“Còn Phương Đông cũng không thể nhận được bất kỳ tin tức nào của Giang Dịch Trạch nữa.
Bởi vì kể từ sau khi cô công khai hãm hại Tần Tư Tư trong đêm văn nghệ chào mừng ngày mùng 1 tháng 8 lần trước, Giang Dịch Trạch đã ra lệnh cho tất cả những người thân cận phải ngậm miệng, từ chối tiết lộ hành tung của anh cho cô.”
Dẫn đến việc Giang Dịch Trạch và Tần Tư Tư thời gian qua đang ở đâu, đang làm gì cô hoàn toàn không nắm rõ.
Nhưng Phương Đông không hề ngốc.
Cô đã sai người điều tra căn hộ độc thân mà Giang Dịch Trạch từng ở trước đó và phát hiện đồ đạc bên trong vẫn chưa được dọn đi.
Hơn nữa đơn vị cũng không thu hồi căn hộ độc thân mà Giang Dịch Trạch từng ở.
Lúc đó Phương Đông cho rằng sớm muộn gì Giang Dịch Trạch cũng sẽ quay lại căn hộ độc thân này thôi.
Dù sao thì đàn ông mà, đều là những sinh vật ham thích sự mới mẻ nhất thời.
Tần Tư Tư kia dù có xinh đẹp đến đâu, tốt đẹp đến mấy thì cũng có lúc chơi chán thôi, không thể tối nào cũng ôm một người phụ nữ ngủ mà không chán được.
Khi tâm trạng phiền muộn, anh chắc chắn sẽ tìm một nơi để thư giãn.
Vì vậy cô đã sai người canh chừng căn hộ độc thân này theo kiểu ôm cây đợi thỏ.
Cuối cùng hôm nay cũng đợi được lúc Giang Dịch Trạch uống say quay về căn hộ độc thân.
Và cái cô chờ chính là thời cơ này.
Tối nay Giang Dịch Trạch uống say khướt, lát nữa nằm vào trong căn hộ độc thân, Giang Dịch Trạch đang trong cơn say mơ màng thì làm sao phân biệt được gì khác?
Chỉ cần cô thừa lúc tối trời lẻn vào căn hộ độc thân của Giang Dịch Trạch, cởi sạch đồ ôm lấy anh, nhào lên người anh để hoàn thành chuyện tốt.
Đợi đến khi chuyện này lan truyền ra thì anh nhất định phải cho cô một lời giải thích thôi.
Và lúc đó cô sẽ bày ra bộ dạng của người bị hại, chỉ cần bắt anh cưới cô là được.
Đến lúc đó để xem người phụ nữ nông thôn kia còn bám lấy anh kiểu gì.
Nghĩ vậy, Phương Đông đứng trong bóng tối để lộ một nụ cười rợn người, giống như thợ săn đang nhìn chú thỏ trắng đã rơi vào bẫy của mình với tư thế nắm chắc phần thắng trong tay.
Cũng may mọi chuyện đều diễn ra đúng như cô dự liệu.
Bóng dáng cao lớn vạm vỡ kia vào căn hộ độc thân không lâu thì đèn trong phòng tắm bật sáng, rất nhanh sau đó lại tắt đi.
Rồi sau đó toàn bộ đèn trong căn hộ độc thân đều tối xuống.
Phương Đông đứng dưới lầu kiên nhẫn chờ đợi.
Cho đến tận lúc nửa đêm, sau khi chắc chắn người đàn ông trong căn hộ độc thân đã ngủ say, Phương Đông mới rón rén đi tới trước cửa, lấy ra chiếc chìa khóa đã được đ.á.n.h sẵn từ trước, dễ dàng mở cửa bước vào.
Trong phòng tối đen như mực, bốn phía yên tĩnh vô cùng.
Chỉ nghe thấy tiếng thở trầm ổn của người đàn ông phát ra từ phía phòng ngủ.
Trong không khí phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.
Khóe miệng Phương Đông khẽ nhếch, rất hài lòng với tình trạng trước mắt.
Có thể thấy người đàn ông này quả thực đã uống không ít rượu, cộng thêm việc cơn buồn ngủ đang dâng cao, lúc này e là có thả một con lợn nái vào anh cũng không nhận ra là ai đâu nhỉ?
Nghĩ vậy, Phương Đông nhanh ch.óng lách vào phòng ngủ, nhìn thấy bóng lưng đang thở đều đặn của người đàn ông trên chiếc giường đơn.
Trong lòng Phương Đông thở phào nhẹ nhõm, động tác thoăn thoắt cởi quần áo của mình ra, trực tiếp vén chăn lên rồi rúc vào trong.
Có lẽ do hơi men bốc lên nên sau khi Phương Đông ôm lấy người đàn ông vài phút mà anh vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào, hơi thở vẫn trầm ổn như đang ngủ say như ch-ết.
Đáy mắt Phương Đông không khỏi lóe lên một tia bực bội, hạ giọng lầm bầm c.h.ử.i.
“Đúng là đáng ch-ết, đã có phụ nữ dán vào người cả mấy phút rồi mà vẫn không có phản ứng gì, không lẽ đàn ông uống say là không làm ăn được gì sao?”
Nghĩ vậy, Phương Đông bắt đầu dùng tay sờ soạng khắp cơ thể săn chắc của người đàn ông, âm mưu đ.á.n.h thức tất cả các hệ thống cảm giác của anh.
Để có được Giang Dịch Trạch, cô quyết định vứt bỏ hết thể diện để lấy lòng người đàn ông này.
Cũng may là hoàng thiên không phụ lòng người, dưới sự cố tình châm lửa của Phương Đông, người đàn ông đang quay lưng lại với cô cuối cùng cũng có phản ứng.
Người đàn ông trước tiên nghiêng mặt sang liếc nhìn người phụ nữ đang sờ soạng sau lưng mình, đáy mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Trong căn phòng tối mờ ảo không nhìn rõ mặt mũi đối phương, chỉ có hai hơi thở dồn dập đang biểu hiện một loại ám muội không lời.
Đôi môi của Phương Đông chủ động dán lên l.ồ.ng ng-ực người đàn ông.
Trong không khí lập tức vang lên tiếng người đàn ông hít một hơi khí lạnh, ngay sau đó giọng nói kìm nén của anh truyền đến trầm thấp.
“Ồ...!
Đáng ch-ết, là cô tự tìm đấy nhé!”
Giọng nói này có chút quen tai, có chút trầm khàn, dường như không phải của Giang Dịch Trạch.
Nhưng trong một thời gian ngắn Phương Đông vẫn chưa nhớ ra giọng nói này là của ai.
Nhưng thực tế đã không cho phép cô suy nghĩ thêm nữa.
Trong thâm tâm cô vẫn luôn tin rằng người có thể vào căn phòng này chỉ có Giang Dịch Trạch.
Và lúc này người đang ân ái với cô cũng chỉ có thể là người đàn ông mà cô hằng mong ước.
Ngọn lửa mà cô châm lên đã lan tỏa như một đám cháy rừng không thể dập tắt...
Ngay sau đó một đôi bàn tay to khỏe trực tiếp khống chế đầu Phương Đông, một đôi môi nóng bỏng trực tiếp chặn lấy đôi môi mềm mại của Phương Đông, khiến cô không kịp phản ứng đã chìm đắm trong sự nồng nàn cuồng nhiệt...
Đây định sẵn là một đêm không bình thường.
Hai người quấn quýt ân ái trên giường cho đến tận khi kiệt sức mới ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Trước khi ngủ Phương Đông còn để lộ một nụ cười mãn nguyện nơi khóe miệng.
Người đàn ông Giang Dịch Trạch này rốt cuộc đã thuộc về cô rồi.
Cứ để Tần Tư Tư ch-ết tiệt kia tìm chỗ nào đó mà khóc đi.
Sáng sớm hôm sau khi trời sáng, Phương Đông mở đôi mắt ngái ngủ mới cảm thấy toàn thân đau nhức, giống như bị xé ra rồi lại khâu lại vậy, chua xót vô cùng.
Nhưng tâm lý cô rất thỏa mãn, bởi vì tối qua cô đã hoàn toàn giao phó bản thân cho người đàn ông mình yêu thích.
Vừa nghĩ đến việc mình đã trở thành người phụ nữ của Giang Dịch Trạch, Phương Đông liền cảm thấy sự chua xót trên cơ thể chẳng đáng là bao nữa.
Xoay người một cái, nhận thấy người đàn ông bên cạnh vẫn đang rúc vào cô ngủ say sưa.
Nụ cười nơi khóe miệng Phương Đông khẽ nhếch, cô nghiêng đầu sang định trao cho Giang Dịch Trạch một nụ hôn chào buổi sáng.
Nhưng khi góc nghiêng lạnh lùng của người đàn ông bên cạnh đập vào mắt thì nụ cười của Phương Đông cứng đờ trên mặt.
Cô không thể tin nổi nhìn người đàn ông không mảnh vải che thân bên cạnh.
Sự nhiệt tình trong mắt từng tấc một bị dập tắt, nụ cười nơi khóe miệng từng chút một rạn nứt, cô gào thét không cam tâm.
“Nam Hùng, sao lại là anh?”
Căn hộ độc thân này luôn là của Giang Dịch Trạch.
Cô đã sai người dò la biết được sau khi Tần Tư Tư theo quân thì đồ đạc trong căn hộ độc thân của Giang Dịch Trạch vẫn chưa được chuyển đi.
Điều đó có nghĩa là Giang Dịch Trạch nhất định sẽ quay lại.
Nhưng tại sao?
Rõ ràng tối qua cô thấy bóng lưng người đàn ông này rất giống Giang Dịch Trạch, tại sao sau khi cô ngủ với anh ta một đêm thì người đàn ông cô hằng mong ước lại biến thành Nam Hùng?