Tôi ngồi xổm bên bờ, hai tay ôm mặt cười rất tươi: “Trò nghịch đó, không vui sao?”

Anh họ cả nghiến răng, hai tay chống vào mép bờ, nhưng đã không còn sức để vùng vẫy leo lên nữa.

“Anh sắp mất mạng rồi, mày còn ở đó đùa giỡn, mày đúng là giống hệt lời bố mày nói, đầu óc có vấn đề!”

Tôi nghe vậy thì sốt ruột hẳn lên.

“Sao anh lại mắng em thẳng như thế, trò nghịch không phải diễn như vậy đâu.

“Anh nên tỏ ra tủi thân và tức giận trước, sau đó cố tìm cách làm thân với em, tiện thể tặng em chút quà.

“Đến khi phát hiện cách đó không có tác dụng, anh mới đi tìm phụ huynh để đòi công bằng.

“Sau đó họ sẽ an ủi anh rằng anh chỉ quá nhạy cảm, nghĩ nhiều quá thôi, đừng chuyện bé xé ra to.

“Sao anh vừa mở miệng đã mắng em được chứ, em không chấp nhận kiểu diễn này đâu!”

Anh họ cả chấn động.

Anh họ cả suy sụp.

“A… hắt xì…”

Tiếng kêu gào bi thương ngẩng lên trời của anh ta còn bị chính cái hắt xì của mình cắt ngang.

Khi anh họ hai chạy đến, thứ anh ta nhìn thấy chính là cảnh tượng như vậy.

Tôi đứng chống nạnh trên bờ, vui vẻ chơi trò nghịch rất đúng quy trình.

Anh họ cả thì ngâm mình trong nước băng, tủi thân đến mức như sắp vỡ vụn.

Đùa đủ rồi, tôi xắn tay áo lên, chuẩn bị kéo anh ta lên bờ.

Ôi, tôi đúng là một cô bé lương thiện biết bao.

Nhưng không ngờ phía sau đột nhiên truyền đến tiếng túi nhựa loạt xoạt.

“Anh!”

Anh họ hai hét lớn một tiếng.

Mắt tôi sáng lên, còn tưởng cậu ta đến giúp một tay.

Nhưng vừa quay đầu lại, tôi đã thấy cậu ta lao tới như một con nghé con mất phanh.

Cậu ta đ.â.m thẳng vào người tôi, hất tôi bay ra ngoài.

Lực mạnh đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.

Dù tôi vốn đứng ở vị trí an toàn, vẫn bị cậu ta đ.â.m thẳng xuống nước.

May mà phản ứng của tôi khá nhanh.

Trong lúc loạng choạng, tôi vẫn không quên túm c.h.ặ.t lấy cánh tay cậu ta.

Theo lực rơi xuống của tôi, cậu ta cũng không giữ nổi thăng bằng, bị kéo rơi theo xuống hồ.

Người một nhà mà, quan trọng nhất là phải đủ mặt đủ người.

Bên kia, anh họ cả bám vào mép bờ, yếu ớt kêu cứu.

Bên này, anh họ hai bị sặc nước, trong lúc hoảng hốt luống cuống thì vớ bừa lấy vai tôi rồi ấn xuống.

Chìm trong làn nước lạnh buốt tận xương, bản năng cầu sinh lập tức nuốt trọn mọi suy nghĩ khác.

Tôi bình tĩnh đến mức đáng sợ, nhanh ch.óng cởi bỏ chiếc áo khoác đã hút đầy nước lạnh, không chút do dự lao mạnh lên trên.

Dưới chân tôi hình như đạp phải thứ gì đó rắn chắc.

Tôi không kịp phân biệt.

Không có thời gian để chần chừ, chuyện cấp bách nhất bây giờ là giữ mạng.

Tôi dùng hết sức đạp mạnh một cái, lao thẳng về phía mặt nước.

“Cứu mạng! Mau có người đến đây!”

Tôi phát ra tiếng kêu cứu vang dội đầy sinh lực.

Cuối cùng, nhân viên bảo vệ đang tuần tra trong công viên nghe tiếng chạy tới, lần lượt vớt cả ba chúng tôi lên.

Một trận náo loạn kết thúc bằng việc cả ba đứa đều phát sốt.

Tuy cùng là phát sốt.

Nhưng mức độ nặng nhẹ của ba chúng tôi rõ ràng khác nhau hoàn toàn.

Anh họ cả ngâm nước lâu nhất, cuối cùng phải đến bệnh viện truyền dịch mấy ngày liền.

Tôi thì nhẹ hơn, chỉ cần nằm nghỉ ở nhà.

Còn anh họ hai…

Tôi co ro trong chăn, âm thầm phân tích những âm thanh truyền tới từ sân nhà bên cạnh.

Tiếng vang giòn tan, chắc là dép lê quất vào mặt.

Tiếng trầm và nặng hơn, có lẽ là cái tát xuyên qua lớp áo.

Còn âm thanh mang theo tiếng gió v.út qua kia, xác suất cao là thắt lưng hoặc chổi.

Tiếng kêu t.h.ả.m của anh họ hai càng lúc càng bi thương.

Tôi không nhịn được, kéo chăn trùm kín đầu rồi lén cười.

Nguyên nhân cậu ta bị đ.á.n.h cũng rất đơn giản.

Nhà bác cả vốn không phải kiểu chịu thiệt trong im lặng.

Vì vậy ngay sau khi xảy ra chuyện, họ đã lập tức lấy được camera giám sát của công viên.

Dáng vẻ kia rõ ràng là muốn bằng mọi giá hắt cả chậu nước bẩn lên đầu tôi.

Chỉ tiếc camera trong công viên đã cũ lắm rồi, hình ảnh xuất ra chỉ còn đen trắng mờ mờ.

Từ cảnh anh họ cả muốn đẩy tôi xuống nước nhưng không thành, ngược lại tự mình rơi xuống hồ.

Đến cảnh tôi rộng lượng bỏ qua hiềm khích cũ, dùng cành cây cứu người, còn anh ta lại chẳng hiểu sao buông tay.

Cuối cùng, khi tôi sắp kéo được anh họ cả lên bờ, anh họ hai lại vội vàng chạy tới và chẳng hiểu sao đ.â.m tôi xuống nước.

Có thể nói, toàn bộ quá trình hành động của tôi đều không có bất cứ vấn đề gì.

Ngược lại là anh họ hai.

Nếu chỉ nói việc cậu ta gây họa cho tôi thì cũng thôi đi.

Nhưng cậu ta ngàn lần không nên, vạn lần không nên, chính là không nên liên lụy đến anh họ cả.

Tôi nhìn thấy trong ánh mắt bác gái cả khi nhìn anh họ hai có một tia chán ghét thoáng qua.

Chậc chậc.

Cũng là một đứa trẻ đáng thương chẳng được ai thật lòng yêu thích.

Cũng nhờ đoạn camera mờ mờ đó.

Tôi mới biết hôm ấy dưới chân mình đã giẫm phải thứ gì.

Hóa ra nửa bên mặt sưng đỏ của anh họ hai không phải vì bị lạnh cóng.

Hì hì.

Tóm lại.

Sau sự kiện lần này, anh họ cả cuối cùng cũng vấp một lần rồi chịu khôn ra một chút, từ đó không còn chơi mấy trò nghịch ác với tôi nữa.

Chỉ có anh họ hai là càng ngày càng trở nên không ổn.

Có thể là vì nỗi sợ bị đ.á.n.h, cũng có thể là vì nỗi nhục bị tôi đạp một cú dưới nước.

Cậu ta không dám, hoặc nói đúng hơn là không nỡ oán hận bố mẹ và anh trai mình.

6 - Tôi Thật Thà Nhưng Không Phải Kẻ Ngu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia