“Nam Hùng cũng mở mắt cùng lúc đó.
Nhìn thấy biểu cảm không cam tâm trên mặt Phương Đông và đôi mắt đầy vẻ không thể tin nổi, ánh mắt anh từ sự mơ màng ban đầu trở nên tỉnh táo, lóe lên một tia sắc bén.
Anh nhìn chằm chằm vào Phương Đông đang nép sát bên mình, giọng nói khàn khàn vang lên giữa buổi sáng sớm mang theo vẻ cô độc rõ rệt.”
“Phương Đông, vậy cô nghĩ sẽ là ai?”
Tối qua Tần Tư Tư đi tham gia chương trình, anh rảnh rỗi không có việc gì liền đi tìm mấy người anh em đã xuất ngũ trước đây tán dóc.
Mọi người vui vẻ quá nên uống say, thế là anh quay về ký túc xá độc thân mà Giang Dịch Trạch chia cho anh để nghỉ ngơi.
Ai mà ngờ được ngủ đến nửa đêm, trong cơn mơ màng bỗng có một người phụ nữ dán c.h.ặ.t vào lưng mình.
Ban đầu anh cứ tưởng là mơ, cho đến khi bàn tay của người phụ nữ đó sờ soạng lung tung trên người anh, trêu chọc những chỗ nhạy cảm của anh thì anh mới hiểu ra đây không phải là mơ.
Là sau khi anh ngủ say đã có phụ nữ tự dẫn xác đến cửa.
Theo bên cạnh Giang Dịch Trạch bao nhiêu lâu nay, Nam Hùng cũng được coi là người có kiến thức rộng, từng trải qua sóng to gió lớn.
Tuy không lập tức làm rõ được người phụ nữ đang trêu chọc mình là ai, nhưng giữa đêm hôm khuya khoắt tự mình dâng hiến thế này chắc chắn là đã nhắm trúng anh nên mới chủ động hiến thân thôi.
Huống hồ anh lại có chút hơi men, cơ thể có phần rạo rực, lúc đó cũng không khách sáo mà hoàn thành luôn chuyện tốt.
Dù sao anh cũng là một người đàn ông lớn tuổi còn độc thân, cũng chẳng sợ việc phải chịu trách nhiệm.
Cùng lắm thì cưới người phụ nữ này là được, đằng nào anh cũng chưa có người phụ nữ nào để yêu, cưới ai mà chẳng vậy.
Ai mà ngờ được sáng sớm ngày thứ hai vừa mở mắt ra đã thấy Phương Đông nằm trần truồng bên cạnh anh, lại còn bày ra bộ dạng như bị người ta bắt nạt là sao chứ?
Đúng vậy, với tư cách là một quân nhân đã giải ngũ từng phục vụ trong quân đội, Nam Hùng cũng biết Phương Đông.
Dù sao thì Phương Đông này cũng thường xuyên lượn lờ bên cạnh Giang Dịch Trạch.
Anh muốn phớt lờ cũng khó.
Chỉ là anh không ngờ người phụ nữ này lại tự mình dâng hiến cho anh, điều này khiến anh có chút ngạc nhiên.
Anh luôn tưởng rằng một người phụ nữ có tầm nhìn cao ngạo như Phương Đông sẽ chỉ nhắm tới những người đàn ông lạnh lùng như Giang Dịch Trạch thôi, không ngờ tối qua lại tự dâng hiến cho anh.
Anh thế này tính là được lợi hay tính là làm bia đỡ đạn đây?
Nhưng lúc này Phương Đông làm sao có thể để tâm tới những ánh mắt ngạc nhiên và những suy nghĩ quanh co trong lòng Nam Hùng chứ?
Cô tức đến mức suýt chút nữa thì ch-ết ngay tại chỗ.
Cô nhìn Nam Hùng chằm chằm một cách dữ tợn, đôi mắt vằn tia m-áu, một lần nữa ác độc chất vấn.
“Nam Hùng, sao lại là anh?
Giang Dịch Trạch đâu?
Tại sao anh lại ở trong căn hộ độc thân của anh ấy?”
Đúng là gặp quỷ rồi!
Căn hộ độc thân của Giang Dịch Trạch, một kẻ chạy vặt như Nam Hùng sao có thể dễ dàng vào được chứ?
Tất nhiên điều chí mạng nhất vẫn là chính cô đã nhận nhầm người, ngủ nhầm người khác?
Giờ phải làm sao đây?
Phương Đông cảm thấy phổi mình sắp nổ tung vì tức giận.
Nếu ánh mắt có thể g-iết người thì Nam Hùng đã sớm bị ánh mắt của Phương Đông thiêu thành tro rồi.
So với sự gào thét điên cuồng của Phương Đông thì Nam Hùng lại tỏ ra rất bình thản.
Theo sát Giang Dịch Trạch bao lâu nay, tình huống đột xuất nào mà anh chưa từng xử lý qua chứ?
Từ ánh mắt tuyệt vọng và những lời chất vấn của Phương Đông anh cũng đại khái hiểu ra rồi.
Người phụ nữ này quả thực thích Giang Dịch Trạch không sai, hơn nữa rõ ràng là định tự mình dâng hiến cho Giang Dịch Trạch nhưng lại ngủ nhầm anh.
Còn anh, vì sự thật đã an bài nên cũng không cần vội vàng trốn tránh trách nhiệm, mà thản nhiên trả lời lời của Phương Đông.
“Phương Đông, cô đã làm rõ vấn đề chưa vậy?
Giang Dịch Trạch đã đi tập huấn từ sớm rồi, phải một tháng nữa mới về.
Còn về việc tại sao tôi lại ở trong căn phòng này, đó là vì sau khi Giang Dịch Trạch chuyển tới khu nhà ở cho người nhà quân đội thì đã giao căn hộ độc thân này lại cho tôi.
Bình thường khi tôi đón đưa Tần Tư Tư đi làm về muộn thì sẽ ngủ lại căn hộ độc thân này.”
Đúng vậy, căn hộ độc thân này sở dĩ Giang Dịch Trạch không trả lại cho đơn vị là vì vẫn còn có ích.
Bởi vì Nam Hùng với tư cách là tài xế riêng của Tần Tư Tư nên thường xuyên đi lại giữa đơn vị và Nam Thành, đương nhiên phải chuẩn bị cho anh ta một chỗ ở trong đơn vị.
Và căn hộ độc thân mà anh từng ở rõ ràng là rất phù hợp với Nam Hùng, anh đã bí mật đề cập với Chu Bảo Quốc chuyện chia căn hộ độc thân này cho Nam Hùng.
Đó chính là lý do tại sao Nam Hùng lại xuất hiện trong căn hộ độc thân của Giang Dịch Trạch.
Phương Đông đang trong cơn thịnh nộ liền bị lời nói của Nam Hùng làm cho chấn động, cô lẩm bẩm một mình.
“Cái gì?
Anh nói Giang Dịch Trạch đi tập huấn rồi, còn phải một tháng nữa mới về sao?
Vậy tại sao tôi không nhận được tin tức gì cả?”
Nhìn thấy vẻ mặt như bị sét đ.á.n.h của Phương Đông, trong lòng Nam Hùng thoáng qua một tia không nỡ.
Dù sao cũng là người phụ nữ đã ngủ với mình một đêm, anh đề nghị.
“Tôi làm sao mà biết được cô chứ.
Muốn tự dâng hiến mà cũng không chịu nghe ngóng cho kỹ.
Giờ thì sự thật đã thành thế này rồi.”
Nói đến đây ánh mắt Nam Hùng đ.á.n.h giá Phương Đông một lượt rồi trịnh trọng nói.
“Tôi là đàn ông, một khi đã ngủ rồi thì sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Nếu cô bằng lòng tôi sẽ cưới cô làm vợ.”
Phương Đông vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi đau buồn vì Giang Dịch Trạch đã giấu giếm hành tung đi tập huấn mà cô không hề hay biết.
Đột nhiên nghe thấy Nam Hùng muốn chịu trách nhiệm cưới cô làm vợ, theo bản năng cô liền từ chối.
“Cái gì?
Anh muốn cưới tôi?
Anh mơ tưởng đẹp thật đấy!”
Đúng vậy, cô là một đại tiểu thư danh gia vọng tộc chính hiệu, gia thế hiển hách, bố mẹ đều là quan chức cao cấp của chính phủ, đã từng học đại học, là một nữ sĩ quan chính hiệu trong quân đội.
Bình thường đi lại trong doanh trại, loại thân phận như Nam Hùng trước khi giải ngũ nhìn thấy cô còn phải chào cô theo kiểu quân đội đấy.
Người đàn ông này đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Còn Nam Hùng sinh ra ở nông thôn, bố mẹ đều là những nông dân thật thà chân chất, nghe nói cấp hai còn chưa tốt nghiệp đã nghỉ học ở nhà, sau đó thông qua kế hoạch tuyển quân mới vào quân đội, vào dưới trướng của Giang Dịch Trạch làm lính lác.
Không biết làm sao lại lọt vào mắt xanh của Giang Dịch Trạch mà được điều tới bên cạnh làm cảnh vệ, sau khi giải ngũ liền mang theo bên mình trở thành trợ thủ đắc lực.
Loại người như thế này ngoài một thân sức lực và cơ bắp ra thì hầu như chẳng có bao nhiêu bản lĩnh, toàn dựa vào việc đi theo Giang Dịch Trạch để kiếm miếng cơm ăn.
So với gia thế bối cảnh của Phương Đông thì chênh lệch không chỉ là một chút, Phương Đông làm sao có thể coi trọng được chứ?
Nam Hùng không ngờ vẫn có người phụ nữ sau khi bị anh ngủ xong lại từ chối gả cho anh.
Nhưng nghĩ đến sự chênh lệch giữa hai người và sự khinh miệt cũng như kiêu ngạo trong ánh mắt Phương Đông, ánh mắt anh không khỏi tối sầm xuống, khóe miệng mím c.h.ặ.t, cuối cùng vẫn nhàn nhạt nói.
“Phương Đông, tôi biết khoảng cách giữa hai chúng ta khá lớn, cô rất khinh thường loại con nhà nông thôn như chúng tôi.
Nhưng dù sao đi nữa việc hai ta đã ngủ với nhau cũng là sự thật.
Tôi để lời ở đây, nếu có một ngày cô nghĩ thông suốt rồi, muốn tôi chịu trách nhiệm, bằng lòng gả cho tôi thì bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại tìm tôi.”