Nhưng ta có thể cảm nhận rõ ràng khí tức vốn thư thái quanh chủ nhân đôi trường ngoa đột nhiên khựng lại, trở nên lạnh lẽo.

“Đã có người trong lòng?”

Người trên đỉnh đầu lạnh giọng nói:

“Trẫm lại không biết người tham gia tuyển phi đã sớm có ý trung nhân. Khương phu nhân, bà có biết chuyện này không?”

Mẫu thân bị lời nói của ta dọa đến sắc mặt trắng bệch. Sau khi quỳ xuống, bà nhất thời không biết phải biện giải thế nào.

Thái hậu vốn hờ hững ngồi phía trên lúc này dường như cũng có hứng thú.

“Ồ? Người trong lòng ngươi là công t.ử nhà nào? Nói ra để ai gia nghe thử.”

Ta nuốt nước bọt, mồ hôi trong lòng bàn tay không ngừng túa ra, trong đầu lần lượt lướt qua hết cái tên này đến cái tên khác.

Đến khi thiên t.ử và Thái hậu gần như mất hết kiên nhẫn, cuối cùng ta cũng nghĩ tới một người, bật thốt:

“Là phó tướng của phụ thân thần nữ, Tạ Trạc Anh!”

Ta cúi thấp đầu nên không nhìn thấy bên ngoài đại điện, một bóng người thẳng tắp bỗng cứng đờ.

Thiên t.ử sững lại giây lát rồi hờ hững cười khẽ:

“Là tên hiệu úy lục phẩm xuất thân ăn mày ấy sao?”

Ta kiên định gật đầu:

“Tạ tiểu tướng quân tuy xuất thân nghèo khó nhưng dựa vào chính mình mà đứng vững. Thần nữ rất kính phục chàng.”

Mẫu thân tức giận kéo tay áo ta:

“Vân Y, đừng nói bậy nữa! Từ nhỏ con đã nhút nhát, đến phủ tướng quân còn chưa từng bước ra, sao có thể quen biết nam t.ử bên ngoài?”

Quả thật ta chưa từng bước ra khỏi phủ tướng quân.

Bởi vì người thích ra ngoài du ngoạn, tham gia yến tiệc là trưởng tỷ. Những thứ nàng thích chưa bao giờ đến lượt ta.

Nhưng ta quả thật từng gặp Tạ Trạc Anh.

Khi ấy, chàng vẫn chỉ là một thị vệ trong phủ tướng quân.

Ngày sinh thần cập kê của ta, đúng lúc thương nhân Tây Vực đến kinh thành. Mẫu thân vui vẻ dẫn trưởng tỷ ra ngoài mua trầm thủy hương.

Đám hạ nhân cũng lười biếng, không ai rảnh quan tâm đến ta.

Ta một mình đến nhà bếp, muốn tự nấu cho mình một bát mì trường thọ, nhưng không cẩn thận làm cháy bếp.

Giữa khói đặc và lửa dữ, lúc ta tưởng mình sẽ bỏ mạng tại đó, Tạ Trạc Anh đã xông vào cứu ta ra ngoài.

Chàng mang một khuôn mặt đen nhẻm, trong tay vẫn bưng bát mì thanh đạm của ta, nhưng nụ cười lại chân thành vô cùng:

“Nhị cô nương, sinh thần vui vẻ.”

Đó là lời chúc đầu tiên, cũng là lời chúc duy nhất ta nghe được trong ngày hôm ấy.

Về sau, ta nhập cung làm phi. Đến khi lần nữa nghe được tin tức của chàng thì đã là mấy năm sau.

Chàng theo thiên t.ử xuất chinh Tây Vực, dù lâm vào vòng vây vẫn lấy một địch trăm, liên tiếp c.h.é.m đầu tướng địch, dũng mãnh đứng đầu ba quân, được phong làm Trấn Tây hầu, trấn thủ Tây Vực.

Hằng năm, chỉ đến khi tiến cống trầm thủy hương, chàng mới đích thân vào kinh diện kiến quân vương, chưa từng phá lệ.

Duy chỉ năm ta qua đời, chàng ngày đêm thúc ngựa vượt tám trăm dặm vào kinh, đến trước lăng mộ của ta.

Trước mộ ta, chàng đặt xuống một khối trầm thủy hương tinh xảo, chậm rãi đốt lên.

“Mấy ngày trước ta mới biết, trầm thủy hương những năm qua đều được đưa cho ‘Quý phi’.”

“Ta đến muộn rồi… Khối này là dành cho Khương nhị cô nương.”

Khói hương lượn lờ.

Ta u uất nửa đời, đến sau khi c.h.ế.t mới biết hóa ra cũng từng có người trân trọng đặt ta trong lòng.

Giọng nói lạnh nhạt của thiên t.ử cắt ngang hồi ức của ta:

“Khương phu nhân chớ vội. Hôm nay Tạ hiệu úy vừa khéo đang trực bên ngoài điện, chi bằng truyền hắn vào đây.”

Tạ Trạc Anh bước vào đại điện, khom người hành lễ.

Trong lòng ta căng thẳng, không nhịn được ngẩng mắt, vừa vặn đối diện với đôi mày mắt trong trẻo, ôn nhu của chàng.

Đầu ngón tay thiên t.ử nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, hờ hững hỏi:

“Tạ hiệu úy có quen Khương nhị tiểu thư không?”

Mẫu thân trừng mắt nhìn ta, vội vàng nói:

“Xin thiên t.ử minh giám. Vân Y không hiểu chuyện, chưa từng gặp Tạ hiệu úy mà đã tùy tiện lấy ngài ấy làm cớ. Ta thay con bé xin lỗi, Tạ hiệu úy chớ để trong lòng!”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Tạ Trạc Anh.

Ta bất giác mím môi, gần như ngừng thở.

Trong lư hương, khói xanh chậm rãi cuộn quanh, khiến khoảnh khắc này trở nên dài đằng đẵng.

Tạ Trạc Anh không nhìn ta, nghiêm chỉnh chắp tay:

“Vi thần xuất thân thấp hèn, may mắn được Khương đại tướng quân bồi dưỡng. Các vị cô nương trong phủ đều giữ gìn lễ nghi chu toàn, chưa từng có hành động vượt khuôn phép, vi thần cũng chưa bao giờ dám vọng tưởng trèo cao.”

Mẫu thân lộ vẻ vui mừng, ung dung nhìn về phía ta:

“Được rồi, Vân Y, con cũng đừng cứng miệng chống đỡ nữa. Tạ hiệu úy còn không quen biết con.”

Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, sắc mặt trắng bệch.

Trọng sinh một đời, đã đ.á.n.h cược cả thanh danh, chẳng lẽ ta vẫn không thể thoát khỏi tường cao thâm cung sao?

Khóe môi thiên t.ử hơi cong lên, vừa định mở miệng thì nghe Tạ Trạc Anh chậm rãi nói:

“Nhưng vi thần quả thật quen biết nhị cô nương.”

Tim ta run lên, đột ngột ngẩng mắt.

Ngón tay đang hờ hững gõ bàn của thiên t.ử chợt dừng lại.

Ngay cả trưởng tỷ cũng đặt lư hương trong tay xuống, kinh ngạc nhìn chàng.

Tạ Trạc Anh cụp mắt, thái độ càng thêm khiêm nhường:

“Thuở nhỏ, vi thần sống bằng nghề ăn xin. Khi đói đến ngất đi trước cửa phủ tướng quân, chính Khương nhị cô nương đã cho vi thần cơm ăn và bạc, còn sai người đưa vi thần đến thiện đường học chữ. Khương nhị cô nương đối với vi thần tựa như vầng minh nguyệt treo cao, vi thần đã ngưỡng mộ từ lâu.”