Tạ Hàn Châu nhíu mày: "Lại làm trò gì nữa đấy, quay về giường nằm."
Trong giọng nói của tôi không kìm được sự oán trách: "Anh không xin nghỉ giúp tôi, tôi bị tính là nghỉ làm không phép rồi."
Tạ Hàn Châu im lặng trong giây lát: "Lương cậu bao nhiêu, tôi chuyển cho."
Chờ đúng câu này của anh, tôi lập tức đọc ra một số tiền.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Hàn Châu cầm lấy điện thoại của tôi rồi bấm chuyển khoản.
04.
Tạ Hàn Châu đi làm, nhưng anh vừa rời đi chân trước thì chân sau tôi cũng nối gót theo sau. Tôi không chắc anh nguyện ý giữ tôi lại bên mình bao lâu, nếu như sớm muộn cũng bị đuổi đi thì tôi vẫn rất cần công việc này.
Ở công ty, tôi chỉ là một kẻ vô hình chuyên nhận lương cứng, làm những việc chẳng có chút hàm lượng trí tuệ nào. Thế nên khi bị sai sang đưa tài liệu cho Tạ Hàn Châu, trong lòng tôi vô cùng miễn cưỡng. Dù sao làm ở công ty lâu như vậy, tôi chưa từng có cơ hội tiếp xúc với anh.
Tôi ôm xấp tài liệu gõ cửa bước vào văn phòng Tạ Hàn Châu. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn tôi đong đầy sự dò xét mà tôi chẳng thể nào đọc vị được. Giọng điệu anh mang theo vài phần mỉa mai: "Đã ra nông nỗi này rồi mà còn mò đi làm?"
Lời anh nói ra có chút khó nghe, tôi lẳng lặng cúi đầu không đáp, đặt tài liệu lên bàn anh rồi định xoay người bước đi.
Tạ Hàn Châu lại lên tiếng: "Trước ngày hôm nay, tôi còn chẳng biết cậu làm việc ở công ty của tôi đấy."
Tôi biết chắc chắn anh lại chuẩn bị nói lời buông gièm chê bai mình. Tôi mím c.h.ặ.t môi, lại nghe thấy Tạ Hàn Châu nói: "Tôi đã cho người điều tra cậu rồi."
Dù biết rõ kết quả sẽ ra sao, tôi vẫn vô vọng đứng yên chờ đợi câu trả lời từ anh.
Tạ Hàn Châu thong thả cất lời: "Cậu vào công ty suốt ba năm rồi, giá như sớm giở mấy cái thủ đoạn như ngày hôm qua ra thì giờ con chúng ta đã biết chạy rồi đấy."
Quả nhiên chẳng phải lời lẽ tốt đẹp gì. Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, xoay người bước đi thẳng.
Phía sau lưng, giọng điệu Tạ Hàn Châu tràn ngập sự châm biếm: "Cậu đúng là trên giường với dưới giường là hai con người hoàn toàn khác nhau."
Chẳng có gì để giải thích cả, tôi đúng là loại người như vậy, vì muốn leo lên giường anh mà không từ thủ đoạn.
Trở về văn phòng, tên quản lý nở nụ cười tươi đầy nịnh nọt bước về phía tôi, nói rằng hôm nay sẽ không tính tôi nghỉ làm không phép nữa, bảo tôi nếu thấy trong người không khỏe thì cứ việc về nhà nghỉ ngơi. Tôi muốn từ chối nhưng rốt cuộc vẫn bị đuổi về.
Tôi quay trở lại nhà Tạ Hàn Châu. Khi Tạ Hàn Châu đi làm về vào buổi tối, tôi đang nằm ườn trên chiếc ghế sofa nhà anh. Vì đã bôi t.h.u.ố.c nên tôi chỉ mặc đại một chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình, để lộ ra đôi chân trắng nõn nà.
Vừa nhìn thấy tôi, Tạ Hàn Châu đã khoanh tay lại, giọng điệu lạnh băng: "Ở công ty làm việc thì rụt rè nhút nhát, tới lúc quyến rũ người khác thì đủ chiêu trò nhỉ?"
Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì, theo tầm mắt của anh hạ xuống chân mình. Ngày hôm qua lực tay của Tạ Hàn Châu siết rất mạnh, trên chân tôi giờ vẫn còn hằn lên vài vết đỏ ửng. Tôi vô vọng thu chân lại, muốn dùng hành động này để chứng minh mình không phải loại người như thế.
May mắn thay đúng lúc này dì giúp việc đã nấu xong cơm tối, nhẹ nhàng gọi tôi và Tạ Hàn Châu vào ăn.
Đối với một vị khách không mời mà đến như tôi, dì giúp việc lại tỏ ra vô cùng ôn hòa, thậm chí còn đặc biệt làm vài món hợp khẩu vị của tôi.
Tạ Hàn Châu thì lại khác, anh vẫn chẳng cho tôi chút sắc mặt tốt đẹp nào, vừa ngồi vào bàn đã buông lời mỉa mai cay đắng: "Cậu không có nhà để về à?"
Tôi giả vờ như không nghe thấy, muốn lấy được tiền thì phải biết vứt bỏ cái sĩ diện đi.
Cơm do dì giúp việc nấu ngon tuyệt cú mèo, tôi ăn liền mấy bát đầy. Thấy tầm mắt Tạ Hàn Châu lại đổ dồn về phía mình, tôi liền cất lời cố tình làm anh gai mắt: "Tôi là vợ anh mà, ăn nhiều một chút để bồi bổ cơ thể, còn mới dễ sinh con chứ."
Sắc mặt Tạ Hàn Châu lập tức tối sầm lại, anh đặt mạnh đôi đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi thẳng.
Phu nhân từng bảo với tôi anh sợ nhất là chiêu này, hóa ra lại là thật. Nũng nịu thả thính, quả nhiên là có tác dụng.
05.
Tối hôm đó, tôi chỉ khoác mỗi chiếc áo choàng tắm rồi đẩy cửa bước vào phòng Tạ Hàn Châu.
Vừa thấy tôi vào nhà, anh chẳng cần suy nghĩ đã buông lời đuổi khéo: "Cút ra ngoài."
Làm sao tôi có thể để anh đuổi đi dễ dàng như vậy được chứ, tôi liền dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Vì chưa từng làm chuyện này bao giờ, tôi rụt rè vươn tay ra định chạm vào người anh. Lập tức bị anh hất văng ra.
Tôi lại kiên trì giơ tay ra lần nữa, và rồi lại tiếp tục bị anh hất ra. Sau vài ba lần lặp lại như vậy, Tạ Hàn Châu dường như đã nhẫn nại tới giới hạn: "Phó Nhạc, cậu có thể tự trọng một chút được không?"
Tôi có thể cảm nhận được động tác từ chối của anh đã chẳng còn gay gắt như ban đầu. Thế là tôi làm tới luôn, trèo tót lên giường.
Tạ Hàn Châu hít một hơi thật sâu. Ngay giây tiếp theo, đất trời như đảo lộn, Tạ Hàn Châu đè c.h.ặ.t tôi xuống giường: "Thích đến thế à?"
Anh lại đang châm biếm tôi rồi. Tôi ngoảnh mặt sang hướng khác, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không đáp lời.