Chương 4
"Kỷ tổng, tôi còn tưởng..."
Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướng mày.
"Tưởng tôi nhảy lầu à?"
"Nó cũng xứng sao?"
Nói rồi tôi hất cằm về phía xa.
"Tôi đang nhìn mảnh đất kia."
"Tôi nhất định phải lấy được nó."
Tần Tranh nhìn theo hướng ánh mắt tôi, vẻ mặt dần nghiêm túc.
"Kỷ tổng, tôi sẽ giúp ngài."
Nhìn vẻ kiên định của cô ấy, tôi bật cười.
"Được."
"Vậy trước tiên cô giúp tôi ra sân bay đón một người."
Tần Tranh lập tức gật đầu.
"Được. Là đối tác sao? Người đó tên gì để tôi chuẩn bị trước?"
Tôi bình thản đáp:
"Nó tên là Kỷ Châu Dã."
"Con trai tôi."
Vừa dứt lời, những dòng bình luận lập tức nổ tung.
【??? Mụ già này đang làm trò gì vậy? Chẳng phải chỉ có một mình nam chính là con trai bà ta sao?】
【Kỷ Châu Dã là ai nữa? Không phải bà ta thuê người đến diễn kịch đấy chứ?】
【Chỉ vậy thôi mà cũng muốn uy h.i.ế.p nam chính nhà chúng ta à? Mụ già này đúng là lắm trò!】
Tần Tranh thoáng sững người nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
"Vâng, Kỷ tổng. Tôi sẽ lập tức tới sân bay đón thiếu gia."
Cùng lúc đó, hệ thống đã lâu không xuất hiện bỗng hét ầm lên:
"A a a! Cô... cô... cô có con riêng từ lúc nào vậy?"
…
Tôi nhíu mày, khó chịu phản bác:
"Nói chuyện đừng khó nghe thế chứ."
"Sao lại là con riêng?"
"Châu Dã là đứa con tôi sinh ra đường đường chính chính."
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy những dòng bình luận đó là khi Giang Dịch Thần lên ba tuổi.
【Đây là nam chính lúc nhỏ sao? Tròn vo đáng yêu quá đi!】
【Người phụ nữ dữ dằn kia chính là mẹ chồng tương lai của nữ chính à? Tại sao mụ già đó lại không thích nữ chính chứ?】
【Có thể để mụ già đó c.h.ế.t luôn từ bây giờ không? Nhìn đã thấy ghét rồi!】
【Đừng vội! Sau này nam chính sẽ vì nữ chính mà chống lại mẹ ruột, còn giao toàn bộ công ty cho nữ chính nữa! Cuối cùng mụ già sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, kết cục cực kỳ thê t.h.ả.m!】
Lúc nhìn thấy những dòng bình luận ấy, tôi suýt phun cả ngụm m.á.u.
Tôi vất vả gây dựng cơ nghiệp bao nhiêu năm.
Dựa vào đâu phải giao hết cho nó và một người phụ nữ vô trách nhiệm như vậy tiêu xài?
Không được!
Tuyệt đối không được!
Từ đó về sau, tôi âm thầm tìm kiếm những người đàn ông ưu tú.
Cuối cùng cũng tìm được một người hoàn hảo về mọi mặt.
Gen chắc chắn hạng nhất.
Sau đó, tôi chọn giữ con không giữ cha.
Sinh ra Kỷ Châu Dã rồi nuôi dưỡng nó ở nước ngoài để đề phòng trường hợp một ngày nào đó Giang Dịch Thần không nên thân, là bùn nhão không thể trát tường.
Đúng lúc ấy, hệ thống vẫn không ngừng lải nhải trong đầu tôi:
"Ký chủ, phát hiện đối tượng công lược đang có tâm trạng sa sút. Đây là thời điểm tốt nhất để cô cứu vãn tình cảm! Mau liên lạc với anh ta đi!"
Cha của Giang Dịch Thần là Giang Lẫm, chính là đối tượng công lược của tôi.
Buồn cười ở chỗ, con của hắn tôi cũng sinh rồi.
Vậy mà hệ thống vẫn bảo tôi chưa công lược thành công.
Giang Dịch Thần vừa đầy tháng, Giang Lẫm đã bỏ lại hai mẹ con tôi.
Quay đầu đi tìm bạch nguyệt quang của hắn.
Bao nhiêu năm trôi qua.
Một đồng tiền nuôi con hắn cũng chưa từng đưa.
Vậy mà còn bảo tôi đi công lược hắn?
Tôi trợn trắng mắt.
"Giờ tôi có tiền, có quyền, có công ty riêng."
"Tôi còn công lược cái khỉ gì nữa?"
Hệ thống khựng lại một chút nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
"Nhưng ký chủ à, cô không có tình yêu!"
"Bây giờ Giang Lẫm đã hoàn toàn hết hy vọng với bạch nguyệt quang rồi. Mau quay lại theo đuổi anh ta đi!"
"Chỉ cần công lược thành công, cô sẽ có được tình yêu hoàn mỹ!"
Tôi bật cười khẩy.
"Tình yêu?"
"Thứ đó quan trọng lắm sao?"
"Có khi còn không thực tế bằng hai ba dự án ngon lành."
Đúng là hết nói nổi.
Thời đại nào rồi.
Ai lại đi công lược một lão tổng tài đã bỏ vợ bỏ con chứ?
…
Gặp phải câu hỏi khó trả lời, hệ thống lại im bặt.
Tôi vốn không phải một người công lược đạt chuẩn.
Có lẽ hệ thống thấy tôi cứng đầu cứng cổ, định từ bỏ tôi rồi.
Tôi cũng lười quan tâm.
Xử lý xong công việc khẩn cấp ở công ty, tôi lái xe đến căn biệt thự đã chuẩn bị cho Kỷ Châu Dã.
Vừa bước vào cửa, một bóng dáng cao lớn đã chạy ra đón.
"Mẹ! Con nhớ mẹ c.h.ế.t mất!"
Còn chưa dứt lời, tôi đã bị Kỷ Châu Dã ôm chầm lấy.
Tôi cẩn thận quan sát nó.
Chàng trai trước mắt cao tận một mét chín, ngũ quan sắc nét, khí chất cực kỳ nổi bật.
Giang Dịch Thần trông cũng không tệ, nhưng so với Châu Dã thì vẫn kém một chút.
Những năm qua, năm nào tôi cũng sắp xếp thời gian bay ra nước ngoài thăm nó. Tình cảm mẹ con chúng tôi vẫn luôn rất ổn định.
Chuyện này Giang Dịch Thần không hề biết.
Ban đầu tôi nghĩ, nếu Giang Dịch Thần chịu khó tiến bộ, tôi sẽ giao tập đoàn Kỷ thị cho nó.
Đợi đến thời điểm thích hợp, tôi sẽ nói cho nó biết sự tồn tại của Châu Dã, sau này hai anh em có thể dìu dắt lẫn nhau.
Nhưng trời không chiều lòng người.
Giang Dịch Thần vậy mà lại bất tài đến mức này.
Trái lại, Kỷ Châu Dã hoàn toàn thừa hưởng đầu óc kinh doanh của tôi.
Một năm trước, tôi giao chi nhánh ở nước ngoài cho Kỷ Châu Dã quản lý.
Nó không chỉ xử lý mọi việc đâu ra đó, mà còn mở rộng thêm không ít mảng kinh doanh mới.
Năng lực xuất chúng, còn giỏi hơn tôi tưởng tượng.
Sự thật chứng minh lựa chọn của tôi không sai.
Tần Tranh đứng bên cạnh thấy vậy liền lặng lẽ lùi sang một bên, không quấy rầy mẹ con chúng tôi.
Tôi vỗ nhẹ lưng Kỷ Châu Dã, chỉ về phía Tần Tranh, cười giới thiệu:
"Châu Dã, đây là Tần Tranh, trợ thủ đắc lực của mẹ, năng lực rất tốt. Con vừa mới về, có gì không hiểu có thể hỏi cô ấy."
Kỷ Châu Dã quay đầu nhìn Tần Tranh, ánh mắt sáng lấp lánh:
"Chị giỏi quá, sau này mong chị chỉ giáo nhiều hơn."
Tần Tranh trước giờ luôn bình tĩnh, vững vàng, hiếm khi đỏ mặt.
Cô khẽ ho một tiếng rồi vội cúi đầu.
"Cậu khách sáo rồi."
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Kỷ Châu Dã, điện thoại tôi bỗng hiện lên một thông báo chi tiêu.
Là thẻ phụ của Giang Dịch Thần.