“Ngụy Tuyền giẫm trên đôi giày cao gót, chẳng màng gì mà lao thẳng về phía trước.
Thân hình thướt tha của cô dưới sự chạy thục mạng đã tạo nên một cảnh tượng càng thêm mê hoặc, khiến người qua đường phải dừng lại ngắm nhìn.”
Nhưng cô hoàn toàn không hề hay biết, chỉ biết dốc sức chạy về phía trước, dường như làm vậy có thể chạy đến tận cùng chân trời góc bể để trốn đi.
Những chuyện cũ từng thước từng thước lướt qua trí não cô.
Năm mười mấy tuổi đó, lúc đó cô mới chớm nở tình yêu, cứ ngỡ có được tình yêu là có được tất cả, khiến cô vào đêm mười tám tuổi đã lấy hết can đảm leo lên giường người con trai duy nhất của bố mẹ nuôi.
Tưởng rằng như vậy, có tình yêu, hiến dâng cơ thể mình, cô có thể sống bên Tề Đằng dài lâu, thành toàn cho cái gọi là tình yêu.
Nhưng sau khi chuyện vỡ lở, bố mẹ nuôi trực tiếp đá cô ra khỏi hộ khẩu nhà họ Tề, đưa cô về nông thôn với danh nghĩa hoa mỹ là để tu tâm dưỡng tính, thực chất là muốn cô gả cho một người đàn ông già.
May mà gặp được một bà thím tốt bụng giúp đỡ, giữa đường cô mới trốn thoát được.
Từ đó, cô nhận bà thím tốt bụng đó làm mẹ nuôi, đổi tên đổi họ, vùng vẫy đi lên từ tầng lớp thấp kém nhất của cuộc sống, từng bước từng bước nỗ lực để sống một cuộc đời khác.
Người ngoài nhìn vào cô luôn thấy cô là bà chủ lẳng lơ của Tửu lầu Vô Ưu, rực rỡ như hoa, thướt tha quyến rũ, vẻ vang vô cùng.
Nhưng không ai biết bao nhiêu năm qua, cô đã phải chịu bao nhiêu cay đắng.
Còn người đàn ông từng vì cô mà hy sinh tất cả đó, trong suốt những đau khổ cô trải qua chưa từng xuất hiện.
Người đàn ông miệng luôn nói sẽ bảo vệ cô cả đời đó chỉ biết yên tâm trốn ở nhà họ Tề làm đại thiếu gia của anh ta.
Bao nhiêu năm nay, ngay khi Ngụy Tuyền tưởng rằng Tề Đằng đã quên cô thì người đàn ông này lại xuất hiện trong cuộc sống của cô như một ác ma, làm chủ tất cả của cô.
Dựa vào cái gì, chẳng lẽ chỉ dựa vào những rung động thuở niên thiếu đó mà Tề Đằng muốn sống mãi trong thế giới của cô sao?
Điều đó là không thể nào.
Người ta nếu ngã ở một nơi, bò dậy đi tiếp thì không sao, nhưng nếu lần thứ hai vẫn vấp ngã bởi cùng một người đàn ông thì đó là vấn đề của chính mình rồi.
Càng nghĩ Ngụy Tuyền càng thấy uất ức, càng thấy muốn rời xa người đàn ông nguy hiểm Tề Đằng này.
Cô nợ công nuôi dưỡng của nhà họ Tề đều đã được cắt đứt hoàn toàn vào đêm mưa gió khi bị nhà họ Tề đuổi ra khỏi cửa rồi.
Quá khứ từng cảnh từng cảnh hiện về trong đầu, nước mắt Ngụy Tuyền tuôn rơi dữ dội, trước mắt một mảnh mờ mịt.
Khi đi qua đường, một chiếc xe tải lớn từ xa lao tới như điên.
Ngụy Tuyền cũng hoàn toàn không nhận ra, vẫn tự mình lao thẳng về phía trước.
Ngay khoảnh khắc chiếc xe tải sắp đ.â.m trúng Ngụy Tuyền, một đôi bàn tay to lớn đã vững vàng túm lấy cô từ phía sau, với một tốc độ nhanh như chớp kéo người phụ nữ vào lòng, sau đó kèm theo tiếng...
“Á!”... một tiếng hét t.h.ả.m thiết, Ngụy Tuyền chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Người phía sau ôm c.h.ặ.t Ngụy Tuyền lăn vài vòng dưới đất.
Có lẽ do lực va chạm khi lăn trên đất tác động đến đại não, hoặc cũng có lẽ do Ngụy Tuyền đang chìm đắm trong nỗi đau khổ của mình nên cảm thấy kinh hãi hơn trước sức mạnh đột ngột này.
Đợi đến khi hai người đang lăn lộn dừng lại, Ngụy Tuyền đã sớm ngất lịm đi.
Tề Đằng chống người dậy nhìn Ngụy Tuyền đã sớm không còn hơi tiếng, sợ đến mức chân tay lạnh toát.
Anh dùng sức lắc mạnh người phụ nữ trong lòng, gào thét khản cả giọng.
“Ngụy Tuyền, Ngụy Tuyền, em sao vậy?
Đừng dọa anh mà!”
Tề Đằng vừa gọi vừa dùng tay bấm vào nhân trung của Ngụy Tuyền.
Nhưng lần này, chiêu bấm nhân trung vốn dĩ luôn hiệu nghiệm lại không thể khiến Ngụy Tuyền tỉnh lại!
Sắc mặt Tề Đằng trở nên trắng bệch, sợ hãi vội vàng bế thốc Ngụy Tuyền chạy thẳng đến bệnh viện.
Vừa chạy vừa nhìn chằm chằm người phụ nữ trong lòng một cách hung ác, đe dọa.
“Ngụy Tuyền, lão t.ử cực khổ mới tìm thấy em, em không được có chuyện gì đâu đấy.
Nếu em có chuyện gì thì lão t.ử dù có đuổi tới tận suối vàng cũng phải làm một đôi vợ chồng ma với em!”
Tần Tư Tư mấy ngày nay sống rất an nhàn.
Giang Dịch Trạch đã đi rừng nguyên sinh để triển khai đợt huấn luyện dã ngoại.
Sau khi tan làm anh không cần phải quay về đơn vị ở tít phía nam báo cáo nữa mà trực tiếp ở lại căn nhà ở Nam Thành.
Điều khiến cô không ngờ tới là do lần trước tỏa sáng trong đêm hội chào mừng ngày thành lập quân đội mùng 1 tháng 8 nên danh tiếng của cô nổi như cồn.
Trong thời gian này, nhiều tòa soạn báo và đài truyền hình đã liên lạc với cô muốn phỏng vấn, thậm chí có vài đơn vị biểu diễn thương mại lớn đã đưa ra mức giá cao mời cô đi diễn.
Hơn nữa thời gian biểu diễn thương mại này cũng không quá dài, may mà mức giá đưa ra rất khả quan.
Tần Tư Tư cân nhắc tổng hợp, cuối cùng chấp nhận lời phỏng vấn của nhiều phương tiện truyền thông và cũng đồng ý đi diễn thương mại.
Dù sao có tiền mà không kiếm thì không phải phong cách của cô.
Nguyên nhân chính vẫn là vì người đàn ông trong nhà không có ở Nam Thành, thời gian này cô không cần phải ở bên cạnh anh, thời gian rảnh rỗi quá nhiều nên dứt khoát lấy những lúc rảnh rỗi này đi kiếm tiền.
Cứ như vậy, trong thời gian ngắn, các buổi phỏng vấn truyền hình và phỏng vấn báo chí của Tần Tư Tư ập đến dồn dập.
Danh tiếng của cô cũng theo đó mà tăng vọt, giá biểu diễn thương mại cũng tăng theo nước lên thì thuyền lên, thế mà tăng lên đến mức giá mười nghìn tệ cho một lần xuất hiện.
Đến cả Lưu Hồng cũng không nhịn được cầm tờ báo lên cảm thán.
“Người phụ nữ nông thôn này không ngờ lại có bản lĩnh đến vậy.
Trong thời gian ngắn không chỉ làm cho mình nổi danh mà còn có người mời đi mở đêm nhạc hội rồi.”
Cảm thán xong, Lưu Giang lại không nhịn được nhớ tới lời Giang Thiên Nhiễu đã dặn dò bà ta trước đó.
Trong lòng bà ta thu lại sự khinh thường đối với Tần Tư Tư, cuối cùng lại bắt Giang Dịch Bạch kiếm cho bà ta một tấm vé xem đêm nhạc hội của Tần Tư Tư, đích thân chạy đi xem đêm nhạc của cô.
Lần đi xem này thế là hỏng rồi, vừa xem xong bà ta lập tức bị tiếng hát và vũ đạo của Tần Tư Tư chinh phục.
Thời gian tiếp theo, chỉ cần Tần Tư Tư có buổi biểu diễn hay phỏng vấn là Lưu Hồng sẽ là người đầu tiên có mặt ủng hộ, trở thành một fan nhí chính hiệu.
Thỉnh thoảng bà ta còn giúp mấy bà cô ông chú trong nhà xin chữ ký của Tần Tư Tư nữa.
Tất nhiên đây đã là chuyện sau này rồi.
Màn đêm buông xuống, Phương Đông nấp dưới gốc cây tối tăm nhìn một bóng người cao lớn vạm vỡ, bước chân lảo đảo, loáng một cái đã vào căn hộ độc thân trước khi kết hôn của Giang Dịch Trạch.
Đôi mắt Phương Đông lóe lên một tia thấu tỏ, khóe miệng khẽ nhếch, không nhịn được khinh miệt nói.
“Giang Dịch Trạch, cuối cùng anh cũng quay về căn hộ độc thân này rồi, không uổng công tôi canh giữ lâu như vậy.”
Từ khi Tần Tư Tư đến đơn vị theo quân thì Giang Dịch Trạch đã dọn ra khỏi căn hộ độc thân, đến khu nhà ở dành cho người nhà quân đội chung sống với Tần Tư Tư trong tổ ấm tình yêu của chính họ, chưa từng quay lại đây nữa.