Bầu không khí tại chỗ nhất thời đông cứng.
Một hồi lâu sau, mẫu thân bên cạnh ta ho khẽ một tiếng, không ngừng nháy mắt ra hiệu.
“Vân Y, đừng nói hồ đồ, Thái hậu nương nương và bệ hạ đều đang ở đây!”
Bà muốn nhắc nhở ta rằng được thiên t.ử lựa chọn là phúc phận lớn lao, nếu ta không tuân theo thì chính là kháng chỉ.
Nếu vẫn còn nhỏ tuổi, có lẽ ta sẽ vui mừng vì sự căng thẳng của mẫu thân.
Nhưng đã sống thêm ngần ấy năm, ta sớm hiểu rõ sự căng thẳng và yêu thương của bà chưa bao giờ dành cho ta.
Thấy ta cự hôn, bà chỉ lo thiên t.ử sẽ đổi sang chọn trưởng tỷ nhập cung.
Dẫu sao, kể từ ngày biết thiên t.ử muốn tuyển người, trưởng tỷ ngày ngày đều lo âu, trong lòng nghĩ gì, ngoài miệng nhắc gì cũng đều là không muốn nhập cung, không chịu nổi cảnh tịch mịch nơi thâm cung.
Bởi vậy, phụ thân và mẫu thân liền quyết định để ta nhập cung.
Họ chắc chắn ta sẽ đồng ý.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ trưởng tỷ muốn, ta chưa từng tranh giành.
Y phục xinh đẹp, trang sức quý giá, còn có trầm thủy hương độc nhất Tây Vực, hiếm có trên đời.
Ta chưa từng có được thứ gì.
Thấy ta không nói, mẫu thân có phần sốt ruột, lén kéo tay áo ta.
Ta không để ý.
Sắc mặt mọi người lập tức trở nên khó coi.
Đúng lúc này, một làn hương trầm thủy thoang thoảng truyền đến. Khóe mắt ta thoáng thấy một bóng người, ngay sau đó liền nghe giọng nói yếu ớt của trưởng tỷ vang lên:
“Bệ hạ, Thái hậu thứ tội. Đêm qua Vân Y muội muội không được ngon giấc, thân thể khó chịu nên mới nói lời hồ đồ ban nãy. Thần nữ thân là trưởng tỷ, cũng có trách nhiệm dạy bảo muội ấy, mong bệ hạ và Thái hậu khai ân.”
Nàng vừa nói vừa cung kính cúi lạy. Từng lời nói, cử chỉ đều hơn ta gấp bội, vừa giải vây cho ta, lại vừa thay ta thỉnh tội, quả thật có phong thái của trưởng nữ danh môn khuê tú.
Mẫu thân vốn bất mãn vì biểu hiện của ta lập tức giãn mày, ngay cả bên môi Thái hậu cũng thấp thoáng ý cười hài lòng.
Một hồi lâu sau, thiên t.ử ngồi phía trên đứng dậy, bước chân trầm ổn, chậm rãi đi đến trước mặt ta và trưởng tỷ.
“Đại tiểu thư thân thể yếu, dưới đất lạnh, ngồi xuống nói chuyện đi.”
Người đưa tay đỡ hờ trưởng tỷ. Chỉ một câu đã ban chỗ ngồi cho nàng.
Sau khi trưởng tỷ tạ ơn ngồi xuống, người lại phất tay. Lập tức có người nâng lư hương đến, cẩn thận mà vững vàng đặt bên cạnh trưởng tỷ.
Khói xanh từ trầm thủy hương chậm rãi bay lên. Mẫu thân ở bên cạnh lại nhìn đến kinh hồn bạt vía, không biết vì sao thiên t.ử lại biết sở thích riêng tư của nữ nhi mình là trầm thủy hương. Bà chỉ sợ người nhớ lại tình nghĩa thuở nhỏ với trưởng tỷ, rồi đổi ý gọi trưởng tỷ nhập cung.
Ta cúi thấp đầu, trong lòng vừa buồn bã vừa chua xót.
Kiếp trước, ta thân là Quý phi, trân bảo trong thiên hạ muốn gì có nấy.
Người đời đều biết Quý phi nương nương yêu thích trầm thủy hương, cho nên thiên t.ử ngự giá thân chinh, đ.á.n.h chiếm Tây Vực chỉ để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân.
Nhưng người đời không biết trầm thủy hương được tiến cống hết năm này qua năm khác thậm chí còn chưa từng được đưa vào cung, đã lập tức chuyển đến phủ của trưởng tỷ.
Còn ta, kẻ phải mang tiếng yêu phi cả đời vì trầm thủy hương, đến một chút tro hương cũng chưa từng có được.
Ta từng thử tranh giành, nhưng thứ nhận lại chỉ là vẻ mặt lạnh nhạt của thiên t.ử.
“Vân Y, không phải của nàng thì đừng tranh.”
Từ khi ấy, ta đã biết, bất luận ở trong nhà hay trong cung, ta mãi mãi chỉ có thể nhường nhịn, không có tư cách tranh giành.
Sau khi hoàn hồn, thái độ của ta càng thêm cung kính, trong lòng cũng hạ quyết tâm đời này tuyệt đối không nhập cung.
Ta vốn tưởng sau khi đỡ trưởng tỷ, thiên t.ử sẽ rời đi, nào ngờ bước chân người lại chuyển hướng, đi đến trước mặt ta.
“Khương nhị tiểu thư không muốn nhập cung sao?”
Giọng nói của thiên t.ử ôn hòa, giống hệt kiếp trước, dịu dàng đa tình, khiến ta nảy sinh những vọng tưởng không nên có. Mãi đến khi c.h.ế.t, ta mới biết mình đáng thương đến nhường nào.
Ta ổn định tâm thần, lần nữa mở miệng, nói rõ ràng từng chữ:
“Bẩm bệ hạ, thần nữ dung mạo tầm thường, tư chất ngu độn, khó bề dạy bảo. Tuy được bệ hạ hậu ái, nhưng quả thật không phải người thích hợp để nhập cung.”
Đây là lần thứ hai ta từ chối thiên t.ử, nhưng người không hề tức giận, chỉ trầm ngâm giây lát rồi lại hỏi:
“Dung mạo và tư chất đều không phải lý do. Trẫm muốn biết vì sao nhị tiểu thư nhất quyết cự hôn?”
Trong lòng ta căng thẳng, chỉ cảm thấy thiên t.ử hôm nay đặc biệt khó đối phó. Nhất thời, ta cũng không nhớ nổi kiếp trước người có từng quan tâm đến chuyện của ta như vậy hay không.
Mẫu thân bên cạnh thấy thế, càng liên tục ra hiệu, trong mắt chỉ toàn ý thúc giục ta lĩnh chỉ nhận mệnh.
Ta biết hôm nay nếu không nói ra một lý do thỏa đáng, cửa ải này nhất định khó qua. Ta dứt khoát nhắm mắt, quyết tâm liều một phen, đột ngột quỳ xuống, cao giọng nói:
“Thần nữ có tội. Thần nữ không muốn nhập cung quả thật là có nguyên do, chỉ vì thần nữ sớm đã có người trong lòng, không xứng nhập cung hầu giá. Mong bệ hạ và Thái hậu thứ tội!”
Lời vừa dứt, cả điện lặng ngắt.
Ta quỳ dưới đất, cúi đầu rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy đôi trường ngoa của thiên t.ử.