Đêm ta làm lễ cập kê, Hoắc Quân Lan đã dỗ dành ta vượt qua giới hạn vốn không nên vượt.
Hắn cúi đầu hôn đi nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng khàn khàn, từng chữ như mang theo một lời thề son sắt:
“Vân Đại, đời này ta nhất định không phụ nàng.”
Từ đó về sau, Hoắc Quân Lan càng lúc càng buông thả, dường như chỉ cần ta từng mềm lòng một lần thì mọi giới hạn giữa hai người đều có thể mặc nhiên bị hắn xem nhẹ.
Trên đồng cỏ, hắn vòng tay từ phía sau siết lấy eo ta, ghé sát bên tai, giọng nói vừa thấp vừa mang theo ý trêu chọc:
“Vân Đại, có muốn cùng ta lấy trời xanh làm chăn, lấy đất rộng làm giường không?”
Ta liều mạng lắc đầu, nhưng Hoắc Quân Lan vẫn giữ chặt lấy ta, hơi thở nóng hổi phả bên tai:
“Vân Đại, sớm muộn gì nàng cũng là người của ta. Đã là người của ta, đương nhiên chuyện gì cũng nên thuận theo ta mới phải.”