Tôi lấp nốt đất, vỗ bụi trên tay rồi đứng lên nhìn anh.

Anh vẫn mặc đồ ngủ, tóc rối, màn hình điện thoại còn sáng, hiển thị đang trong cuộc gọi.

“A Cường.”

Tôi nói.

“Tuần trước chẳng phải vừa sang sao?”

“Tuần trước là tuần trước…”

Anh gãi đầu.

“Mẹ bảo Hạo Hạo cứ nhắc nhà mình…”

“Hạo Hạo nhắc không phải nhà mình, mà là cua.”

Tôi ngắt lời.

“Mà cua là em mua.”

Anh sững lại, há miệng định nói nhưng nhìn nét mặt tôi rồi nuốt xuống.

Tôi rất hiếm khi nói với anh bằng giọng này, có lẽ anh hơi không quen.

“Anh nói với mẹ.”

Tôi tháo găng tay.

“Hôm nay không tiện. Cuối tuần này em muốn dẫn Tiểu Mãn đi bảo tàng khoa học, đã hứa với con từ lâu.”

A Cường sững hai giây rồi từ từ đưa điện thoại lên tai.

“Alo, mẹ… hôm nay không được, vợ con dẫn Tiểu Mãn đi bảo tàng khoa học… ừ, đúng, đã hẹn trước… lần sau đi, lần sau tụ tập…”

Giọng mẹ chồng bất mãn vọng từ đầu kia, đứng cách hơn một mét tôi cũng nghe bà cao giọng.

“Bảo tàng khoa học hôm nào chẳng đi được? Hôm nay mẹ mua sườn với cá rồi, đang định mang qua…”

A Cường nhìn tôi.

Tôi lắc đầu.

“Mẹ, hôm nay thật sự không được…”

Giọng anh hiếm khi cứng rắn hơn một chút.

“Hôm khác nhé, hôm khác con gọi cho mẹ.”

Nói thêm vài câu, cuối cùng cúp máy.

A Cường nhìn tôi, biểu cảm hơi phức tạp, có bất ngờ, có khó hiểu, cũng có một chút nhẹ nhõm.

“Em…”

Anh do dự.

“Hôm nay thật sự đi bảo tàng khoa học à?”

“Ừ, đi ngay, vé em mua rồi.”

Tôi lấy điện thoại cho anh xem ảnh vé điện t.ử, đúng là mua từ ba ngày trước.

Anh ghé xem.

“Ô, thật à. Thế em đi đi, anh ở nhà.”

“Trong tủ lạnh còn sủi cảo tối qua, trưa anh tự hâm ăn.”

“Được.”

Anh gật đầu, quay định về phòng ngủ, lại dừng.

“Vợ.”

“Ừ?”

“Vừa rồi… chuyện đó…”

Anh gãi tai.

“Có phải anh không nên đồng ý với mẹ trước không?”

Tôi nhìn anh.

Anh đứng ở khung cửa ban công, nắng sớm chiếu nghiêng, làm sáng nửa khuôn mặt.

Trên mặt có áy náy, có chút quan tâm vụng về, còn có vẻ không biết nên làm sao.

“Nếu muốn hỏi ý em thì anh phải hỏi trước.”

Tôi nói.

“Nếu anh đã đồng ý với mẹ rồi mới quay lại hỏi em, vậy thì không gọi là hỏi, mà là thông báo.”

Anh im lặng một lúc, gật đầu.

“Lần sau anh chú ý.”

Tôi không nói thêm, quay vào gọi Tiểu Mãn dậy.

Tiểu Mãn đã tỉnh, ngồi trên giường dụi mắt, vừa thấy tôi đã hỏi:

“Mẹ, hôm nay đi bảo tàng khoa học phải không?”

“Đi, bây giờ xuất phát.”

Nó reo lên, nhảy xuống giường, tự chạy đi đ.á.n.h răng rửa mặt.

Tôi đứng ở cửa phòng nhìn bóng lưng nhỏ bé của con bận rộn trong nhà vệ sinh, miệng ngân nga một giai điệu không tên, bàn chải trong miệng tạo đầy bọt trắng.

A Cường đi tới tựa tường hành lang, hai tay đút túi đồ ngủ.

“Hôm nay Tiểu Mãn vui thế à.”

“Con bé mong chuyến này nửa tháng rồi.”

“Thế sao hôm qua em không nói với anh?”

“Em nói rồi, tối hôm kia lúc ăn cơm đã nói. Anh đang nhìn điện thoại, ‘ừ’ một tiếng.”

Anh cau mày, như cố nhớ.

Vài giây sau, vẻ mặt chợt hiểu ra.

“À… đúng, anh nhớ rồi. Hình như em có nói… lúc đó anh đang trả lời tin nhắn lãnh đạo, không nghe rõ…”

Tôi không đáp, quay sang thu xếp áo khoác và bình nước cho Tiểu Mãn.

A Cường đứng phía sau một lúc rồi đột nhiên nói:

“Vợ, hay là… anh cũng đi?”

Tôi quay lại nhìn anh.

“Chẳng phải anh hẹn bạn đ.á.n.h bài?”

“Không đ.á.n.h nữa.”

Anh gãi đầu.

“Hôm nay đi cùng con.”

“Thế anh thay đồ mau, mười phút nữa xuất phát.”

Anh đáp một tiếng rồi lập tức chui vào phòng ngủ.

Tôi đứng ngoài nghe tiếng anh lục tủ quần áo luống cuống, khóe miệng vô thức cong lên.

Tiểu Mãn từ nhà vệ sinh đi ra, trên mặt còn giọt nước chưa lau khô, ngẩng đầu hỏi:

“Mẹ, bố cũng đi à?”

“Đi.”

“Thật sao?”

Mắt nó sáng lên.

“Bố lâu lắm rồi không đưa con đi chơi.”

“Hôm nay để bố chơi với con cho t.ử tế.”

Nó reo lên chạy vào phòng rồi lại chạy ra, cổ đeo ống nhòm trẻ em, vai đeo bình nước nhỏ, tay còn cầm nửa chiếc bánh quy.

Trang bị đầy đủ như sắp đi viễn chinh.

A Cường thay đồ bước ra, mặc chiếc sơ mi trắng hiếm khi thấy, tóc vuốt bằng nước gọn hơn.

Tiểu Mãn lao tới ôm chân anh, anh cúi người bế bổng đặt lên vai, con bé cười khanh khách, dùng ống nhòm ngắm chiếc đèn trên trần.

Tôi xách túi đứng ở cửa nhìn cảnh này.

Ánh sáng buổi sáng từ cửa sổ hành lang chiếu vào, phủ lên ba người, bụi nhỏ bay nhẹ trong luồng sáng.

“Đi thôi.”

Tôi nói.

“Còn chậm nữa là bảo tàng khoa học phải xếp hàng.”

Chúng tôi ra cửa, khóa lại.

Chiếc đèn cảm ứng ở hành lang hỏng đã lâu không biết được sửa từ lúc nào, sáng trưng, chiếu rõ từng bậc cầu thang đi xuống.

Tiểu Mãn ngồi trên vai A Cường đung đưa hai chân, cầm ống nhòm nhìn đông nhìn tây, đột nhiên hét lên:

“Mẹ, mẹ nhìn kìa, cây ngân hạnh dưới lầu vàng hết rồi!”

Tôi nhìn qua cửa sổ hành lang.

Cây ngân hạnh già ở cổng khu nhà quả nhiên đã vàng rực cả tán, lấp lánh dưới nắng sớm như khoác trên mình một lớp vàng vụn.

Gió luồn qua khe cửa, mang theo mùi thu sạch sẽ, mát lạnh.

Tôi hít sâu một hơi, cảm thấy khối nghẹn đã mắc trong n.g.ự.c suốt mấy ngày cuối cùng cũng thật sự tan đi.

A Cường đi trước tôi, Tiểu Mãn ngồi trên vai anh, hai cái bóng một lớn một nhỏ chồng lên nhau trên cầu thang.

Tôi đi phía sau, nhìn bóng lưng hai người, đột nhiên cảm thấy cuộc sống hình như cũng không tệ đến thế.

Ít nhất, đây là cuộc sống tôi muốn, chứ không phải chuyện gì cũng do người khác quyết định xong rồi mới báo cho tôi.

hết

Chương 13 - Tôi Mua Bốn Cân Cua Lông Cho Con Gái, Cả Nhà Chồng Kéo Tới Ăn Sạch - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia