Kỳ Tư vốn đang có biểu cảm hơi u ám, nghe tôi nói xong liền khẽ nhếch môi.

"Tất cả đều nghe theo sắp xếp của em."

Tôi lập tức lệnh cho người ta dựa theo sở thích và số đo của anh, gửi đến cả một phòng chứa đồ đầy ắp quần áo, phụ kiện và giày dép.

Nhan sắc của anh, chẳng phải chính là niềm kiêu hãnh của tôi sao?

Xuất phát đi đến buổi đấu giá, tôi và anh ở hàng ghế sau xe cứ quấn quýt hôn hít một hồi.

Sau khi đã thỏa mãn, tôi liền nằm thẳng cẳng lên đùi anh để ngủ bù.

"Đến nơi thì gọi tôi nhé."

Giọng Kỳ Tư khàn đặc: "Được."

Tranh thủ lúc màn hình trực tuyến chưa nhảy vào mắng c.h.ử.i, tôi an tâm chìm vào giấc ngủ.

Suốt cả quãng đường Kỳ Tư không hề nhúc nhích một chút nào, cho đến khi một dòng bình luận đạt lượt thích cao đột ngột hiện lên:

[Vẫn còn ngủ à? Nữ chính đến thu phục anh nhà của mày rồi kìa.]

Tôi giật b.ắ.n mình ngồi phắt dậy, Kỳ Tư rõ ràng bị dọa cho hoảng hốt.

"Sao lại tỉnh rồi? Đoạn này hơi tắc đường một chút."

Tôi túm lấy cánh tay anh: "Hôm nay tôi giúp anh lấy được mảnh đất đó, anh nhất định phải nhớ đến điểm tốt của tôi đấy nhé, không được qua cầu rút ván đâu đấy."

Đừng có thấy c.h.ế.t mà không cứu.

Kỳ Tư vỗ vỗ mu bàn tay tôi, còn khẽ bóp nhẹ một cái: "Sẽ như vậy mà, Phó Oánh."

"Thế anh hứa đi."

Kỳ Tư nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa: "Tôi hứa."

Thấy ánh mắt anh không giống như đang làm bộ làm tịch, lòng tôi mới nhẹ nhõm đi đôi chút.

Vừa đến hội trường, tôi hăm hở kéo anh vào trong.

Nghĩ đến việc sắp được gặp nữ chính, đứa nữ phụ là tôi đây còn phấn khích hơn cả nam chính là anh.

"Kỳ Tư, anh..."

Tôi đang định hỏi anh xem công ty đối thủ là ai thì một giọng nam đáng ghét vang lên.

"Phó Oánh? Em đến đây là để tìm anh sao?"

Giang Thần chộp lấy cánh tay tôi, gương mặt tràn đầy vẻ mừng rỡ.

Anh ta là thằng nào thế hả?

Trên màn hình trực tuyến, đến một chân nam phụ anh ta còn chẳng có cửa đâu nhé.

Cái loại dai như đỉa đói này mà cũng dám động vào tôi à?

Tôi còn chưa kịp hất tay gã ra thì Kỳ Tư đã nhanh hơn một bước, tóm lấy tay gã rồi hất mạnh ra ngoài.

"Đừng chạm vào cô ấy."

Giang Thần tức giận đùng đùng, chỉ tay vào mặt anh mắng: "Mày thật sự coi mình vẫn là Kỳ thiếu đấy à?"

"Giang tổng, đến giờ vào chỗ ngồi rồi."

Một giọng nữ trong trẻo như chim oanh líu lo vang lên từ phía sau nhắc nhở, màn hình trực tuyến lập tức bùng nổ.

[Bé cưng nữ chính ơi, sao em lại vào trúng công ty của thằng l.i.ế.m cẩu của nữ phụ thế này?]

[Đây không phải cảnh tượng gặp gỡ đầu tiên mà tao mong đợi, đá con mụ nữ phụ ngáng đường với gã theo đuổi ả ra ngoài đi.]

[Bé cưng mau nhìn nam chính kìa, ánh mắt anh ấy sáng rực lên rồi kìa.]

Nữ chính Trình Yên đấy ư?

Tôi vừa quay đầu lại rồi lại ngoảnh đi ngay, Kỳ Tư quả nhiên đang nhìn cô ta.

Cái gì cần đến thì rốt cuộc cũng sẽ đến.

Lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót, khẽ siết c.h.ặ.t lấy tay Kỳ Tư: "Chúng ta đi thôi."

Kỳ Tư rất biết điều nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, hoàn toàn ngó lơ hai kẻ không mời mà đến kia.

Nhưng Giang Thần lại chặn đường chúng tôi, gã nhìn chằm chằm Kỳ Tư một lượt, khinh miệt nói:

"Xem ra mày đúng là bám váy được Phó Oánh rồi nhỉ. Thế nào, cơm mềm ngon lắm đúng không?"

Tôi lập tức bật lại ngay: "Quan tâm đến chuyện đó thế làm gì, bộ không ai cho anh ăn cơm mềm hay sao? Nhìn cái giao diện lẫn hệ điều hành này của anh thì đúng là khó có cửa thật đấy."

"Phó Oánh!"

"Giang tổng."

Giang Thần nghiến răng nghiến lợi gầm lên, Trình Yên với gương mặt lạnh lùng tiến lên ngăn gã lại liền bị Giang Thần quát mắng.

"Cô còn nhiều lời nữa thì biến khỏi dự án này đi."

Xem gã lên mặt chưa kìa.

Tôi vung tay lên tặng gã luôn một cái tát.

"Giang Thần, anh lải nhải cái gì đấy? Tôi thèm mà để ý đến anh."

Ai mà ngờ cái tát này lại làm gã sướng rơn lên được.

Giang Thần nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Bênh vực nó à? Thú vị đấy."

Kỳ Tư khẽ quệt quệt tay tôi, lấy khăn tay ra lau đi lau lại chỗ gã vừa chạm vào.

"Giang Thần, tôi không thèm chấp anh là vì tôi coi thường anh. Đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

Giọng điệu của Kỳ Tư đã thấp thoáng ngọn lửa giận dữ, Trình Yên vốn đứng ngoài quan sát nãy giờ bỗng nhiên lên tiếng:

"Kỳ tổng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Giang tổng của chúng tôi hôm nay có chút gắt gỏng buổi sáng, mong anh lượng thứ."

"Trình Yên, cô chỉ là trợ lý tổng giám đốc của tôi thôi, đừng có bao đồng."

Đúng là nữ chính có khác, cái tính nết thối tha này của Giang Thần mà cô ta cũng chịu đựng được.

Tôi còn chưa kịp bật cười mỉa mai thì cô ta đã trầm giọng cảnh cáo:

"Giang tổng, không giành được dự án này thì cả tôi và anh đều phải cuốn gói ra đường đấy."