Đúng lúc tôi còn đang do dự thì Tạ Hàn Châu đã bế bổng tôi lên khỏi mặt đất, anh nghiến răng nghiến lợi: "Tiền cũng không cần, cứ nhất quyết phải sinh cho bằng được một đứa con?"
Tôi ngước mắt nhìn anh: "Có phải anh cảm thấy tôi là đồ dị hợm không ra nam cũng chẳng ra nữ, nên cũng sẽ sinh ra một đứa trẻ dị hợm, vì thế nên anh mới ghét bỏ đúng không?"
Tạ Hàn Châu sững người. Anh chưa từng cho tôi sắc mặt tốt đẹp bao giờ, tôi thừa biết trong miệng anh chắc chắn chẳng thốt ra được câu nào t.ử tế.
Thế nhưng Tạ Hàn Châu lại như thể bị tức đến bật cười: "Tôi đang dỗ dành cậu, sao cậu lại không biết điều như thế hả?"
Lời anh nói ra chẳng giống dỗ dành chút nào, tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Tạ Hàn Châu bị tôi làm cho tức điên, vươn tay tóm lấy cạp quần tôi: "Được thôi, cậu muốn m.a.n.g t.h.a.i chứ gì? Tôi cho cậu."
Khoảnh khắc bị quăng lên giường, tôi cuống cuồng giật lùi về sau né tránh. Dù cho có thiếu kiến thức đến đâu thì tôi cũng biết thời điểm này không thể làm chuyện đó được, tôi cố sức bảo vệ bản thân đồng thời lùi dần về phía sau.
Tay Tạ Hàn Châu đè lên chân tôi: "Chẳng phải là muốn có con sao?"
Cho dù biết làm vậy sẽ chọc tức anh, nhưng đây là lần đầu tiên tôi lên tiếng từ chối: "Tôi không muốn."
Tôi cứ nghĩ Tạ Hàn Châu sẽ nổi giận, nhưng anh thì không. Anh bế tôi ngồi dậy trên giường, lần đầu tiên trong đời dùng giọng điệu như thể đang vỗ xềnh xệch dỗ dành: "Sau này tôi sẽ đối xử với cậu tốt hơn một chút, đừng quấy nữa, được không?"
Tôi không lên tiếng, Tạ Hàn Châu cuối cùng vẫn dịu giọng xuống: "Tôi sẽ không nói cậu như thế nữa, sau này hãy ngoan ngoãn ở bên tôi."
Tạ Hàn Châu nói được làm được, thái độ anh dành cho tôi tốt hơn trước rất nhiều.
Thế nhưng chẳng biết có phải vì m.a.n.g t.h.a.i rồi hay không mà dạo này tâm trạng tôi cứ hay phấp phỏng lo âu, sợ mất mát đủ điều.
Tạ Hàn Châu vốn chẳng yêu thương gì tôi, nếu tôi để đứa trẻ này lại cho anh, liệu con có bị anh ghẻ lạnh, có bị bắt nạt hay không?
Bản thân tôi sống đã đủ tủi nhục rồi, tại sao lại còn để con tôi giẫm lên vết xe đổ ấy chứ?
Thật nực cười làm sao, ban đầu tôi chấp nhận sinh con là vì tiền, vậy mà giờ đây vì đứa trẻ này, đến cả tiền tôi cũng chẳng cần nữa.
Tôi tranh thủ lúc rảnh rỗi đến bệnh viện một chuyến, đứa trẻ trong bụng đã được hai tháng, vô cùng khỏe mạnh.
Sổ tiết kiệm có một triệu tệ, tiết kiệm một chút chắc cũng đủ dùng, chỉ có điều có lẽ tôi vẫn phải đi làm thêm.
Tôi lén lút rời khỏi căn biệt thự của nhà họ Tạ, mua sẵn vé máy bay để đi xa.
Tạ Hàn Châu vốn chẳng bận tâm đến tôi, cho dù tôi có bỏ chạy thì anh cũng chẳng màng tới đâu.
Trước khi lên máy bay, tôi gửi cho Tạ Hàn Châu một tin nhắn: [Xin lỗi anh, tôi vì tiền nên mới tiếp cận anh, tôi đi đây, sau này sẽ không phiền đến anh nữa.]
Gửi tin nhắn xong, tôi bật chế độ máy bay rồi bước lên khoang hành khách.
08.
Chẳng hiểu sao chuyến bay mãi vẫn chưa cất cánh, trong lòng tôi bắt đầu dấy lên cảm giác bồn chồn hoảng sợ.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tạ Hàn Châu với gương mặt vội vã, sau khi đảo mắt nhìn quanh một lượt liền phát hiện ra tôi. Anh sải bước dài tiến lại gần, túm c.h.ặ.t lấy tôi kéo xộc xuống máy bay.
Bị bắt quả tang tại trận, tôi hiểu rõ bản thân không thể nào chạy thoát được nữa.
Lực tay anh rất mạnh, gần như là kẹp c.h.ặ.t lấy tôi. Đôi mắt anh đỏ ngầu, nét mặt cũng có phần hoảng loạn sụp đổ: "Chẳng phải đã bảo sau này hãy ngoan ngoãn ở bên tôi rồi sao? Tại sao lại muốn bỏ đi?"
"Mang t.h.a.i con của tôi rồi còn muốn chạy đi đâu?"
"Phát hiện từ bao giờ, tại sao không nói cho tôi biết?"
Lần đầu tiên thấy anh nói nhiều đến thế, tôi bị anh làm cho nhức hết cả đầu.
Tạ Hàn Châu ngập ngừng muốn nói lại thôi, lặng lẽ nhét tôi vào trong xe. Sắc mặt anh tối sầm lại, tôi ngồi ở hàng ghế sau mà lòng đầy phập phồng lo sợ. Tôi không hiểu nổi, rõ ràng anh chẳng hề thích tôi, tại sao khi tôi bỏ chạy anh lại đuổi theo?
Rất lâu sau, Tạ Hàn Châu ngồi ở phía trước mới nghiến răng nghiến lợi thốt lên: "Phó Nhạc, em tàn nhẫn thật đấy, lúc trước người leo lên giường tôi là em, giờ người đòi bỏ đi cũng là em, tôi bị em xoay cho mòng mòng."
Chuyện này đúng là do tôi có lỗi với anh, anh mới là nạn nhân. Tôi nhỏ giọng cất lời xin lỗi: "Xin lỗi anh."
Tạ Hàn Châu hừ lạnh một tiếng: "Em mà cũng biết thấy có lỗi với tôi đấy à? Em còn định mang cả con của tôi bỏ chạy kia mà."
Suốt cả quãng đường im lặng trở về nhà, Tạ Hàn Châu bắt đầu tra hỏi tôi: "Tại sao lại muốn bỏ đi?"
Tôi không hiểu tại sao Tạ Hàn Châu lại đi hỏi tôi câu này, rõ ràng chính miệng anh đã nói tôi dị hợm không ra nam cũng chẳng ra nữ, cũng chính anh bảo rằng mình không thích trẻ con.
Thấy tôi giữ im lặng, Tạ Hàn Châu cũng đành bất lực: "Em đã thỏa thuận với mẹ tôi, sinh con xong sẽ cho em mười triệu tệ, giờ không cần mười triệu này nữa à?"
Tôi rất muốn có số tiền đó, thế nhưng có lẽ chút tình mẫu t.ử còn sót lại dành cho đứa trẻ này đã khiến tôi không thể nỡ lòng vứt bỏ con.
Tạ Hàn Châu khựng lại một chút: "Phó Nhạc, em nhận tiền rồi thì có phải nên làm cho xong việc không?"