“Cho nên lúc cần rời đi thì phải lập tức rời đi ngay, tuyệt đối đừng có bất kỳ sự do dự hay dây dưa nào, nếu không đối phương còn tưởng cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
Tề Đằng không biết sự tự tin của Tần Tư Tư đến từ đâu, cái phương pháp này bọn họ còn chưa đồng ý nữa là, mà đã nói đến chuyện một vạn tệ rồi, chỉ đành bất đắc dĩ nói.
“Vậy được rồi, nếu chúng tôi sử dụng phương pháp của cô, giống như cô nói ấy, đợi đến khi nhân dân Nam Thành đều biết mảnh đất ở ngoại ô đó của chúng tôi sắp trồng hoa hướng dương thì cô có thể đến đây, gọi số điện thoại lúc trước để tìm tôi lấy một vạn tệ.”
Nếu Giang Dịch Trạch đã đồng ý với cái ý tưởng nực cười này của Tần Tư Tư thì anh ta nên trả cho người ta một vạn tệ, điểm này địa ốc Hằng Đại bọn họ tuyệt đối sẽ không quỵt nợ.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của đối phương, Tần Tư Tư cũng không trì hoãn, đứng dậy trực tiếp đi ra ngoài, đầu cũng không thèm ngoảnh lại mà nói.
“Được thôi, vậy cứ thế đi, hẹn gặp lại sau!”
Tề Đằng:
“...”
Cứ thế mà đi rồi, lúc trước thì mặt dày mày dạn mà đến, giờ thì nhẹ tênh mà đi, không mang theo một áng mây nào.
Tần Tư Tư này đúng là khiến người ta... không thể nhìn thấu được mà.
Tề Đằng nhìn chằm chằm vào hướng Tần Tư Tư rời đi, với vẻ mặt đầy suy tư bước chân đi đến trước cửa sổ sát đất nhìn xuống dưới, chỉ thấy Tần Tư Tư sau khi ra khỏi thang máy đã trực tiếp đi về phía một chiếc... xe tải màu xanh bên lề đường.
Đúng vậy, Tề Đằng chắc chắn mình không nhìn nhầm chứ?
Tần Tư Tư trực tiếp đi đến trước chiếc xe tải màu xanh này, lấy chìa khóa xe ra mở cửa xe xong, đôi chân dài bước một bước, một động tác lên xe dứt khoát, ngầu đến mức không thể chê vào đâu được.
“Mẹ kiếp, người phụ nữ này là lái xe tải sao...”
Tề Đằng đứng trước cửa sổ sát đất trên tầng thượng suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc.
Kiểu phụ nữ trắng trẻo xinh đẹp chân dài như Tần Tư Tư ấy à, hoặc là gia đình phải đặc biệt ưu tú, hoặc là gia đình phải đặc biệt bình thường.
Nhưng cho dù là loại nào thì cũng không nên dính dáng gì đến cái nghề lái xe tải này mới đúng.
Tề Đằng cảm thấy thế giới này có chút huyền ảo một cách kỳ lạ rồi, hóa ra người cưỡi bạch mã thực sự không chỉ có hoàng t.ử bạch mã mà còn có cả Đường Tăng nữa, mỹ nữ đi kèm chưa chắc đã là xe hơi sang trọng mà mẹ kiếp còn có thể là lái xe tải mà đến.
Mà ở bên kia, Tần Tư Tư đang lái xe tải thầm suy tính rằng, cô mua chiếc xe tải này tuyệt đối không được để lộ ra dưới mắt Giang Dịch Trạch, cũng không được để cho những người dư thừa biết được.
Chỉ có thể lái chiếc xe này quay về hẻm số 7, ngay trước cái sân nhỏ của căn nhà cô thuê thôi, vị trí đó đậu mấy chiếc xe cũng không thành vấn đề.
Dù sao thì việc bán sỉ đồ đạc trong kho tùy thân mặc dù có nguy hiểm rất lớn nhưng khi còn chưa tìm thấy con đường nào khác có thể giúp cô kiếm tiền thì công việc kinh doanh bán sỉ vẫn phải tiếp tục làm thôi.
Mà chiếc xe này cũng không thể để mọi người biết được, nếu không cô biết giải thích thế nào về việc tiền mua chiếc xe này từ đâu mà có, sao cô lại biết lái xe chứ?
Cho nên sau khi mua chiếc xe này, Tần Tư Tư hiện tại cảm thấy những chiếc “áo choàng" nhỏ mà cô cần phải che đậy lại càng nhiều hơn rồi.
Khi lái xe về đến hẻm số 7, vừa mới đậu xe xong, xuống xe chuẩn bị rời đi thì vừa quay người lại đã nhìn thấy Ngụy Toàn đang mặc một bộ sườn xám diễm lệ, tựa người vào cổng sân một cách yêu kiều quyến rũ, đang nhìn cô với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.
Ngụy Toàn nhìn thấy Tần Tư Tư nhảy từ trên xe tải xuống, cười một cách đầy ẩn ý.
“Tôi còn tưởng cô đi theo gã đàn ông thối tha nào đó rồi không quay lại nữa chứ, sao nào?
Còn lừa được cả một chiếc xe tải về đây à.”
Hôm đó Giang Dịch Trạch qua đây đón Tần Tư Tư đi là cô có nhìn thấy, không ngờ mới qua được bao lâu thì người phụ nữ này lại quay lại rồi.
Làm cô uổng công vui mừng mất mấy ngày, còn tưởng không dưng mà được không một tháng tiền thuê nhà chứ, ai mà dè người thuê nhà lại đến rồi nhỉ?
Tần Tư Tư không ngờ Ngụy Toàn này tin tức cũng linh thông thật đấy, tốc độ cũng đủ nhanh nữa, ước chừng là có một đôi mắt thiên lý và đôi chân vạn dặm nhỉ, cô vừa mới lái cái xe thối tha vào sân đậu xong, quay đầu một cái là Ngụy Toàn đã với thân hình đầy vẻ lả lướt tựa vào cổng sân rồi.
Còn nữa, nghe xem cô ấy nói cái lời gì thế này, sao nghe cứ thấy... không thuận tai vậy nhỉ?
Cô liền phản bác lại theo bản năng.
“Chị Ngụy Toàn này, nói như vậy là không nể mặt nhau rồi, tôi là cái loại người đi theo đàn ông rồi là không quay lại nữa sao, tôi có cần phải dựa dẫm vào đàn ông không chứ?
Hơn nữa, tôi đâu có cần phải lừa xe của người khác làm gì?
Rõ ràng là thuê đấy chứ!”
Hôm đó cô đi theo Giang Dịch Trạch cũng là do tình thế bắt buộc thôi, không đi thì chưa biết chừng người đàn ông đó sẽ bắt trói cô mang đi mất.
Còn về chuyện xe tải, tự nhiên là không thể nói sự thật rồi, trong lòng thầm bảo là thuê vậy!
Sau này đợi hai người quen thân hơn chút, thân đến mức có thể trở thành chị em tri kỷ rồi hãy nói sự thật vậy!
Lời của Tần Tư Tư khiến lông mày nơi khóe mắt Ngụy Toàn không nhịn được nhướng lên, đuôi mắt gợn lên một phong tình khác biệt nhưng ánh mắt dưới đáy mắt lại càng thêm sâu sắc, cô chậm rãi đi về phía Tần Tư Tư, vừa đi vừa nói.
“Ồ, trông thì có vẻ là một người phụ nữ yếu đuối mỏng manh, không ngờ cô còn biết lái cả xe tải nữa cơ đấy.”
Tần Tư Tư mở miệng là nói dối ngay.
“Trước đây tôi ở dưới quê đã từng học lỏm được vài chiêu từ mấy anh thợ lái máy cày trong làng rồi, thực ra ấy mà, chỉ cần cô biết suy luận một chút thì lái máy cày, lái ô tô, lái xe tải gì đó cũng đều sấp sỉ như nhau thôi.”
Dù sao mấy loại xe này cũng có cách lái tương tự nhau, chỉ cần cô có thể mở mắt mà nói dối là có thể lấp l-iếm cho qua chuyện được rồi.
Đáy mắt Ngụy Toàn lóe lên một tia ý cười nhưng lại không đi truy cứu những lỗi sai trong lời nói của Tần Tư Tư, ngược lại còn nói.
“Không nhìn ra đấy, cô cũng khá bản lĩnh đấy chứ, đúng rồi, người đàn ông mang cô đi hôm đó là ai vậy?”
Còn về việc Tần Tư Tư biết lái xe tải hay biết lái xe lửa thì cô thực sự không quan tâm, cô lại rất tò mò rằng người đàn ông đã mang Tần Tư Tư đi hôm đó là ai vậy nhỉ?
Người đàn ông đó trông có vẻ không đơn giản chút nào, với cấp độ của một cô gái nhỏ như Tần Tư Tư thì chắc là không có liên can gì đâu nhỉ, sao lại cảm thấy người đàn ông đó mang cô ấy về nhà một cách hiển nhiên như vậy chứ?
Có lẽ là do trước đây mở miệng nói dối đã thành thói quen rồi nên Tần Tư Tư không cho là đúng mà bịa chuyện lung tung.
“Chậc, anh nói người đàn ông đó ấy à, chính là anh họ lớn nhà tôi đấy thôi!
Tôi ra ngoài thuê phòng mà không báo cho anh ấy biết nên bị anh ấy tóm được, mang về dạy dỗ cho một trận, sau đó ấy à, tôi đảm bảo tuyệt đối không làm chuyện xấu gì trong căn phòng này thì chuyện này mới coi như xong đấy.”
Cô và Giang Dịch Trạch cũng đâu phải là vợ chồng yêu thương nhau gì cho cam, càng không biết cuộc hôn nhân này có thể đi đến lúc nào, cứ nói anh ta là một người họ hàng trong nhà cho xong.
Anh họ lớn nghe cũng được đấy chứ!
Ngụy Toàn với vẻ mặt đầy suy tư.