Trong suốt khoảng thời gian rảnh rỗi không phải đi làm ngày hôm nay, tôi đã tra cứu rất nhiều mẹo quyến rũ người khác trên mạng, thế nhưng đến lúc này thì chẳng còn dùng được chiêu nào nữa rồi.

Hình như... tôi chẳng cần phải cố công quyến rũ anh làm gì.

Chẳng biết mọi chuyện bắt đầu từ lúc nào và kết thúc ra sao, Tạ Hàn Châu tựa như đang trút giận, hành hạ đến mức khiến tôi đau đớn muốn khóc lên thành tiếng.

Vào khoảnh khắc ý thức dần tan biến, tôi lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt Tạ Hàn Châu đang kề sát lại gần. Gần như muốn trao cho tôi một nụ hôn.

Có lẽ vì bị tôi quyến rũ trong lúc hoàn toàn tỉnh táo, nên sáng hôm sau khi Tạ Hàn Châu mở mắt ra, ánh mắt anh lại có một thoáng né tránh đầy ngượng ngùng.

Anh bôi t.h.u.ố.c giúp tôi, lại còn cho tôi nghỉ thêm một ngày nữa.

Trong điện thoại vang lên thông báo mẹ Tạ chuyển sang một vạn tệ, tôi nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại, lòng đầy mãn nguyện rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Mẹ Tạ từng bảo với tôi rằng, tôi là người duy nhất suốt bao nhiêu năm qua không bị anh đuổi đi ngay lập tức.Bà đoán chừng là vì cơ thể đặc biệt của tôi nên Tạ Hàn Châu mới nảy sinh cảm giác thích thú.

Thật ra đâu có phải vậy. Tạ Hàn Châu chán ghét tôi vô cùng, còn bảo tôi là đồ dị bợm không ra nam chẳng ra nữ. Chuyện anh ngủ với tôi cũng chỉ là do tác dụng của liều t.h.u.ố.c kia mà thôi.

Tôi vô cùng tỉnh táo để nhận ra điều đó.

06.

Thế nhưng kể từ sau lần phóng túng ấy, Tạ Hàn Châu có lẽ cảm thấy xài tôi cũng khá êm chuyện nên chẳng còn từ chối tôi thêm lần nào nữa.

Có điều anh vẫn luôn miệng chê tôi lẳng lơ, bảo tôi dâm dật, trong miệng chẳng thốt ra được câu nào t.ử tế. Mỗi lần như vậy, tôi đều phải cố nén đau thương để không bật khóc trước mặt anh.

Sau vài tháng kiên trì nỗ lực, cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện những phản ứng kỳ lạ. Buồn nôn, xây xẩm mặt mày và mệt mỏi.

Tôi chợt nhận ra rất có thể mình đã mang thai.

Trong nhà họ Tạ đâu đâu cũng gắn camera theo dõi, tôi bèn lén lút lẻn vào phòng vệ sinh.

Hai vạch.Có được đứa trẻ này, tôi sẽ cầm chắc trong tay 10 triệu tệ.

Tôi tựa lưng vào bồn rửa mặt, lặng lẽ đăm đăm nhìn vào hai vạch đỏ kia, trong lòng ngổn ngang bao cảm xúc hỗn độn. Sinh đứa trẻ này ra, tôi có thể để lại con cho nhà họ Tạ rồi tìm một nơi chẳng ai biết đến mình mà sống tiếp. Thế nhưng đây lại là giọt m.á.u đang lớn lên trong bụng tôi, vậy mà tôi lại dấy lên niềm luyến tiếc không nỡ rời xa.

Tôi ở trốn trong đó chẳng biết đã bao lâu, lâu đến mức Tạ Hàn Châu đứng bên ngoài bắt đầu đập cửa: "Phó Nhạc."

Tôi giật b.ắ.n mình, que thử t.h.a.i trên tay rơi tọt xuống đất.

Cùng lúc đó, Tạ Hàn Châu đã vặn khóa mở cửa bước vào.

Tôi chẳng hiểu sao phản ứng của mình lúc đó lại có thể nhanh đến vậy, tôi lao sầm xuống sàn nhà, nằm đè lên chiếc que thử t.h.a.i kia để che giấu.

Thế nhưng tôi lại quên mất vỏ hộp que thử t.h.a.i đã xé sẵn đang đặt chễm chệ trên bồn rửa mặt.

Dĩ nhiên Tạ Hàn Châu là nhìn thấy, anh thong thả liếc mắt qua một cái rồi cười nhạt: "Cậu thèm m.a.n.g t.h.a.i con của tôi đến thế à? Ngày nào cũng thử, đã thử ra cái gì chưa?"

Tôi dùng que thử t.h.a.i đâu phải ngày một ngày hai. Thời gian đầu ngày nào tôi cũng lôi ra thử, dĩ nhiên lúc nào cũng chỉ có một vạch.

Tạ Hàn Châu thấy tôi vẫn nằm xoài trên sàn nhà thì không kìm được vươn tay ra kéo tôi đứng dậy: "Chưa có thì thôi, đứng lên đi."

Tôi vẫn nằm lì không nhúc nhích.

Có lẽ ban đầu Tạ Hàn Châu chẳng buồn bận tâm, nhưng nhìn thấy dáng vẻ thất thần như mất sổ gạo của tôi khi ngồi dưới đất, anh rốt cuộc vẫn không nỡ mà cúi người ngồi xuống. Anh nâng cằm tôi lên để đối diện với ánh mắt mình, đôi lông mày khẽ nhíu lại, giọng điệu ôn hòa hơn hẳn ngày thường: "Không m.a.n.g t.h.a.i được thì thôi có sao đâu, tôi vốn dĩ đâu có thích trẻ con."

Tôi ngẩn người ra một lúc, không kìm được mà cất tiếng hỏi: "Thế nếu như tôi sinh được thì sao?"

Tạ Hàn Châu khựng lại một chút rồi nhắc lại lần nữa: "Tôi không thích trẻ con."

Tôi cúi gằm mặt xuống. Tạ Hàn Châu vốn chẳng thích tôi, dĩ nhiên cũng sẽ chẳng thương yêu gì đứa con của chúng tôi. Anh vốn đã chán ghét cái cơ thể này của tôi, liệu có khi nào cũng sẽ chán ghét luôn cả đứa trẻ hay không?

Tôi âm thầm giấu chiếc que thử t.h.a.i vừa đè lên vào trong tay áo, lẳng lặng đứng dậy.

Trước đây mỗi lần thử ra kết quả không m.a.n.g t.h.a.i tôi đều thẫn thờ như vậy, Tạ Hàn Châu đã quá quen thuộc với cảnh này, cho nên khi thấy tôi thất thần bước ra ngoài, anh cũng chẳng hề phát hiện ra điều gì bất thường.

07.

Tôi giấu chiếc que thử t.h.a.i vào lại trong hộp rồi đem vứt, vì sợ Tạ Hàn Châu phát hiện nên còn cố tình đi ra tận bên ngoài để vứt.

Lúc tôi thất thần bước chân vào nhà, Tạ Hàn Châu đang đứng chực sẵn ở ngay cửa, vừa thấy tôi về, tay anh liền tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi. Gương mặt anh hiện rõ vẻ bất lực xen lẫn đôi chút gắt gỏng: "Không m.a.n.g t.h.a.i thì cậu phải đòi sống đòi c.h.ế.t thế à? Rốt cuộc tại sao cứ nhất quyết phải mang thai, mẹ tôi cho cậu bao nhiêu tiền để cậu mang thai, cậu nói đi, tôi chuyển cho cậu."

Tôi muốn vùng vẫy thoát ra nhưng lại bị anh siết c.h.ặ.t đến gắt gao.