Tồi Mi

Chương 7

Chương 7

Mẫu thân lén nhét vào hòm trang điểm của ta ba quyển tranh phong nguyệt.

"Bình thường bảo con xem thì không chịu."

"Bây giờ mới chịu ôm chân Phật."

Sau đó bà lại kiên nhẫn dặn dò:

"Nếu Tống Uân thật sự... không được."

"Con cũng đừng để lộ ra ngoài."

"Chỗ mẫu thân có t.h.u.ố.c bổ thân thể."

"Nếu vẫn không được… hai năm đầu con cứ chịu đựng trước."

"Đợi mọi chuyện lắng xuống rồi chúng ta sẽ bàn với nhà họ Tống chuyện hòa ly."

"Đến lúc đó..."

"Mẫu thân nhất định sẽ tìm cho con một người khỏe mạnh cường tráng."

Ta chỉ biết cười khổ.

Đúng là mẫu thân ruột của ta...

..

Đêm động phòng hoa chúc.

Tống Uân vẫn còn ở tiệc cưới nâng chén tiếp khách.

Ta lén ngồi trong phòng.

Lật xem mấy quyển tranh phong nguyệt kia.

Ôi trời!

Mấy tư thế trong tranh… khó quá!

Ta học thế nào nổi đây?

Đang cúi đầu nghiên cứu chăm chú.

"Đang xem gì mà nhập thần thế?"

Đầu ngón tay hơi thô ráp của Tống Uân khẽ vuốt qua vành tai ta.

Mùi đàn hương hòa cùng hơi rượu bất ngờ bao trùm lấy ta.

Ta giật mình ngẩng đầu.

Lập tức đối diện với đôi mắt phượng hơi ngà say của hắn.

Đầu mũi chạm đầu mũi.

Tiếng vải áo cọ xát khe khẽ làm ta suýt quên cả hít thở.

Hắn bỗng bật cười.

Ta còn chưa kịp giấu quyển sách đi hắn đã nhanh tay cướp mất.

"Thứ gì mà hay thế?"

Hắn giật lấy quyển sách trong tay ta.

Nhưng mới lật chưa được hai trang mặt đã đỏ bừng.

"Chỉ là lý thuyết suông."

"Vi phu sẽ tự mình dạy nàng."

Đầu óc ta quay cuồng.

Đến khi hoàn hồn.

Ta đã được hắn bế lên.

Nhẹ nhàng đặt xuống giường.

Tựa như đang nâng niu bảo vật quý giá nhất của mình.

Hôm nay hắn mặc hỉ phục, không còn bó gọn cổ tay như lúc mặc võ phục nữa.

Sợi dây đỏ đã cũ vẫn quấn mấy vòng trên cổ tay hắn.

Tống Uân chống người phía trên ta.

Trong đôi mắt hắn như có ngọn lửa cháy rực.

"Đó là..."

Ta nhìn sợi dây đỏ.

Còn chưa kịp nói hết thì mọi lời còn lại đã bị hắn nuốt trọn giữa đôi môi.

"Phu nhân..."

"Món nợ năm xưa nàng dạy ta buộc dây..."

"Hôm nay nên trả rồi."

Mọi thứ… hoàn toàn khác với giấc mơ của ta.

Tống Uân trong mộng lạnh lẽo không có chút hơi ấm nào.

Còn hắn lúc này.

Cả người nóng hổi.

Ta ôm lấy tấm lưng đã lấm tấm mồ hôi của hắn.

Giữa tiếng rèm châu lay động khe khẽ.

Khẽ cất tiếng gọi.

"Mạnh Thời Vi."

"Ta đã từng nói rồi."

"Sẽ có một ngày..."

"Ngàn vạn lần đừng rơi vào tay ta."

"Nếu không..."

"Ta nhất định sẽ khiến nàng kêu trời trời không thấu."

"Gọi đất đất chẳng hay."

Đến lúc này ta mới hiểu.

Tống Uân… quả thật đã khỏi hẳn.

Hơn nữa… còn khỏe lắm.

Sau khi thành thân với Tống Uân.

Ta mới hiểu thế nào là... không biết tiết chế.

Sau đêm động phòng hắn như nếm được vị ngọt, càng ngày càng không biết điểm dừng.

Ta rất nghiêm túc từ chối hắn.

"Chàng ngày nào cũng dùng như vậy… không sợ hỏng sao?"

"Liệu có mòn da không?"

Tống Uân chỉ biết bất lực nhìn ta.

Thế nhưng ngày nào trở về, hắn cũng nghĩ đủ mọi cách mang quà cho ta.

Rồi dỗ dành ta lên giường.

Nhưng thành thân mới ba tháng hắn đã bắt đầu ngày nào cũng nhíu c.h.ặ.t mày.

Công vụ bận đến mức chẳng thấy mặt.

"Nhanh như vậy đã... lại không được rồi sao?"

Trong lòng ta có chút hụt hẫng.

Dứt khoát cả ngày quấn quýt bên cạnh mẫu thân.

Mẫu thân cười bảo:

"Tâm tư của nam nhân, con đừng đoán."

"Đoán tới đoán lui, chi bằng hỏi thẳng."

"Chuyện tình cảm ấy mà… sợ nhất là trước lo sau nghĩ."

"Không dám yêu, không dám hận."

"Không đủ phóng khoáng, cũng chẳng đủ vui."

Ta gật đầu.

Hình như… ta từng nghe câu này ở đâu rồi.

Đêm hôm ấy.

Ta lấy cớ mang bữa khuya đến quân doanh thăm Tống Uân.

"Sao nàng lại tới đây?"

"Phụ thân và chàng dạo này bận đến mức chẳng về phủ."

"Mẫu thân không yên tâm nên bảo ta làm ít điểm tâm mang đến."

Phụ thân hắn nhận lấy hộp thức ăn.

"Ta bảo sao ngửi thấy thơm thế."

"Hóa ra là con dâu làm cho ta."

Ông xách hộp thức ăn.

Rồi gọi Tiểu Đào cùng tiểu tư của Tống Uân ra khỏi doanh trướng.

Ta nhìn gương mặt Tống Uân hình như gầy đi không ít ta đưa tay định sờ lên mặt hắn.

Lại bị hắn tránh đi.

"Phu quân..."

"Có phải chàng ghét ta không?"

Ta kéo nhẹ tay áo hắn.

Đôi mắt đỏ hoe.

"Không ghét."

"Vậy là bệnh cũ tái phát sao?"

Mặt Tống Uân lập tức đỏ lên.

"Sao nàng lại nghĩ vậy?"

Ta thành thật đáp:

"Đã lâu lắm rồi chàng không về nhà."

Hắn khẽ thở dài.

"Ta không tránh nàng."

"Chỉ là..."

"Mấy hôm trước ta nghe nàng sai Tiểu Đào đi tìm t.h.u.ố.c."

"Nói rằng đau dữ lắm."

"Thế nhưng..."

"Hễ ở cạnh nàng… ta lại chẳng thể kiềm chế được."

"Cho nên mới dọn đến quân doanh."

"Mắt không thấy thì lòng không phiền."

Thì ra… hông phải hắn không được.

Mà là… ta không được.

"Vì sao ở cạnh ta lại không chịu nổi?"

"Rõ ràng ta có làm gì đâu..."

Tống Uân siết c.h.ặ.t ta vào lòng.

Giọng nói đầy vẻ tủi thân.

"Mạnh Thời Vi."

"Nàng không biết đâu."

"Mùi hoa quế trên người nàng..."

"Cùng sợi dây đỏ năm đó..."

"Đã trói buộc ta suốt mười năm."

"Vậy..."

"Chàng rất thích ta đúng không?"

"Không thích."

Ánh mắt hắn lảng tránh giống hệt hồi nhỏ.

Mỗi lần phu t.ử hỏi đã ôn bài chưa.

Hắn đều nói dối rằng mình đã học rồi.

Phụ thân từng dạy.

Người nhà họ Mạnh phải rộng lượng.

Ta không so đo với hắn mà trực tiếp ngồi lên đùi hắn, rồi vòng tay ôm lấy cổ khẽ c.ắ.n lên môi dưới của hắn.

"Phu quân..."

Lần đầu tiên ta chủ động.

Đôi mắt Tống Uân lập tức sáng bừng.

Hắn vẫn nhíu mày.

Nhưng đáy mắt đã đầy vẻ nóng bỏng.

Cuối cùng hắn bế ta vào doanh trướng nơi mình nghỉ lại.

Giữa lúc tóc mai kề tóc mai.

Tống Uân khàn giọng hỏi:

"Phu nhân..."

"Mấy quyển tranh phong nguyệt ấy..."

"Nàng học hết rồi chứ?"

Sau một đêm xuân.

Tống Uân vẫn không cùng ta trở về phủ.

Còn ta vừa về đến phủ họ Tống đã ngủ một mạch đến trời đất tối tăm.

Khi tỉnh lại, mẫu thân và mẹ chồng đều đang ngồi bên cạnh.

Chương 7 - Tồi Mi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia