“Nói xong Nam Hùng cũng không muốn tiếp tục nằm trên giường với Phương Đông để nói nhăng nói cuội trong tình trạng không mảnh vải che thân nữa.”
Dù sao anh cũng là một người đàn ông m-áu nóng, nằm trên giường với một mỹ nhân dáng người bốc lửa, gương mặt xinh đẹp mà không mặc gì thì anh khó tránh khỏi có phản ứng.
Mà những chuyện xảy ra giữa hai người tối qua đều là trong lúc mơ màng và không rõ đối phương là ai.
Giờ đây mọi người đã tỉnh táo rồi, Phương Đông chắc chắn sẽ không để anh được hưởng lợi không công nữa.
Cách tốt nhất là nhanh ch.óng dậy rửa mặt, kẻo lát nữa lại nảy sinh những phản ứng không đáng có khiến mình thêm khó xử.
“Anh...”
Phương Đông không ngờ Nam Hùng này lại quyết đoán như vậy.
Nghe thấy cô không chịu gả cho anh liền lập tức vùng dậy muốn đi luôn, bộ dạng như hận không thể lăn càng xa càng tốt vậy, nhất thời tức đến mức mặt nhỏ trắng bệch.
Nghĩ tới gương mặt của mình cũng được coi là quyến rũ, dáng người cũng bốc lửa, tại sao lại không có chút sức hút nào đối với người đàn ông này chứ?
Nghĩ đến đây những hình ảnh nóng bỏng tối qua từng thước một lướt qua trí não Phương Đông.
Cô chợt nhận ra dáng người của mình không phải là không có sức hút đối với Nam Hùng, mà là sức hút quá lớn.
Người đàn ông này e là không chống cự nổi sự quyến rũ của cô nên mới vội vàng chạy trối ch-ết thôi.
Khi những nhận thức này lướt qua não bộ Phương Đông, nội tâm vốn dĩ không cân bằng của cô cuối cùng cũng tìm được một điểm tựa.
Cô hướng về phía bóng lưng đang đi xa của Nam Hùng dữ dằn nói.
“Nam Hùng, anh dẹp cái ý nghĩ đó đi.
Cho dù hai ta đã ngủ với nhau tôi cũng sẽ không gả cho anh đâu.
Giữa chúng ta mãi mãi không có khả năng.”
Đúng vậy, tối qua sở dĩ hai người quấn quýt cả đêm đều là vì cô nhất thời mê muội, quá tự tin vào bản thân, cứ ngỡ người có thể vào được căn hộ độc thân này chỉ có Giang Dịch Trạch nên mới nhận nhầm Nam Hùng là Giang Dịch Trạch mà ngủ một đêm.
Nhưng thì đã sao chứ?
Cứ cho là Phương Đông cô gia thế tốt, người lại xinh đẹp, dù có bị người ta ngủ qua thì cũng không cần phải trói c.h.ặ.t vào cái tên nhà quê này.
“Rầm!”
Đáp lại cô là tiếng đóng cửa thật mạnh của Nam Hùng!
Phương Đông lại không thèm để ý thu hồi ánh mắt, bĩu môi bắt đầu mặc quần áo vào.
Người cô yêu luôn là Giang Dịch Trạch, còn Nam Hùng này cứ coi như là một giấc mộng xuân đêm qua đi.
Cũng may là thể lực người đàn ông này đủ mạnh mẽ, sức bật dồi dào.
Tối qua cô cũng có được tận hưởng.
Nghĩ vậy trong lòng Phương Đông bỗng nhiên không còn thấy khó chịu như vậy nữa.
Cô nhanh ch.óng gượng dậy cái cơ thể mệt mỏi rã rời của mình để rửa mặt.
Cô phải rời đi trước khi mọi người chú ý tới việc cô và Nam Hùng làm loạn cả đêm trong căn hộ độc thân của Giang Dịch Trạch để bảo toàn danh tiếng của mình.
Tần Tư Tư thời gian này đều rất bận rộn.
Ban ngày sau khi ăn sáng xong cô liền ra công trường đi dạo một vòng, sau đó tiếp tục đi phỏng vấn, tham gia các buổi biểu diễn thương mại khác nhau.
Cô sắp xếp cuộc sống của mình rất ổn thỏa, túi tiền cũng theo đó mà dày lên sau nhiều buổi biểu diễn thương mại.
Tần Tư Tư mang số tiền kiếm được từ các hoạt động và biểu diễn thương mại này mở một tài khoản mới, đến khu phố sầm uất ở Nam Thành mua một căn nhà năm tầng.
Lúc làm thủ tục sang tên cô trực tiếp viết tên mẹ mình là Trương Thúy Phấn.
Hiện tại Tần Tư Tư cũng được coi là một thương nhân và ngôi sao có chút danh tiếng ở Nam Thành rồi.
Kiếm được tiền đương nhiên là phải mua cho người nhà một căn nhà, coi như là thay nguyên chủ làm tròn đạo hiếu.
Căn nhà năm tầng ở trung tâm thành phố đủ cho cả gia đình bốn người họ sinh sống.
Đợi đến tương lai khi sự phát triển của Nam Thành thay đổi từng ngày, giá đất ở trung tâm thành phố chắc chắn sẽ tăng vọt theo nước lên thì thuyền lên.
Lúc đó căn nhà nhỏ năm tầng này có thể bán được một con số trên trời, cũng đủ cho bố mẹ và hai đứa em trai sống nửa đời sau không cần lo lắng gì nữa.
Còn số tiền dư ra sau khi mua nhà Tần Tư Tư tiếp tục gửi vào tài khoản, đợi đến dịp lễ Tết về quê thăm bố mẹ cô sẽ giao cho hai cụ để họ tự do chi tiêu.
Dù sao bố mẹ của nguyên chủ cũng đã khổ cực cả nửa đời người rồi, cũng đến lúc được hưởng phúc.
Đến lúc đó cầm số tiền này trong tay, họ muốn làm gì hay muốn mua gì thì cứ để họ tùy ý.
Đợi đến khi làm xong thủ tục sang tên bất động sản thì đã là chuyện của mấy ngày sau rồi.
Hạ Lâm hiếm khi gọi điện cho cô, báo cho cô biết ngày khánh thành bãi đỗ xe đang xây dựng của Công ty Vận tải Cự Long, cùng với khách sạn, nhà hàng và các kiến trúc khác.
Họ nên đi cắt băng khánh thành thôi.
Vừa nghĩ tới tổng bộ chỉ huy của đế chế vận tải mà mình hằng mong ước đã khánh thành rồi, Tần Tư Tư liền khó nén nổi niềm vui sướng trong lòng.
Cô vung tay một cái duyệt cho Lượng T.ử mười nghìn tệ, bảo anh ta mang số tiền này đi mua sắm, giao cho đầu bếp mà khách sạn thuê tới hiện trường nấu nướng, chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc lớn vào ngày khánh thành tổng bộ chỉ huy của Công ty Vận tải Cự Long.
Còn về phía Hạ Lâm, Tần Tư Tư sắp xếp để anh mời các danh sĩ thương trường Nam Thành, các yếu viên chính giới, các đại lão ẩn mình và các ngôi sao văn nghệ khác nhau.
Tóm lại là những nhân vật có tên tuổi ở Nam Thành Tần Tư Tư đều bảo Hạ Lâm mời tới hết.
Chuyện làm ăn này ấy mà, muốn làm lớn làm mạnh thì không được cứ cắm đầu vào làm, phải để cho giới thương nghiệp, chính giới cùng các danh sĩ biết bạn đang làm ăn, hơn nữa còn là công khai tuyên bố với thế giới rằng bạn đang làm mảng kinh doanh gì?
Như vậy sau này có mảng kinh doanh về lĩnh vực này người ta sẽ nghĩ tới bạn đầu tiên, từ đó sẽ có cơ hội hợp tác.
Một khi đã hợp tác thì sẽ nảy sinh lợi ích liên quan.
Con người ai cũng có lòng tham, chỉ cần có lợi ích liên quan thì dần dần mối quan hệ giữa người với người sẽ xích lại gần nhau hơn, mạng lưới nhân mạch của đế chế thương mại cứ thế từng bước được dựng lên.
Và buổi lễ cắt băng khánh thành tòa nhà tổng bộ của Công ty Vận tải Cự Long chính là một cơ hội, một cơ hội để mời các danh sĩ thương trường, các đại lão cùng tề tựu để trò chuyện giao lưu, tăng thêm tình cảm.
Vì vậy việc tổ chức một bữa tiệc là điều tất yếu.
Cũng may vật giá thời này không quá đắt đỏ, Lượng T.ử cầm mười nghìn tệ này dẫn theo một nhóm anh em đi mua sắm rầm rộ ở Nam Thành suốt một ngày, tổ chức một bữa tiệc buffet quy mô cực lớn rất tươm tất.
Lúc Tần Tư Tư tới hiện trường cũng bị quy mô bữa tiệc mà Lượng T.ử sắp xếp làm cho choáng ngợp.
Chỉ thấy tại hiện trường bữa tiệc, từng dãy hải sản, món nguội, món nóng cùng các loại bánh kẹo, đồ uống được bày ra.
Trong không khí phảng phất mùi thơm đặc trưng của thức ăn.
Rượu vang đỏ, sâm panh, rượu trắng các loại rượu sặc sỡ được xếp chồng lên nhau trông rất đẹp mắt.
Tại hiện trường còn khéo léo bày ra các loại cây cảnh và hoa tươi.
Có thể thấy Lượng T.ử đã bỏ ra rất nhiều tâm tư khi tổ chức bữa tiệc này.
Tần Tư Tư đi một vòng quanh hiện trường, nhìn thấy không ít danh sĩ thương trường Nam Thành hoặc đứng hoặc ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ.
Tần Tư Tư lần lượt gật đầu chào hỏi từ xa với họ, liền thấy Lượng T.ử nhanh ch.óng đi về phía mình.
Tần Tư Tư đón lấy, nụ cười trên môi trêu chọc.