“Khuôn mặt nhỏ của Tần Tư Tư đầy vẻ oán hận, sự tức giận trong mắt sắp tràn ra ngoài đến nơi, Giang Dịch Gia lại không nhịn được mà bật cười, trầm giọng đáp.”
“Được được được, đều là lỗi của anh, lần sau anh nhớ tìm cho em một chỗ nằm thật thoải mái."
Đúng là thể lực của người phụ nữ này cần phải tăng cường thêm rồi, mới làm có mấy cái mà đã chân tay bủn rủn, suýt nữa thì không đi nổi đường.
Xem ra những ngày sau này, anh phải dành thời gian đi cùng Tần Tư Tư để rèn luyện cái thân hình nhỏ bé này của cô mới được, nếu không lần nào cũng chưa kịp tận hứng cô đã kêu mệt không chịu nổi, phòng thể hình trên lầu cũng đã đến lúc phải đưa vào sử dụng rồi.
Nghĩ vậy, tia sáng tối tăm trong mắt người đàn ông lại càng trở nên đậm đặc hơn.
Ngay lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, xen lẫn giọng nói dịu dàng nhưng mang chút ý dò xét của dì Ngô.
“Dịch Gia ơi, dì là dì Ngô đây, cháu và Tư Tư đã dậy chưa?
Bên ngoài có một cô đồng nghiệp của cháu đến tìm, nếu cháu thấy tiện thì dì cho cô ấy vào gặp cháu, còn nếu không tiện thì dì sẽ ra trả lời cô ấy, để cô ấy hôm khác quay lại."
Phải thừa nhận rằng, dì Ngô là một người rất kiên nhẫn, sau khi gõ cửa xong dì liền kiên nhẫn chờ đợi, ở ngoài cửa nghe thấy trong nhà có động tĩnh, sợ làm phiền đôi trẻ nên vội vàng cất tiếng hỏi, nếu đôi trẻ này không tiện tiếp khách thì dì sẽ ra từ chối Đông Phương, để Đông Phương lần sau hãy đến.
Tần Tư Tư đang được Giang Dịch Gia ôm trong lòng, nghe thấy lời dì Ngô nói, giống như bị điện giật mà đẩy hai cánh tay của người đàn ông ra, muốn thoát khỏi vòng tay của anh, tiếc là cánh tay của người đàn ông giống như kìm sắt, ôm c.h.ặ.t lấy cô, cho dù cô đã dùng hết sức bình sinh để gỡ tay anh ra nhưng anh vẫn không hề lay chuyển.
Tần Tư Tư không thoát ra được, miệng vội vàng nói.
“Người gõ cửa là dì Ngô đấy?
Dì bảo bên ngoài có người tìm anh, mau buông tôi ra đi, để tôi ra mở cửa."
Dù sao dì Ngô cũng là người lớn tuổi rồi, hai người còn ở trong nhà ôm ôm ấp ấp, ngộ nhỡ bị người ta bắt gặp thì ngại ch-ết đi được.
Giang Dịch Gia ánh mắt tối tăm liếc nhìn về phía cửa một cái, sau đó từ từ buông Tần Tư Tư ra, người phụ nữ nhỏ kia vừa thoát khỏi sự kiềm chế của anh liền lập tức lùi ra xa một bên, đề phòng anh như đề phòng trộm vậy.
Có cần thiết thế không, hai người sớm đã “giao lưu sâu sắc" nhiều lần rồi, còn cần phải đề phòng thế sao?
Nếu anh muốn làm gì đó...
Vừa rồi lúc ăn sáng anh đã ấn Tần Tư Tư ngay tại bàn ăn mà làm một trận rồi, dù sao làm một trận trên bàn ăn dường như cũng khá hưng phấn, cần gì phải đợi đến bây giờ?
Chẳng qua là nể tình cơ thể nhỏ bé của Tần Tư Tư, sợ cô không chịu nổi, muốn cô nghỉ ngơi thêm chút đỉnh để tối nay lại chiến tiếp thôi, bây giờ hoàn toàn không cần phải đề phòng anh như vậy.
Thế là, Giang Dịch Gia trong mắt xẹt qua một tia ý cười, vẫy vẫy tay với người phụ nữ nhỏ đang căng thẳng kia nói.
“Đi mở cửa cho dì Ngô đi, hỏi xem rốt cuộc là ai tìm anh?"
Dù sao bữa sáng cũng đã ăn xong gần hết rồi, nếu thực sự có người tìm anh thì anh vừa hay lấy cớ đi ra ngoài, để lại đủ không gian và thời gian cho Tần Tư Tư, xem xem người phụ nữ nhỏ này cầm năm mươi vạn trong tay tiếp theo sẽ có hành động gì?
Được sự đồng ý của người đàn ông, Tần Tư Tư hớn hở đi về phía cửa, vừa đi vừa vui vẻ đáp lại.
“Được, tôi đi mở cửa cho dì Ngô ngay đây."
Trong lúc nói chuyện, Tần Tư Tư đã đi tới cửa, giây phút cửa mở ra liền thấy dì Ngô đang đứng cách cửa hai thước, vẻ mặt đầy tò mò đ.á.n.h giá Tần Tư Tư, ý tứ không rõ ràng trong đôi mắt kia khiến Tần Tư Tư hiểu ngay lập tức, cô không nhịn được mà đỏ bừng vành tai, hỏi.
“Dì Ngô, sáng sớm thế này đã phiền dì ra gọi cửa, thật ra chúng cháu đã dậy từ sớm rồi, đang ăn sáng đây ạ, không biết dì đã ăn chưa, hay vào ăn cùng chúng cháu luôn?"
Nghĩ đến cảnh tượng tình tứ vừa rồi của cô và Giang Dịch Gia trong nhà ăn, trong lòng Tần Tư Tư không khỏi cảm thấy chột dạ, cũng không biết dì Ngô có nhìn thấy cảnh thân mật của hai người vừa rồi không.
Còn nữa, những chuyện riêng tư của vợ chồng mà họ nói, có lọt vào tai bà cụ này không?
Nếu mà nghe thấy một vài câu hay nhìn thấy một vài cảnh thì chuyện này ngại quá đi mất.
Dì Ngô nhìn khuôn mặt xinh xắn của Tần Tư Tư vẫn còn vương chút tình ý chưa tan hết, cũng đoán được trước khi cửa mở, đôi trẻ này chắc chắn đang làm chuyện tình tứ gì đó trong nhà, dì cũng vội vàng thuận theo chủ đề của Tần Tư Tư nói.
“Thôi, bữa sáng dì đã ăn xong từ sớm cùng chú rồi, các cháu cứ lo tốt cuộc sống của người trẻ là được, chẳng qua bên ngoài có cô đồng nghiệp của Dịch Gia đến tìm, nên dì mới qua đây hỏi xem các cháu có tiện gặp cô ấy không?"
Lời nói của dì Ngô hoàn toàn cho Tần Tư Tư một cơ hội để thoát khỏi bầu không khí trước đó, cô cười nói với dì Ngô.
“Đồng nghiệp của Dịch Gia ạ?
Dì Ngô, hay là dì vào hỏi anh ấy xem?
Cháu ra ngoài kia hái hai quả chanh về làm nước trái cây."
Có người đến tìm Giang Dịch Gia thì tốt quá, lúc này cô cũng không muốn quay lại đối mặt với người đàn ông kia, đỡ phải để anh ta cứ động một chút là lại ăn đậu hũ của cô, khiến cô không có chỗ nào để trốn, vừa hay lấy cái cớ này chuồn ra vườn hái chanh, về làm một ly nước chanh.
Vừa rồi hai người đút cho nhau ăn cái bánh cuộn khiến cô cảm thấy hơi ngấy.
Uống một ly nước chanh để giải ngấy cũng tốt.
Đối với tâm tư nhỏ mọn của Tần Tư Tư, dì Ngô tự nhiên là không đoán ra được, nghe thấy đối phương muốn uống nước chanh liền nhiệt tình nói.
“Ồ, ra vậy, thế để dì vào hỏi Dịch Gia xem cậu ấy có muốn gặp cô đồng nghiệp này không nhé.
Tư Tư này, cháu muốn uống nước chanh à, thế thì mau đi hái chanh đi, cây chanh gần nhà phụ quả đang rất tốt, mấy hôm trước dì thấy có mấy quả chín vàng rồi, làm nước chanh là hợp nhất đấy."
Lời nói của dì Ngô khiến Tần Tư Tư cảm thấy vô cùng ấm áp, người bà này tuy luôn được Giang Dịch Gia dùng làm người giám hộ của cô, nhưng dì Ngô chưa bao giờ can thiệp vào cuộc sống của cô, cũng chưa bao giờ giám sát cuộc sống của cô.
Dì cũng không có hành động gì quá đáng, thỉnh thoảng nói với Giang Dịch Gia về hành tung của cô cũng không hề thêm mắm dặm muối, bây giờ cô muốn uống một ly nước chanh, dì còn thẳng thắn bảo cô chỗ nào có chanh tốt nhất, lời nói giản dị nhưng ấm lòng như vậy khiến Tần Tư Tư nghe mà trong lòng rất dễ chịu.
Thế là Tần Tư Tư cười nói với dì Ngô.
“Vậy ạ?
Để cháu qua đó xem sao, hái hai quả chanh thật ngon về làm nước chanh.
Cảm ơn dì Ngô ạ, lúc nào cũng làm phiền dì phải bận tâm."