Chương 3
Khi tôi dẫn Tần Tranh đến công ty đối tác thì bị Hạ An Nhiên chặn ngay cửa.
Cô ta mang vẻ mặt chính nghĩa, lớn tiếng nói:
"Kỷ tổng, chuyện này là do tôi gây ra, đương nhiên phải để tôi chịu trách nhiệm. Tôi sẽ đi cùng hai người, đích thân xin lỗi đối tác."
Những dòng bình luận lập tức khen ngợi:
【Bảo bối nhà tôi hiểu chuyện quá! Tôi khóc mất thôi! Chủ động nhận trách nhiệm, đáng yêu c.h.ế.t mất!】
【Đương nhiên rồi! Bảo bối nhà chúng ta chưa bao giờ đổ lỗi cho ai, tầm nhìn cao hơn trời luôn!】
【Bảo bối thật lương thiện, mạnh hơn nữ phụ chỉ biết giành hào quang gấp trăm lần!】
Tôi nhíu mày nhìn từ trên xuống dưới.
Rồi cạn lời luôn.
Cô ta mặc dép kẹp với đồ ngủ.
Tóc tai rối tung xõa trên vai.
Tôi cố nén giận.
"Ý cô là định ăn mặc thế này để đi?"
Hạ An Nhiên lại chẳng hề bận tâm, nhún vai nói:
"Mặc thoải mái là được rồi. Không cần phải quan tâm ánh mắt người khác."
Những dòng bình luận lại điên cuồng phụ họa:
【Nữ chính đúng là quá thư giãn! Chẳng khác gì tôi đi làm!】
【Nói thật nhé, mặc thế này thoải mái thật mà!】
【Đúng rồi! Thoải mái là quan trọng nhất. Sao cứ phải ăn mặc nghiêm chỉnh chứ?】
【Một nữ chính có cảm giác đời thường như vậy hiếm lắm luôn! Chân thật, không giả tạo!】
Bị thần kinh à?
Một hợp đồng trị giá hàng chục triệu mà cô ta ăn mặc như vậy đi gặp khách hàng?
Rõ ràng là không tôn trọng người ta!
Loại người này sao lại trở thành nữ chính được?
Trái lại, Tần Tranh mặc bộ vest công sở gọn gàng.
Mái tóc được chải chuốt cẩn thận.
Trang điểm tinh tế, phù hợp.
Tôi càng nhìn càng thấy hài lòng.
Tần Tranh liếc Hạ An Nhiên một cái, lạnh nhạt nhắc nhở:
"Cô ăn mặc như vậy không phù hợp."
Vừa dứt lời, những dòng bình luận lập tức nổi giận:
【Cô chỉ là nữ phụ độc ác thôi, đến lượt cô quản nữ chính à?】
【Nói cho cùng chẳng phải là do sợ nữ chính nhà chúng ta cướp mất hào quang của mình sao?】
【Tính cách như nữ phụ thì chẳng ai thích nổi. Không thấy cô ta chẳng có bạn bè à?】
Tôi khinh thường.
Bò dê mới tụ thành đàn.
Mãnh thú trước nay luôn đi một mình.
Hạ An Nhiên còn muốn nói gì đó, tôi đã trực tiếp ngắt lời:
"Cô ở lại công ty. Không cần đi theo."
Không biết Giang Dịch Thần từ đâu chạy ra, nó lập tức chắn Hạ An Nhiên phía sau lưng, trừng mắt nhìn tôi.
"Mẹ, An Nhiên có ý tốt như vậy, tại sao mẹ cứ có thành kiến với cô ấy? Hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho cô ấy?"
Tôi suýt bị nó chọc cười.
Lạnh lùng liếc nó một cái.
"Giang Dịch Thần, não con nghỉ phép rồi à?"
Giang Dịch Thần nghểnh cổ, ra vẻ vì tình yêu mà bất chấp tất cả.
"Mẹ, An Nhiên là người con đã nhận định. Nếu mẹ không chấp nhận cô ấy, cứ nhằm vào cô ấy mãi, vậy thì đừng hòng con kế thừa công ty này!"
Những dòng bình luận lập tức bùng nổ:
【A a a! Nam chính ngầu quá! Bá đạo bảo vệ vợ, tát thẳng mặt mụ già này luôn!】
【Đúng vậy! Lần này mụ già sợ rồi chứ gì? Xem bà còn thiên vị nữ phụ nữa không!】
【Dáng vẻ nam chính đứng ra bảo vệ nữ chính đúng là quá ngọt luôn!】
Nhìn bộ dạng chắc như đinh đóng cột kia của Giang Dịch Thần, tôi chỉ thấy khó hiểu.
"Ai nói công ty sẽ giao cho con vậy?"
…
Giang Dịch Thần sững sờ mất hai giây, sau đó khinh thường hừ lạnh một tiếng:
"Con là đứa con trai duy nhất của mẹ, công ty không giao cho con thì giao cho ai? Chẳng lẽ giao cho người ngoài?"
Hạ An Nhiên lập tức kéo tay nó, vẻ mặt thản nhiên:
"Dịch Thần, đừng để bụng. Công ty cũng chỉ là vật ngoài thân, cho hay không cho cũng vậy thôi. Không đáng vì chuyện này mà làm mất hòa khí."
Những dòng bình luận lại bắt đầu khen ngợi cô ta:
【Nữ chính nhà chúng ta đúng là rộng lượng! Không tranh không giành, khí độ hơn người!】
【Đây mới là sống tùy duyên thật sự, danh lợi đều chẳng để trong lòng.】
【So với nữ phụ đầy tính toán kia, An Nhiên đúng là người tỉnh táo giữa nhân gian!】
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Lười nhìn tiếp đôi cực phẩm này, tôi đưa tay đẩy Giang Dịch Thần sang một bên.
"Tránh ra, đừng làm lỡ việc của tôi."
Nói xong, tôi dẫn Tần Tranh đi thẳng tới công ty đối tác.
Nhờ bản phương án chi tiết và c.h.ặ.t chẽ của Tần Tranh, cộng thêm khả năng kiểm soát tình huống của tôi, cuộc đàm phán diễn ra vô cùng thuận lợi.
Hợp đồng được ký ngay tại chỗ.
Người phụ trách phía đối tác còn công khai tuyên bố rằng từ nay về sau, mọi công việc kết nối và theo dõi dự án chỉ làm việc với Tần Tranh.
Tôi rất hài lòng.
Quả nhiên mắt nhìn người của tôi không sai.
Sau khi trở về công ty, tôi công khai tuyên bố bổ nhiệm Tần Tranh làm người phụ trách dự án.
Vừa dứt lời, Hạ An Nhiên lập tức không giữ nổi vẻ thản nhiên thường ngày nữa.
Vành mắt cô ta đỏ bừng.
Giang Dịch Thần càng tái mặt, lập tức đứng ra phản đối:
"Con không đồng ý! Con tuyệt đối không chấp nhận quyết định này!"
Tôi nhàn nhạt ngước mắt lên:
"Con không có tư cách."
Giang Dịch Thần nghểnh cổ lên, lớn tiếng:
"Con là tổng giám đốc công ty! Việc bổ nhiệm nhân sự, con có quyền phủ quyết!"
Khóe môi tôi khẽ cong lên, ánh mắt lạnh đi.
"Từ bây giờ thì không phải nữa."
"Giang Dịch Thần, con dùng người không đúng, quản lý lỏng lẻo, khiến công ty chịu tổn thất cả về danh tiếng lẫn kinh tế."
"Kể từ hôm nay, con bị cách chức."
Giang Dịch Thần lập tức c.h.ế.t lặng.
Nó trừng mắt nhìn tôi không dám tin.
"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà mẹ cách chức con?"
Tôi nhìn thẳng vào nó.
"Chỉ bằng việc người giữ chức Chủ tịch tập đoàn Kỷ thị là tôi."
Bị mất mặt trước đám đông, Giang Dịch Thần thẹn quá hóa giận, buột miệng nói:
"Mẹ vô lý, độc đoán lại cay nghiệt. Bảo sao năm đó bố con không cần mẹ!"
Ánh mắt tôi lạnh hẳn.
Tôi giơ tay tát thẳng vào mặt nó.
…
Trên sân thượng tầng cao nhất của công ty.
Phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Giọng Tần Tranh run run:
"Kỷ tổng, ngài đừng nghĩ quẩn!"
Tôi sững người.
Quay đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ấy, tôi không nhịn được bật cười.
"Cô nghĩ gì thế? Tôi đâu có yếu đuối đến vậy."
"Mất bố của Giang Dịch Thần đối với tôi chẳng khác nào cá mất xe đạp, đại bàng mất dù nhảy, rắn hổ mang mất giày du lịch."
Lúc này Tần Tranh mới thở phào nhẹ nhõm.