Đáp lại tôi là tiếng đóng cửa phòng rầm một cái đầy thô bạo.

[Đúng là cái loại tiểu thư đỏng đảnh thích hành người mà! Đợi đến lúc nữ chính xuất hiện xem ả còn đắc ý kiểu gì.]

[Cứ để ả nhảy nhót nốt nửa ngày đi, trong buổi đấu giá hôm nay, câu chuyện tình yêu ngọt ngào của nam nữ chính của tụi mình sẽ bắt đầu liền hà!]

[Nhưng mà nam chính vừa mới ngủ với ả xong mà...]

Cái bình luận của tài khoản thật thà lúc nãy lại bị lôi ra chỉ trích thậm tệ.

Màn hình thì cứ cãi nhau chí ch.óe, còn tôi thì đang bận suy nghĩ.

"Rốt cuộc phải làm sao thì mới không phải c.h.ế.t đây?"

Tôi vò đầu bứt tai nửa ngày trời mà vẫn chẳng nghĩ ra được đối sách gì.

Kỳ Tư mặc tạp dề màu trắng đẩy cửa bước vào: "Xuống ăn sáng."

Dáng vẻ chuẩn "người đàn ông của gia đình" vừa mới xuống bếp xong của anh khiến tôi lập tức quăng hết mọi lo âu ra sau đầu.

"Kỳ Tư, cơm anh nấu có ngon giống như người anh không vậy?"

Anh không thèm trả lời, lại "bùm" một cái đóng sầm cửa lại.

Ngầu đét, tôi thích.

Đến lúc ngồi vào bàn ăn, cái tính tiểu thư của tôi lại bộc phát.

"Sữa đậu nành tôi muốn ngọt bảy phần, phải uống đá cơ! Cái này của anh không đủ ngọt, lại còn nóng nữa! Tôi không uống."

"Sáng sớm uống đồ đá không tốt cho dạ dày đâu."

Giọng điệu lên lớp của anh làm tôi thấy cực kỳ khó chịu.

Tôi khoanh hai tay trước n.g.ự.c, lườm anh cháy mắt hết lần này đến lần khác.

"Kỳ Tư, tôi là kim chủ của anh, là bên A đấy nhé. Tôi nói muốn uống đá là phải có đá!"

"Được."

Anh vừa định đứng dậy, tôi đã dùng đũa gắp quả trứng ốp la được chiên gần như hoàn mỹ của anh quăng sang đĩa của anh.

"Tôi không ăn trứng lòng đào, tôi muốn trứng chín kỹ và không bỏ muối. Còn cả đĩa mì Ý sốt cà chua này nữa, ít sốt quá, tôi không ăn."

Tôi đẩy hết những thứ anh nấu sang trước mặt anh, biểu cảm lạnh lùng của anh thoáng hiện lên một tia bất lực và thất bại.

[Lần đầu tiên nam chính nấu cơm cho con gái ăn, bận rộn cả buổi sáng, thế mà vào miệng ả lại chẳng ra cái thể thống gì.]

[Đừng hầu hạ ả nữa, ăn thì ăn không ăn thì nhịn đi.]

[Nam chính bật lại rồi bỏ đi luôn đi, đừng có chiều hư ả, đồ con gái làm màu!]

Nội dung bình luận làm tôi giật thót mình.

Đây là lần đầu tiên anh nấu cho con gái ăn sao?

"Thôi bỏ đi, tôi ăn tạm vài miếng vậy."

Sợ bị mắng là loại không biết điều, tôi kéo đĩa mì về phía mình thì bị anh đưa tay giật lấy.

"Khỏi cần ăn tạm, tôi sẽ làm đến khi nào em hài lòng mới thôi."

Anh xoay người đi vào bếp, tôi liền chạy lạch bạch theo rồi bám vào thành cửa khen lấy khen để:

"Thái độ phục vụ này của anh nhất định phải được cộng thêm tiền. Mà cái dáng vẻ nấu cơm của anh trông mê người quá đi mất thôi~"

"Kỳ Tư ơi, thơm quá đi nè."

"Kỳ Tư ơi, cà chua anh cắt hạt lựu trông cũng ngay ngắn y như con người anh vậy đó."

Anh nhịn hết nổi liền lên tiếng: "Ngậm miệng, ra ngoài."

Tôi đã tâng bốc giá trị cảm xúc cho anh lên đến tận mây xanh như thế này rồi, sau này lúc trở mặt thì ráng mà nhớ đến chút điểm tốt này của tôi đấy nhé.

Nhưng tôi không dám nói thẳng ra, chỉ kiêu ngạo hừ một tiếng: "Lần sau mà làm còn không vừa ý thì anh đừng có theo tôi nữa."

Bàn tay đang cầm muỗng xào nấu của Kỳ Tư khựng lại một chút, tôi thong dong đi về ghế ngồi đợi được dâng tận miệng.

Lần này anh làm rất thành công, ngoại trừ việc anh vẫn bướng bỉnh đổi ly sữa đậu nành đá thành một ly sữa bò nóng.

"Ăn hết đi, không được lãng phí."

Nửa đĩa mì sốt thịt băm còn thừa được đẩy sang trước mặt anh, anh chẳng nói chẳng rằng ăn sạch sẽ.

Tôi thầm khâm phục khả năng thích ứng của anh.

Quả không hổ danh là nam chính, biết co biết duỗi.

"Kỳ Tư, hôm nay tôi đi cùng anh nhé."

Tôi vừa trang điểm vừa liếc trộm anh đang thay âu phục chỉnh tề ở bên cạnh.

"Được."

Kỳ Tư chậm rãi cài lại khuy măng sét, mắt tôi tinh ý nhận ra đó chính là món quà tôi tặng anh vào ngày sinh nhật 18 tuổi.

Tôi ghé sát lại gần, có chút chê bai:

"Chậc chậc chậc, anh đã túng quẫn đến mức này rồi sao? Đến một chiếc khuy măng sét mới cũng không có?"

Kỳ Tư nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

Tôi chỉ ngón tay vào chiếc khuy măng sét kim cương của hãng Graff trông vẫn như mới tinh kia, hào khí ngút trời nói:

"Lát nữa tôi sẽ bảo người ta gửi đủ mọi kiểu dáng đến cho anh thay đổi, cứ đeo mãi một chiếc thế này, người ta lại cười cho."

Anh vừa định mở miệng, tôi đã chẳng thèm để tâm mà vỗ vỗ vai anh: "Đừng có khách sáo với tôi, người đàn ông của Phó Oánh tôi là phải tinh tế và quý phái nhất, tôi cũng đâu phải là không nuôi nổi anh."

Mặc dù điều kiện bản thân anh đã rất ưu tú rồi, nhưng tôi phải đối xử với anh tốt hơn nữa, cầu trời khấn phật cho tôi được c.h.ế.t muộn một chút.

Chương 3 - Tránh Ra, Để Nữ Phụ Làm Màu Hưởng Phước! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia