“Dì Ngô cười giả vờ trách móc.”
“Cái đứa trẻ này, bận tâm cái gì chứ, một khi cháu đã gả cho Dịch Gia, lại còn ở chung với chúng ta thì đều là người một nhà cả rồi, việc gì mà phải khách sáo thế?"
Tần Tư Tư cười tươi rồi đã đi xa, chỉ còn lại mấy câu nói tinh nghịch vảng vất truyền lại.
“Dạ được rồi dì Ngô, dì mau vào đi ạ, cháu đi hái chanh đây."
Dì Ngô thu hồi ánh mắt, nụ cười trên mặt không giảm, sải bước đi vào tòa nhà chính.
Giang Dịch Gia đang ngồi trong phòng khách, thong thả húp cháo, vừa rồi chỉ mải mê đút qua đút lại miếng bánh cuộn với Tần Tư Tư mà cháo còn thừa lại, lãng phí quá.
Dù anh sinh ra trong một gia đình khá giả, trong tay có đủ tiền bạc, được coi là nhân vật có tiếng tăm ở Nam Thành, ngày thường mua đồ cũng khá hào phóng, chưa bao giờ nhìn giá cả, nhưng đối với thức ăn, Giang Dịch Gia trước giờ không bao giờ lãng phí.
Thử nghĩ xem, trên thế giới này còn biết bao nhiêu người đang chịu đói chứ?
Vậy mà anh lại lãng phí thức ăn ở đây, sẽ bị trời phạt mất.
Lúc dì Ngô đi tới, tai Giang Dịch Gia nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn mang theo sự chậm chạp của tuổi tác, không phải bước chân nhẹ nhàng của cô gái trẻ như Tần Tư Tư, anh cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục húp bát cháo trên tay, đợi đến khi bát cháo cạn đáy, dì Ngô vừa vặn đi tới trước bàn ăn, Giang Dịch Gia thong thả nói.
“Dì Ngô, cháu đang ăn sáng đây, bữa sáng Tư Tư làm sáng nay khá ngon, dì có muốn dùng một chút không?"
Lúc nói lời này, ánh mắt Giang Dịch Gia nhìn về phía miếng bánh cuộn còn thừa trên bàn ăn, và bát cháo vàng ươm, trong đôi mắt tràn đầy sự hài lòng.
Vốn là những nguyên liệu bình thường, nhưng qua tay Tư Tư chế biến dường như có vị khác hẳn với truyền thống bữa sáng ở Nam Thành, hương vị rất độc đáo.
Đối với tay nghề hoàn mỹ của vợ nhỏ nhà mình, Giang Dịch Gia không ngại giới thiệu món ngon cho dì Ngô để dì chia sẻ cùng gia đình.
Trên mặt dì Ngô mang theo nụ cười hiền hậu, ánh mắt theo ánh mắt của Giang Dịch Gia liếc qua bàn ăn một cái, trong lòng hiểu rõ ngay lập tức, Tần Tư Tư này xem ra rất biết cách quán xuyến cuộc sống.
Chẳng trách Giang Dịch Gia ăn một bữa sáng thôi cũng có thể cười tươi rói như vậy, có thể thấy lúc này tâm trạng anh đang rất vui vẻ.
Nghĩ đến đây, nụ cười nơi đáy mắt dì Ngô càng sâu thêm, khẽ nói.
“Dịch Gia à, bữa sáng thì dì không ăn đâu, lúc nãy dì đã ăn cùng chú cháu rồi.
Dì qua đây là muốn hỏi cháu, bên ngoài có một cô đồng nghiệp của cháu, dường như tên là Đông Phương, nói là có việc gấp đến tìm cháu, cháu xem có muốn gặp cô ấy không?"
Lông mày Giang Dịch Gia sau khi nghe thấy cái tên Đông Phương liền nhíu lại một cách khó nhận ra, lầm bầm lặp lại cái tên đó.
“Đông Phương?"
Trong lòng thầm nghĩ, Đông Phương này chẳng phải nên về đơn vị rồi sao?
Theo lý mà nói thì kỳ nghỉ của cô ta sớm đã hết hạn rồi chứ, sao vẫn còn ở Nam Thành?
Lại còn chạy đến nhà anh làm gì?
Tất nhiên, tuy trong lòng không hài lòng với hành động thỉnh thoảng lại đến nhà kiếm chuyện của Đông Phương, nhưng ngoài miệng anh vẫn nói.
“Để cô ấy vào đi, đã có việc tìm cháu thì không thể để người ta đợi ở ngoài được."
Nhưng trong lòng lại đang tính toán, nếu Đông Phương đã đến, bất kể người phụ nữ này qua đây có việc gì anh cũng sẽ đồng ý hết, còn nhân cơ hội này đi ra ngoài, vừa hay để lại không gian và thời gian cho Tần Tư Tư, xem xem Tần Tư Tư tiếp theo sẽ làm gì?
Dì Ngô đứng bên cạnh, âm thầm nhìn thấy sự không vui thoáng qua trên mặt Giang Dịch Gia, nhưng lại nghe anh muốn gặp đối phương.
Dì cũng không truy cứu những chuyện rắc rối trong đó, dù sao Đông Phương và Giang Dịch Gia có chuyện gì thì đó không phải là chuyện dì nên quan tâm.
Là một người dì trung niên biết điều, ở nhờ nhà người khác.
Chỉ cần làm tốt việc của mình là được, chuyện của người trẻ dì tốt nhất không nên can thiệp.
Nghĩ đến đây, dì Ngô cười đáp.
“Được, thế để dì ra mở cửa cho cô ấy vào, cháu đợi ở đây một lát."
Giang Dịch Gia gật đầu, khẽ phát ra một tiếng từ trong cổ họng.
“Ừm!"
Dì Ngô lễ độ đi ra ngoài, một lát sau liền nghe thấy tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất từ bên ngoài truyền vào, từ xa lại gần.
Giang Dịch Gia nghe tiếng giày cao gót lọc cọc nện xuống mặt đất đó liền nhíu mày lại.
Thầm nghĩ Đông Phương này tính tình thật quá cao ngạo và phô trương, bất kể đi đâu cũng luôn đi đôi giày cao gót đó, một bộ dạng phô trương thanh thế như một nữ vương.
Cứ như sợ người khác không biết cô ta xuất hiện vậy, cần gì phải làm rùm beng lên như thế, gây ra tiếng động lớn như vậy làm gì?
Trong lúc suy nghĩ, tiếng giày cao gót đã vào tới phòng khách, bước nhanh về phía nhà ăn, Giang Dịch Gia ngồi trước bàn ăn không có bất kỳ hành động nào, góc mặt hoàn mỹ ẩn hiện trong ánh sáng rực rỡ của buổi sớm mai, càng thêm tuấn tú và sâu sắc.
Đông Phương sải bước chân thanh lịch, đi đôi giày cao gót bước vào, khoảnh khắc đó cô thấy thân hình cao lớn của người đàn ông đang ngồi trước bàn ăn, góc mặt khôi ngô, lông mày sâu sắc, ngồi một cách thanh lịch mà không có bất kỳ cử động nào nhưng lại hoàn mỹ như một pho tượng.
Vô cớ khiến hơi thở lạnh lùng quý phái trên người anh bộc lộ ra không chút sót lại, tim cô không khỏi run lên một cái.
Người đàn ông này, mọi điểm đều đúng với gu thẩm mỹ của cô, thậm chí ngay cả sợi tóc cũng mọc theo hướng mà cô thích.
Người đàn ông như thế này vốn dĩ phải thuộc về Đông Phương cô, nhưng lại bị người phụ nữ nông thôn như Tần Tư Tư nhanh chân chiếm mất, vấy bẩn rồi.
Nghĩ đến những cảnh tượng Giang Dịch Gia và Tần Tư Tư quấn quýt trong xe tối qua, trong mắt Đông Phương không khỏi xẹt qua một tia hận thù, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười hoàn hảo.
Giang Dịch Gia ngồi bên bàn ăn, khóe mắt nhìn thấy đôi giày cao gót xuất hiện ở nhà ăn liền trầm giọng hỏi một cách đanh thép.
“Đông Phương, cô có việc gì tìm tôi?"
Theo lý mà nói, bộ phận mà Đông Phương trực thuộc không có liên quan gì đến một chỉ huy cơ sở như anh, chuyện của Đông Phương bất kể là việc riêng hay việc công đều không nên tìm anh giải quyết, cũng không nên tìm anh tâm sự, mà nên tìm cấp trên trực tiếp hoặc lãnh đạo trực tiếp khác giải quyết.
Nhưng trước đây nể tình mọi người là bạn học, lại là đồng nghiệp nhiều năm, nên bất kể Đông Phương có chuyện gì anh cũng thuận tay giúp cô giải quyết, cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.