Thứ trong tay Nguyên Minh Nguyệt.
Nhìn rất rẻ tiền.
Thế nhưng.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào.
Nguyên Chiêu thật sự muốn thử một lần.
Ăn viên thứ nhất.
Viên thứ hai.
Cho đến viên thứ năm.
Hắn không ăn nữa.
“Đệ không thích sao?”
Nguyên Minh Nguyệt hỏi.
“Không phải.”
Nguyên Chiêu lắc đầu.
“Ta rất thích.”
“Thích thì ăn đi chứ?”
Nguyên Minh Nguyệt lại đưa thêm một xâu nữa vào tay hắn.
“Không sao đâu. Đừng tiếc.”
“Ngày mai ta sẽ lén ra ngoài nữa. Đến lúc đó mua thêm cho đệ.”
“Đời người ngắn ngủi. Phải biết tận hưởng niềm vui đúng lúc. Có một người ca ca từng nói với ta như vậy.”
“Nếu đã thích. Thì cứ ăn nhiều thêm một chút. Tất cả đều cho đệ.”
...
Đến chính Nguyên Chiêu cũng không nhớ.
Rốt cuộc tình cảm dành cho Nguyên Minh Nguyệt bắt đầu thay đổi từ lúc nào.
Chỉ nhớ rằng.
Đêm nọ.
Năm hắn vừa cập quan.
Hắn giật mình tỉnh giấc sau cơn mộng.
Lúc ấy mới phát hiện.
Người xuất hiện trong giấc mơ của mình.
Lại là Nguyên Minh Nguyệt.
Sau này.
Phụ hoàng băng hà.
Giữa Nguyên Minh Nguyệt và ngôi vị hoàng đế.
Hắn đã chọn vế sau.
Thậm chí.
Không tiếc hy sinh Nguyên Minh Nguyệt.
Cũng phải đạt được mục đích.
Đó là điều.
Mẫu phi đã dạy hắn.
Từ năm bà hại c.h.ế.t Tứ hoàng huynh và Ngũ hoàng huynh.
Dòng suy nghĩ dừng lại.
Nguyên Chiêu mở chiếc bình ngọc trắng.
Lấy ra viên t.h.u.ố.c giải duy nhất trên đời.
Hắn cẩn thận hòa tan t.h.u.ố.c vào nước.
Rồi đút từng chút cho Nguyên Minh Nguyệt uống.
“Điều nàng muốn… Ta đều cho nàng.”
“Nguyên Minh Nguyệt.”
“Đừng quên ta...Là được.”
(Hết).