Năm tôi hai tuổi rưỡi, tôi vừa mới biết nói vài câu còn chưa tròn chữ.

Bác gái cả đến nhà ăn ké cơm, liếc nhìn tôi đang chảy nước miếng, rồi kéo tay mẹ tôi nói chuyện bằng giọng vô cùng chân thành.

“Em cũng đừng chê chị dâu nói khó nghe, chị nói thế này đều là muốn tốt cho em thôi, tài sản nhà các em sau này tuyệt đối không thể để người ngoài họ được hưởng lợi đâu.”

Tôi ngồi gặm ngón tay, ngoan ngoãn không chen lời.

Trong cái đầu nhỏ xíu của tôi lúc ấy chỉ quanh quẩn một câu hỏi, rốt cuộc người ngoài họ là cái gì.

Sang ngày hôm sau.

Tôi lon ton chạy theo sau bác gái cả như cái đuôi nhỏ.

Bác ấy ngồi trong sân c.ắ.n hạt dưa, tôi bê ghế con ngồi ngay đối diện: “Bác gái cả, người ngoài họ nghĩa là gì ạ?”

Bác ấy đi vệ sinh, tôi ngồi xổm ngoài cửa chờ hỏi: “Tại sao nhà lại không thể cho người ngoài họ ạ?”

Bác ấy bưng bát ăn cơm, tôi bám bên mép bàn không buông: “Bác có phải người ngoài họ không? Vậy nhà của bác sau này cho ai ạ?”

Bác ấy đi làm, tôi gọi điện thoại hỏi tiếp.

Bác ấy đi ngủ, tôi đứng ngoài cửa gõ liên hồi.

Bác ấy nói chuyện với người khác, tôi cũng rất lễ phép chen vào hỏi cho rõ.

Suốt ba ngày liền, bất kể nắng mưa, tôi đều không bỏ cuộc.

Nhưng một đứa trẻ thật thà thì có thể có ý xấu gì được chứ?

Tôi chỉ đơn giản là không hiểu thì hỏi thôi mà.

Giọng tôi vang đến mức làm kinh động cả cô hàng xóm.

Cô hàng xóm là người tốt, sở thích duy nhất trong đời là hóng chuyện.

Vừa khéo, cô ấy và bác gái cả vốn đã không ưa nhau lắm.

Cô ấy vừa c.ắ.n hạt dưa vừa sang nhà chơi, mở miệng đã rất ung dung: “Ôi, lúc đi làm miệng lưỡi sắc bén không tha ai thì thôi đi, không ngờ về nhà cũng độc miệng y như vậy.”

Bác gái cả là người có da mặt dày hơn tường thành.

“Cô nói thế là sao, nhà chúng tôi là trưởng nam trưởng tôn đấy nhé, bố con bé kiếm tiền thì nên đưa cho chồng tôi, mẹ nó thì nên nghe lời tôi, sau này nó cũng phải hiếu kính hai đứa con trai nhà tôi.”

Bác ấy càng nói càng hăng, nắm lấy vai tôi, ánh mắt phấn khích đến mức sáng rực.

“Bên ngoại cháu chẳng có ai chống lưng, nếu không dựa vào hai anh họ, sau này cháu gả đi rồi, có bị chồng bắt nạt đến c.h.ế.t cũng chẳng có ai đốt vàng mã cho đâu.”

Cô hàng xóm nghe đến đây thì không nhịn nổi nữa: “Đứa nhỏ mới tí tuổi đầu mà chị nói mấy lời như vậy à?”

“Thì đã sao?”

Bác gái cả trợn trắng mắt, dáng vẻ như thể mình nói điều hiển nhiên nhất trần đời.

“Trẻ con mà, cũng chẳng khác ch.ó con là bao, phải dạy từ bé thì lớn lên mới nên người được, tôi chưa đòi nhà chú hai tiền công dạy dỗ là đã t.ử tế lắm rồi.”

Cô hàng xóm im lặng.

Cô hàng xóm chấn động.

Cô hàng xóm bắt đầu mỉa mai không chút che giấu.

“Chị đúng là số hưởng thật đấy, không chỉ bắt chồng mình nuôi, đến cả nhà em chồng cũng không chịu tha.”

“Đúng thế chứ sao, tôi chưa ngồi vào bàn thì bọn họ còn không dám động đũa đâu.”

Bác gái cả rõ ràng không nghe ra lời tốt xấu, một tay xách tôi lên rồi hùng hổ đi về phía nhà tôi.

“Tối nay ăn gì? Bảo mẹ cháu làm nhiều thịt vào nghe chưa, đừng ngày nào cũng keo kiệt bủn xỉn như thế.”

Người lớn nói chuyện của người lớn, còn tôi thì nghiêm túc suy nghĩ chuyện của tôi.

Trẻ con thật thà có một khuyết điểm rất rõ, đó là đầu óc phản ứng hơi chậm.

Sau khi nghĩ rất lâu, tôi mới ngẩng đầu lên, giọng trong trẻo hỏi lại.

“Bác gái cả, sao bác cứ nhắc đến chuyện gả đi mãi thế?

“Vậy bác cũng là người ngoài họ gả vào nhà họ Lý của chúng cháu đúng không? Bác có anh họ chống lưng cho bác không? Bác cũng phải hiếu kính anh họ của bác ạ?

“Thế bác từng bị bác trai bắt nạt chưa? Lần trước cháu còn thấy bác trai đè bác xuống, bác gái cả không bị thương chứ? Hay bác gọi anh họ của bác đến chống lưng cho bác đi.”

Thấy bác gái cả đột nhiên cứng họng, tôi vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ bé của mình đầy nghĩa khí.

“Bác cứ yên tâm, sau này cháu sẽ thay bác đốt vàng mã!”

Haiz.

Người thật thà chính là không tốt ở điểm này.

Lòng dạ quá lương thiện.

Trong khoảnh khắc ấy, bầu không khí xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt tiếng.

Gương mặt vốn dày như tường của bác gái cả chậm rãi chuyển sang màu đỏ sậm.

“Phụt.”

Cô hàng xóm cuối cùng vẫn không nhịn được cười, vừa cười vừa phủi vỏ hạt dưa trong tay.

“Khụ, cái đó, cơm trong nồi nhà tôi còn đang hâm, tôi về xem lửa trước đây, đi trước nhé.”

Trước khi đi, cô ấy còn thò đầu vào cửa thêm một lần nữa.

“Không phải chị muốn nói em đâu, nhưng người lớn từng này rồi thì cũng nên biết tránh trẻ con một chút chứ.”

Bụng tôi réo lên một tiếng rất đúng lúc.

Tôi quay đầu lại, đưa tay vỗ nhẹ lên gương mặt già đã tím tái như gan heo của bác gái cả.

“Còn ăn cơm không ạ? Người ngoài họ.”

Một bữa cơm đang yên đang lành cuối cùng bị phá hỏng hoàn toàn.

Bác gái cả túm lấy tôi không buông, làm ầm làm ĩ một hồi rất lâu, một mực khẳng định mấy lời linh tinh đó là do bố mẹ tôi dạy, hại bác ấy mất sạch mặt mũi trước người ngoài.

Mà người ngoài kia lại còn là cô hàng xóm bác ấy luôn âm thầm xem như đối tượng để so sánh.

So con cái, so gia cảnh, so đãi ngộ.

Chút thể diện khó khăn lắm bác ấy mới vớt vát được nhờ bám vào nhà tôi, cuối cùng cũng bị tôi làm cho trôi sạch.

Bác ấy hình như thật sự suy sụp.

Vừa ném đĩa vừa đập bát.

Cả căn nhà bừa bộn chẳng khác gì vừa trải qua một trận bão nhỏ.

Tóm lại.

1 - Tôi Thật Thà Nhưng Không Phải Kẻ Ngu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia