Nghĩ đến khoản tiền đó, ánh mắt tôi dần trở nên kiên định hơn. Dù trong lòng vô cùng sợ hãi, tôi vẫn từng bước tiến lại gần.
Cơ thể Tạ Hàn Châu nóng hổi, tôi vừa chạm vào đã bị anh hất mạnh ra. Anh dùng lực quá mạnh khiến tôi suýt chút nữa ngã chỏng gọng xuống đất.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, anh đã chẳng còn tâm trí đâu mà chán ghét nữa. Khi tôi chạm vào anh lần nữa, anh bắt đầu không cưỡng lại được mà chủ động áp sát vào tôi.
Chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị anh ôm c.h.ặ.t lấy, anh cúi đầu hôn tôi ngấu nghiến, động tác mãnh liệt và gấp gáp.
Đau, đau đến mức tôi bật khóc nức nở. Tôi khóc đến xót xa, Tạ Hàn Châu liền hôn đi những giọt nước mắt của tôi, lên tiếng chất vấn như thể đang rất tức giận: "Chẳng phải chính cậu muốn thế sao? Khóc cái gì?"
Đêm hôm đó, tôi chẳng nhớ mình đã khóc bao lâu, cuối cùng chỉ biết cuộn tròn trong lòng Tạ Hàn Châu rồi thiếp đi.
03.
Sáng hôm sau, tôi bị thức giấc bởi tiếng chuông báo thức vang lên dồn dập. Còn chưa kịp phản ứng thì người đang ôm tôi đã "tách" một cái nhắm mắt tắt ngụt báo thức.
Khoản tiền thưởng chuyên cần đang treo lơ lửng phía trước làm động lực, tôi chật vật gồng mình ngồi dậy, thế nhưng cơn đau dữ dội ở vùng eo lại làm tôi đổ gục ngược trở lại.
Cử động của tôi rốt cuộc cũng làm Tạ Hàn Châu giật mình tỉnh giấc, anh cất giọng đầy gắt gao: "Đừng có quấy."
Tôi đành phải đẩy nhẹ anh: "Tôi phải đi làm."
Lúc này Tạ Hàn Châu mới hoàn toàn tỉnh táo. Vừa ngủ dậy nét mặt anh cực kỳ khó coi, nhìn thấy tôi đang trần trụi không tấc vải, những chuyện xảy ra ngày hôm qua lập tức dội về trong trí nhớ.
Tôi cảm nhận được bầu không khí ngập tràn sự hối hận. Anh đẩy tôi ra rồi đứng dậy bước vào phòng tắm.
Tôi cố gắng lết thân mình ra ngoài, vừa nhích từng chút một vừa nhăn nhó mặt mày vì đau đớn.
Công ty quy định giờ giấc làm việc không quá khắt khe, đi trễ nửa tiếng cũng chẳng sao, hơn nữa nơi ở của Tạ Hàn Châu lại rất gần công ty, chỉ cần tôi đi nhanh một chút là vẫn kịp.
Tạ Hàn Châu vừa mở cửa phòng tắm ra đã thấy tôi đang chậm chạp lết đi. Chắc là nhìn không trôi mắt, anh chán ghét hỏi: "Cậu lại muốn làm trò gì nữa đây?"
Tôi cúi gầm mặt: "Tôi phải đi làm."
Tạ Hàn Châu tức đến bật cười: "Cậu định đi làm với cái dạng này sao? Để cho tất cả mọi người đều biết đêm qua cậu đã làm những gì à?"
Tôi mím c.h.ặ.t môi, nghĩ rằng Tạ Hàn Châu có lẽ sẽ châm chước một chút. Dù sao anh cũng là cấp trên của cấp trên của cấp trên trực tiếp của tôi, lời nói ra chắc chắn vô cùng có trọng lượng.
Tôi nhỏ giọng hỏi: "Anh có thể giúp tôi không bị trừ tiền chuyên cần được không?"
Tạ Hàn Châu "ừm" một tiếng, mặc quần áo rồi bước ra ngoài.
Có được lời cam đoan của anh, tôi tạm thời trút được gánh nặng, yên tâm nằm trở lại giường.
Thế nhưng không lâu sau, điện thoại tôi vang lên một tiếng, đồng nghiệp gửi tin nhắn tới: [Phó Nhạc, hôm nay quản lý xuống kiểm tra điểm danh, cậu bị tính là nghỉ làm không phép rồi.]
Giống như một tia sét đ.á.n.h ngang tai, tôi không biết có phải Tạ Hàn Châu đã quên mất những gì tôi nhờ vả hay không. Vốn dĩ trên người đã đau nhức, giờ đây trong lòng lại càng thấy tủi thân hơn.
Lúc Tạ Hàn Châu cầm t.h.u.ố.c bước vào phòng, vừa hay nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi lăn dài trên gối. Bước chân anh khựng lại một chút: "Khóc cái gì? Tối qua lúc leo lên giường tôi gan lớn lắm mà, giờ lại khóc?"
Tôi ngẩng đầu lên, cố sức kìm nén nước mắt. Phu nhân từng dặn tôi rằng Tạ Hàn Châu rất ghét nhìn thấy người khác rơi lệ. Thế nhưng vừa ngẩng đầu, tôi lại bị ngộp thở, n.g.ự.c thắt lại bắt đầu ho sặc sụa, ho đến xé gan xé phổi.
Tạ Hàn Châu bị tôi làm cho giật mình, đành phải tiến lại gần vỗ nhẹ vào lưng tôi. Đợi đến khi tôi ngừng ho, Tạ Hàn Châu mới như bất lực thở dài một tiếng: "Có gì đâu mà khóc, nằm xuống đi, tôi bôi t.h.u.ố.c cho."
Tôi ngượng ngùng co quắp người lại: "Khỏi bôi đi, tự nó sẽ khỏi thôi."
Lần này, Tạ Hàn Châu chẳng buồn đáp lời. Anh ra tay gọn gàng ấn c.h.ặ.t tôi xuống giường, chẳng nói chẳng rằng lột phắt quần tôi ra.
Tối qua bận rộn nên chẳng kịp xấu hổ, cộng thêm việc anh từng nhạo báng tôi dị bợm không ra nam chẳng ra nữ khiến tôi chẳng muốn cho anh nhìn chút nào. Tôi chật vật nhắm c.h.ặ.t mắt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Lớp t.h.u.ố.c bôi lên mát rượi, sau một đêm đau đớn hoành hành, tuýp t.h.u.ố.c này quả thực vô cùng hiệu quả.
Vừa bôi xong, tôi liền vội vã kéo chăn trùm kín người, không dám đối diện với ánh mắt của Tạ Hàn Châu. Tôi sợ trong miệng anh lại thốt ra những lời khó nghe.
Quả nhiên, anh lạnh ngắt cất lời: "Loại công việc như các cậu mà cũng có tiền thưởng chuyên cần cơ đấy?"
Tôi ngẩn người, nhận ra anh đang coi mình là hạng người làm nghề nhạy cảm nào đó, trong lòng không khỏi dấy lên niềm bất mãn: "Tôi không phải làm cái nghề đó, tối qua là lần đầu tiên của tôi."
Tạ Hàn Châu nhướng mày. Sợ anh hiểu nhầm, tôi vội vã giải thích thêm: "Thật đấy, trước đây tôi chưa từng làm chuyện này bao giờ."
Chẳng rõ Tạ Hàn Châu tin hay không tin, anh nhìn đồng hồ rồi bắt đầu chỉnh đốn lại trang phục. Dù sao tôi cũng đã bị trừ tiền chuyên cần, không muốn lại bỏ làm cả ngày nên vội vã văng mình vọt dậy khỏi giường.