Con thuyền khách ngược dòng về nam mười ngày sau sẽ khởi hành.

Thư của ngoại tổ từng nhắc tới, đúng vào mùa mưa giăng Giang Nam.

Có một lần nhìn thấy áo tơi thuyền nhẹ lướt qua bến sen,

Hồi đó mẫu thân vẫn còn sống, dắt theo đứa trẻ bốn tuổi là ta về quê thăm nhà.

Bàn tay mẫu thân vừa mềm vừa ấm, ngắt một đóa hoa sen hồng giao vào tay ta.

Người cười êm dịu:

"Tên của con cũng có một chữ Liên."

Hương sen thanh khiết năm đó đã chảy trôi qua suốt mười mấy năm sau này.

Khóe môi ta vấn vương nét cười, chuyên tâm đan chiếc áo tơi theo bàn tay mẫu thân từng dạy.

Ánh nắng nhảy múa, một vạt áo gấm màu xanh sẫm xuất hiện nơi góc cửa.

Hôm nay là ngày hẹn Cố Thiên Phạn và muội muội định lại ngày lành.

Hắn tới muộn.

Cố Thiên Phạn đưa nắm tay lên môi, khẽ ho một tiếng, ánh mắt lấp lánh chần chừ:

"Hôm nay việc ở Đại Lý Tự nhiều quá, không dứt ra được."

"Không sao."

Dù sao thì ta cũng vẫn luôn chờ hắn.

Mùi hương trầm nghi ngút, không khí yên lặng đến mức có phần ngượng ngùng.

Hắn ngồi xuống ghế, cất giọng trầm trầm lên tiếng trước:

"Chuyện ngày hôm qua có nguyên do cả. Miên Miên nói mấy ngày trước hai người có hờn dỗi nhau, muội ấy muốn hái sen làm nàng vui lòng."

"Ta trên đường tới tiệc bắt gặp muội ấy đang ở đình giữa hồ cúi lưng hái hoa, nên tiện đường đứng chờ muội ấy cùng đi."

Nỗi hờn dỗi trong miệng hắn,

Có lẽ là giữa tháng muội muội đi Thanh Tuyền Tự, vì ham chơi mà bẻ mất cành liễu ngàn năm thờ phụng trong viện Phật, ta có trách mắng nó vài câu.

Chẳng buồn bận tâm đến những cong vẹo trong lời nói đó, ta vén mi mắt lên hỏi Cố Thiên Phạn:

"Hái sen giữa hồ? Nó biết rõ nguy hiểm mà vẫn làm, huynh cũng hùa theo nó làm trò bậy bạ sao?"

Sắc mặt Cố Thiên Phạn sầm xuống vài phần:

"Muội ấy có ý muốn làm hòa mối quan hệ với nàng, sao lại thành ra làm trò bậy bạ? Hơn nữa nước hồ không sâu, cho dù có rơi xuống nước thật, ta cũng có thể thu xếp hậu quả giúp muội ấy."

Trong lòng ta vừa lạnh lẽo lại vừa buồn cười.

Làm cho tiệc sinh thần êm đẹp của ta náo loạn cả thành trì, đó chính là "thu xếp hậu quả" trong miệng Cố Thiên Phạn sao?

Cố Thiên Phạn khựng lại một chút, ánh mắt trầm lắng rơi trên mặt ta:

"Ánh Liên, ta nghĩ đi nghĩ lại, hôm qua nàng trước mặt bao nhiêu khách khứa thốt ra những lời đó, không phải là thật lòng thành toàn, mà là đang giận dỗi muốn khích ta đúng không?"

Hơi thở ta nghẹn lại.

Hắn không nhìn thấy sự ngượng ngùng trần trụi của ta khi bị người ta chỉ trỏ suốt cả một ngày.

Hóa ra trong mắt hắn, chuyện ta nhường lại vị hôn phu cũng chỉ là một thứ thủ đoạn.

Cố Thiên Phạn thấy ta không đáp, lại tưởng ta mặc nhiên thừa nhận, bèn thả lỏng nét mặt:

"Miên Miên tuổi còn nhỏ, muội ấy thì hiểu cái gì. Hôm qua là ta làm việc chưa được chu đáo, nàng cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa."

Ta chăm chú nhìn hắn một hồi, khẽ kéo khóe miệng:

"Tuổi muội ấy có nhỏ đến mấy cũng là nữ t.ử chưa xuất giá, từng là em vợ trên danh nghĩa của Cố Thiên Phạn huynh đấy."

Hắn tới tận hôm nay mới nhớ ra là mình làm việc chưa chu đáo sao?

Đồng t.ử Cố Thiên Phạn thu hẹp lại, tự biết mình đuối lý:

"Chuyện trong tiệc sinh thần, ta sẽ dàn xếp từ bên trong, không ai dám nhiều lời đồn đại ra ngoài đâu."

Ta ngơ ngác trong giây lát.

Hắn đây là muốn dùng tới tư quyền để bảo vệ danh tiếng cho muội muội rồi.

Ta nhặt chiếc áo tơi trong sọt trúc lên, ngón tay luồn lách nhanh nhẹn giữa những sợi cỏ tranh, không thốt ra lời nào.

Thế nào cũng được.

Tình duyên giữa hắn và muội muội, ta đáng lý ra phải nhường chỗ từ lâu rồi.

Ánh mắt Cố Thiên Phạn rơi trên nửa chiếc áo tơi trên gối ta.

Hàng lông mày hắn khẽ nhíu lại, trong lòng tự nhiên có vài phần kháng cự:

"Sao vẫn còn tơ tưởng đến chuyện du hồ thế?"

Ta mất một lúc mới phản ứng lại được.

Nhớ ra hắn đang nói tới lời hẹn ước chưa thành trên con thuyền rồng đêm Thất Tịch năm ngoái.

Đêm đó ta uống vài chén rượu thanh nồng, lấy hết dũng khí hỏi hắn:

"Cố Thiên Phạn, sang năm ta đã sắp hai mươi tuổi rồi, buổi dạo hồ năm sau, huynh có thể đừng để ta phải chờ nữa được không?"

Hắn rủ mắt né tránh ánh nhìn của ta, vành tai hơi đỏ lên, vội chuyển đề tài:

"Khụ... Miên Miên còn đang thả đèn hoa đăng bên bờ hồ kìa, nàng không qua xem sao? Cẩn thận muội ấy ham chơi lại lạc đường."

Lúc đó ta chỉ nghĩ hắn e ấp không khéo nói năng.

Đến nay mới nghiệm ra được, đại khái là hắn không muốn.

Cũng giống như hắn lúc này, làn môi mỏng mở ra, lại một lần nữa cất lời thoái thác dàn xếp.

Nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị tiếng ồn ào náo nhiệt từ Tây viện ngắt đứt.

Hầu nữ đứng đợi ngoài cửa ngập ngừng báo:

"Nhị tiểu thư đòi bỏ nhà đi, lão gia đang cầm roi mây qua đó rồi ạ."

"Choảng ——"

Cố Thiên Phạn lập tức đứng thẳng người dậy, vạt áo làm đổ cả sọt trúc của ta.

Hắn sốt sắng nói: "Dẫn ta qua đó xem sao!"

Chân vừa bước qua ngưỡng cửa, sống lưng hắn chợt khựng lại.

Dường như mới nhớ ra ta vẫn còn bị hắn bỏ mặc tại chỗ.

Hắn quay người, trong mắt giằng xé vài phần:

"Ánh Liên... Chuyện dạo hồ, chờ ta thêm chút nữa."

3 - Trả Lại Nhân Duyên, Không Chờ Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia