Kiệu đi được nửa đường, đột nhiên nổi lên một trận gió lớn.
Gió hất rèm kiệu lên, cũng thổi khăn voan đỏ trên đầu ta rơi xuống đầu gối.
Ta ngẩng mắt.
Cách một con phố dài, cách đám người chen chúc hai bên đường đang xem náo nhiệt, ta nhìn thấy Hoắc Quân Lan.
Hắn bị trói trên xe tù, tóc tai rối tung, mặc bộ áo tù rách nát.
Nhiều ngày không gặp, hắn đã gầy đi rất nhiều, gương mặt từng trắng như ngọc giờ lấm lem, chật vật không chịu nổi.
Hoắc Quân Lan cũng nhìn ta.
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chiêng trống, tiếng bàn tán, tiếng vó ngựa dường như đều xa dần, trên con phố dài chỉ còn ta và hắn nhìn nhau.
Môi hắn khẽ động.
Chúng ta cách quá xa, ta không thể nghe được một chữ, nhưng ta biết hắn nói gì.
Hắn nói: xin lỗi.
Ta nhìn hắn, khẽ nói:
“Chúc ngươi sớm trả hết món nợ mình đã gây ra.”
“Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời ta nữa.”
Hai mắt Hoắc Quân Lan đỏ lên.
Một giọt nước mắt theo gò má hắn lăn xuống.
Dường như sợ ta nhìn thấy dáng vẻ chật vật ấy, hắn quay mặt sang nơi khác.
Ta đưa tay kéo khăn voan đỏ phủ lại lên đầu.
Trước mắt một lần nữa chỉ còn sắc đỏ vui mừng.
Vĩnh biệt, Hoắc Quân Lan.
Từ nay về sau, ta phải đi đón những ngày tháng mới của mình.
NGOẠI TRUYỆN CỐ THANH YẾN
Lần đầu tiên ta gặp Thẩm Vân Đại là vào mùa hạ năm ta tám tuổi.
Khi ấy ta rất béo, béo đến mức áo mùa hè mặc trên người cũng không che được từng lớp thịt trên cánh tay; đi vài bước đã thở hổn hển, chạy không nổi, ngay cả ngồi xổm cũng khó khăn.
Đồng môn trong thư thục đặt cho ta một biệt hiệu, gọi là Cố Tam Viên.
Bọn họ ném sách của ta lên xà nhà để ta không với tới, lại bắt chước dáng đi vụng về của ta, mỗi lần làm một trò là cả lớp lại cười ầm lên.
Tiên sinh từng phạt bọn họ. Trước mặt tiên sinh, ai nấy đều ngoan ngoãn nhận sai, nhưng quay lưng lại thì những trò bắt nạt càng dữ hơn.
Một buổi chiều nọ, mấy đồng môn cố ý kiếm chuyện, trong lúc xô đẩy đã mạnh tay đẩy ta xuống hồ trước cửa thư thục.
Nước hồ thấm vào quần áo nặng trĩu, kéo ta chìm xuống, mà thân hình ta vốn nặng nề, càng vùng vẫy càng chìm nhanh.
Trên bờ vây đầy người đứng xem, nhưng chẳng một ai chìa tay ra, chỉ có những tiếng cười chế giễu ch.ói tai.
Ta tưởng mình c.h.ế.t chắc rồi.
Là Thẩm Vân Đại cứu ta.
Năm ấy nàng mới bảy tuổi, mặc một chiếc áo nhỏ màu vàng nhạt, thân hình vừa gầy vừa bé, vậy mà chẳng hề do dự, lập tức cởi giày, chân trần bước xuống nước.
Nước hồ ngập tới eo nàng.
Nàng mặc kệ nước lạnh, quần áo ướt sũng, cố hết sức với tới ta đang vùng vẫy, kéo một kẻ chật vật t.h.ả.m hại như ta trở lại bờ.
Ta nghĩ cả đời này mình cũng sẽ không thể quên Thẩm Vân Đại.
Giữa vô số lời chế giễu và sỉ nhục bủa vây, nàng là người duy nhất đối xử tốt với ta, chịu đứng ra bảo vệ ta.
Chút ánh sáng nhỏ bé ấy từ khoảnh khắc đó khắc sâu vào tận xương tủy, trở thành niềm mong mỏi và phương hướng duy nhất của cả đời ta.
Ta quyết tâm phải thay đổi.
Trời còn chưa sáng đã thức dậy rèn luyện thân thể, bỏ hết những món ăn mình tham miệng, ngày đêm khổ học, tự rèn giũa bản thân.
Ta liều mạng thoát khỏi dáng vẻ béo nặng vụng về ấy, chỉ mong có một ngày có thể đường đường chính chính đứng bên cạnh Thẩm Vân Đại, trở thành người xứng với nàng.
Năm tháng luân chuyển.
Cuối cùng ta cũng có vóc dáng thanh tú, dung mạo đoan chính, hoàn toàn rũ bỏ dáng vẻ chật vật của thời niên thiếu.
Ta nghiêm túc thỉnh cầu phụ thân cho mình cưới Thẩm Vân Đại.
Phụ thân lại lắc đầu:
“Nha đầu ấy từ nhỏ đã có hôn ước với tiểu t.ử Trấn Bắc Hầu phủ, cả kinh thành đều biết.”
“Nghiễn Chi, quân t.ử không đoạt thứ người khác yêu thích.”
Phụ thân lại hỏi:
“Ngoài cô nương Thẩm gia, con còn có nữ t.ử nào khác trong lòng không?”
Ta đáp:
“Phụ thân, đời này nếu không phải cô nương Thẩm gia, con sẽ không cưới.”
Về sau, mẫu thân tới dự thưởng hoa yến của Thẩm gia.
Khi trở về, bà nói với ta rằng hôn ước giữa Thẩm Vân Đại và Hoắc Quân Lan chỉ là câu nói đùa của trưởng bối sau một trận rượu năm xưa, không có thiếp canh, cũng không có mai mối, hoàn toàn không thể tính là hôn ước.
Ta cả đêm không ngủ.
Trời vừa sáng đã thúc phụ mẫu chuẩn bị lễ vật, mời bà mối tới Thẩm phủ cầu thân.
Cuối cùng, ta cũng hẹn được Thẩm Vân Đại ra gặp.
Ngày ở Túy Nguyệt Lâu, nàng đã cười.
Ta nhìn đến thất thần.
Về sau trên phố, Hoắc Quân Lan nói ra những lời khó nghe ấy ngay trước mặt bao nhiêu người.
Sắc mặt Vân Đại trắng bệch, ta nhìn trong mắt, lòng đau như cắt.
Từ khoảnh khắc ấy, ta đã âm thầm thề rằng đời này tuyệt đối sẽ không để nàng phải chịu thêm chút tủi thân nào, cũng không để nàng phải chịu thêm nửa phần khổ sở.
Ta âm thầm bỏ tiền thuê người cố ý tiếp cận, dẫn dụ Hoắc Quân Lan, tìm cách moi lời hắn, từng bước khiến hắn sau khi uống rượu tự mình tiết lộ bí mật khoa trường.
Hoắc Quân Lan kiêu căng tự đại, coi trời bằng vung, quả nhiên dễ dàng rơi vào bẫy, tự tay chứng thực tội tiết lộ đề thi của mình.
Từ nay Vân Đại không cần phải ngày ngày lo sợ nữa.
Mùng tám tháng sáu, Vân Đại của ta bước qua cửa.
Nàng cuối cùng đã trở thành thê t.ử của ta.
Đời này của ta, cuối cùng cũng được như ý nguyện.
hết