cũng sẽ bị người ta dị nghị."
"Chi bằng cưới ta đi."
Tống Uân cúi đầu im lặng thật lâu.
"Mạnh Thời Vi."
"Ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Ta lấy hết can đảm nắm lấy bàn tay lạnh buốt của hắn rồi nghiêm túc nói:
"Dù sao cũng phải gả đi."
"Thay vì gả cho người khác… ta thà gả cho ngươi."
"Tống Uân."
"Mẫu thân hai nhà chúng ta vốn là khuê mật."
"Tống bá mẫu chắc chắn cũng sẽ không để ta chịu khổ."
"Hơn nữa..."
"Nếu sau này ta chữa khỏi bệnh kín cho ngươi rồi còn giúp ngươi cưới thêm vài phòng thiếp thất."
"Thử hỏi trên đời này còn tìm đâu ra người thê t.ử rộng lượng như ta?"
"Đến lúc đó con cháu đầy đàn… ngươi còn phải cảm ơn ta ấy chứ."
Tống Uân rút tay về.
Khẽ cười lạnh.
"Ngươi đúng là tốt bụng."
"Chuyện gì cũng tính toán thay ta cả rồi."
"Vậy..."
"Ngươi đồng ý chứ?"
Ta nhìn hắn đầy mong đợi.
Hắn lại chỉ khẽ thở dài.
"Để ta suy nghĩ đã."
"Còn nghĩ gì nữa?"
Tiểu Đào cuối cùng cũng không nhịn được.
Nàng kéo ta ra phía sau mình.
"Tiểu thư nhà ta bị nhà họ Lý ép cưới."
"Nói cho cùng..."
"Cũng là vì ngươi!"
Tống Uân nhìn Tiểu Đào giọng đầy nghi hoặc.
"Liên quan gì đến ta?"
"Sao lại không liên quan?"
"Từ ngày ngươi đến Bắc Cương."
"Năm nào tiểu thư nhà ta cũng thả hoa đăng cầu nguyện cho ngươi bình an."
"Nếu năm ngoái lúc tiểu thư đi thả hoa đăng không bị tên công t.ử ăn chơi nhà họ Lý nhìn trúng thì hôm nay đã chẳng có nhiều chuyện như vậy!"
Tiểu Đào nói liền một hơi.
Đến mức Tống Uân hoàn toàn không biết phải đáp thế nào.
"Ngươi cứ đến Phật đường nhà ta mà xem."
"Kinh thư dưới bàn thờ Phật chất đến mức sắp không còn chỗ."
"Đều là từng nét từng chữ tiểu thư nhà ta chép tay để cầu phúc cho ngươi."
"Tiểu thư đối với ngươi chân thành như vậy."
"Thế mà từ ngày ngươi trở về… ngươi lại lạnh nhạt với người như thế."
Nói xong Tiểu Đào nắm lấy tay ta kéo về phía xe ngựa.
"Tiểu thư."
"Đừng nhiều lời với hắn nữa."
"Cùng lắm thì chúng ta xuống tóc làm ni cô."
"Nô tỳ sẽ ở bên người."
Tống Uân đứng ngẩn ra dưới ánh trăng không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bộ giáp bạc dưới ánh nguyệt càng tôn lên dáng vẻ hiên ngang của hắn.
Đúng là tạo nghiệt mà.
Đã đến nước này rồi… sao ta còn có tâm tư ngắm hắn nữa vậy?
Quả thật… ăn uống và nam nữ chi tình, đều là bản tính của con người.
Chỉ là nỗi tủi thân trong lòng không sao kìm nén nổi.
Chẳng mấy chốc trước mắt ta đã nhòe đi.
Ngay cả khi trở về phòng.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi.
…
Sáng sớm.
Ta vừa xoa đôi mắt sưng đỏ vì khóc, vừa ngồi tự thương thân trách phận.
"Tiểu thư!"
Tiếng gọi của Tiểu Đào hòa cùng hơi lạnh đầu thu, làm đàn én vừa làm tổ dưới mái hiên cũng giật mình bay mất.
"Bệ hạ hạ chỉ rồi!"
"Ban hôn cho người và Tống tiểu tướng quân!"
"Cái gì?"
Ta chẳng kịp chải đầu trang điểm đã xách váy chạy thẳng về chính sảnh.
Tống phu nhân đang ngồi ở ghế chủ tọa.
Bà cùng mẫu thân ta nhỏ giọng bàn bạc ngày nạp thái.
(Lễ nạp thái là nghi thức mở đầu trong hệ thống hôn nhân truyền thống (Lục lễ), tương đương với lễ dạm ngõ ngày nay )
Tống Uân ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
Nghe tiếng rèm châu va vào nhau leng keng.
Những ngón tay đang cầm chén trà sứ xanh của hắn bỗng siết c.h.ặ.t.
Yết hầu cũng khẽ chuyển động theo nhịp nuốt.
Đôi mắt phượng vốn luôn sắc bén chậm rãi nhìn về phía ta.
"Trời ơi!"
"Tổ tông của ta ơi!"
"Sao con lại mặc thế này mà chạy ra ngoài?"
Mẫu thân hốt hoảng đứng bật dậy.
Vội vàng chắn trước người ta, che đi bộ trung y trên người.
Tống phu nhân cúi đầu nhấp một ngụm trà khẽ cười mà không nói gì.
Chỉ có Tống Uân.
Hắn cứ nhìn thẳng vào ta không hề có ý né tránh.
"Việc ban hôn..."
"Thật sự đã thành sự thật rồi sao?"
Ta nhìn Tống Uân hỏi.
Hắn khẽ gật đầu.
Trong ánh mắt dường như thoáng hiện một chút ngượng ngùng rồi lập tức quay đầu đi, không nhìn ta nữa.
…
Sau khi bọn họ rời đi.
Mẫu thân ôm lấy ta, dịu dàng vỗ về.
"Mẫu thân đã lén hỏi Tống phu nhân rồi."
"Bệnh kín của Tống Uân..."
"Chắc đã khỏi từ lâu."
"Năm đó chẳng qua là vì buộc quá lâu nên mới thành ra như vậy."
"Con cứ yên tâm."
"Tống phu nhân đã hứa với ta."
"Đợi con gả sang đó."
"Bà ấy sẽ yêu thương con như nữ nhi ruột."
"Đến lúc ấy..."
"Con sẽ có thêm một người mẫu thân nữa."
Sau đó mẫu thân còn nói với ta rất nhiều điều.
Thế nhưng...
Trong đầu ta chỉ còn quanh quẩn một câu.
"Bệnh kín của Tống Uân chắc đã khỏi từ lâu."
Hắn… thật sự khỏi rồi sao?
…
Thánh chỉ của Bệ hạ không ai dám trái lệnh.
Người nhà họ Lý xám mặt xám mày đến mang hết sính lễ đã đưa đi.
Tiểu Đào đứng ở cổng vừa c.ắ.n hạt dưa vừa mắng:
"Đồ lòng dạ thối tha."
"Thứ rác rưởi gì cũng dám khiêng tới phủ họ Mạnh chúng ta."
"Phi!"
Có lẽ để chứng tỏ sự coi trọng đối với ta, nên chưa đầy một tháng nhà họ Tống đã chuẩn bị hơn hai trăm rương sính lễ.
Đoàn sính lễ rầm rộ đi vòng quanh cả kinh thành một lượt.
Rồi mới đến trước cổng phủ họ Mạnh.
Trong phủ.
Từ sân trong đến sân ngoài đều chất kín đến mức gần như không còn chỗ đặt chân.
Mẫu thân nắm tay ta, cẩn thận kiểm từng rương sính lễ.
"Ngần này sính lễ..."
"Nhìn không giống chuẩn bị trong một ngày."
"Mà giống như đã chuẩn bị từ rất lâu rồi."
"Nhà họ Tống đúng là có lòng."
Ta cúi đầu đếm mấy chiếc rương đặt phía trước nhất.
Vải vóc của La Sơn Bố Trang.
Trang sức của Đồng Hâm Kim Phố.
Hai rương lớn đầy ắp.
Toàn là những kiểu dáng thịnh hành nhất hiện nay.
"Vâng."
Ta khẽ phụ họa lời mẫu thân.
Tống Uân… quả thật rất có lòng.
Đến ngày xuất giá.