Tôi là vệ sĩ riêng của cậu chủ nhà họ Kiều.
Vì cậu chủ mà vào sinh ra tử, cả năm chỉ được trả tám vạn tệ. Thế mà anh ta cho tình nhân tiền tiêu vặt, lần nào cũng là khoản sáu chữ số.
Tôi thấy không công bằng chút nào, thế là nảy ra một ý.
Nếu đã vậy, chi bằng trèo lên giường cậu chủ, kiếm một khoản tiền nhanh gọn.
Ai ngờ cậu chủ bắt gặp tôi đang trần như nhộng.
Anh ta vừa tức vừa mất mặt, không những đá tôi ra khỏi phòng mà còn trừ luôn ba tháng lương.
Chuyện này chẳng mấy chốc đã lan khắp nhà. Tôi nghiễm nhiên trở thành trò cười sau những lúc mọi người ngồi lê đôi mách.
Đến cả cậu em trai ăn chơi phá phách của anh ta cũng chạy tới góp vui.
“Với cái nhan sắc này mà cũng dám quyến rũ anh Kiều à?”
“Cũng không soi lại mình xem có bao nhiêu cân lượng. Người như anh ấy mà cậu cũng dám mơ sao?”
Tôi im lặng nghe hết, mặc cho những ánh mắt đầy vẻ chế giễu đổ dồn về phía mình.
Sau đó, tôi thành thật hỏi:
“Không mơ anh ấy nữa, vậy mơ cậu được không?”