“Ồ, thì ra là thế!”

Sao cô thấy người đàn ông hôm đó không giống anh họ lớn của Tần Tư Tư chút nào?

Ngược lại trông giống người đàn ông của Tần Tư Tư hơn.

Nhưng mà, kệ anh họ lớn hay người đàn ông của người ta, cô cũng chẳng quản được, cô và Tần Tư Tư hiện tại chỉ có thể coi là quan hệ bạn bè và người thuê nhà thôi.

Nếu hỏi quá nhiều ngược lại sẽ làm xa cách mối quan hệ giữa hai người, khó khăn lắm mới gặp được một người bạn hợp rơ thì đừng có đi dò xét đời tư của người ta nữa.

Nghĩ đến những điều này, Ngụy Toàn lại quay sang nhìn chiếc xe tải bên cạnh Tần Tư Tư, hỏi tiếp.

“Thế anh họ lớn của cô cho phép cô ở bên ngoài rồi à?”

Tần Tư Tư vẻ mặt đầy hiển nhiên.

“Đương nhiên rồi, dù sao nhà anh họ lớn của tôi cũng đâu phải mở hội từ thiện đâu, tôi không ở bên ngoài thì chẳng lẽ vào nhà anh ấy ăn không ở không ở nhờ nhà người ta sao?

Hơn nữa, trên đời này chẳng dựa dẫm được vào ai cả, tôi còn phải tự nuôi sống bản thân mình nữa chứ, chính là chiếc xe này đây, vừa mới thuê về xong đấy, chỉ để đi chở hàng thuê cho người ta để nuôi sống bản thân mình thôi, anh họ lớn của tôi cũng chẳng quản nổi nữa rồi, có điều cô đừng có nói chuyện này với anh ấy nhé.”

Nói đến đây, Tần Tư Tư với vẻ mặt lấm lét lại gần Ngụy Toàn.

“Cô cũng biết đấy, con gái mà nghịch xe cộ là nguy hiểm lắm, nếu anh họ lớn của tôi mà biết tôi ở ngoài thuê xe chở hàng cho người ta, chưa biết chừng anh ấy sẽ đ.á.n.h ch-ết tôi mất, rồi lại tóm tôi về bắt tôi đi đ.á.n.h giày cho người khác thì sao, tôi mới không làm thế đâu.”

Ngụy Toàn:

“...”

Thực sự có t.h.ả.m đến thế không?

Còn phải đ.á.n.h giày cho người khác nữa á?

Với cái miệng này của Tần Tư Tư, người khác đ.á.n.h giày cho cô thì có khi còn hợp lý hơn ấy chứ, sao mà có thể nói dối giỏi thế không biết?

Thực sự nếu là quan hệ họ hàng thì ai mà nỡ lòng nào nhìn một cô gái xinh đẹp như Tần Tư Tư đi đ.á.n.h giày cho người khác chứ?

Chỉ cần đứng ở đó thôi, với dáng vẻ đáng thương yếu đuối, một thân diễm lệ quyến rũ, chưa biết chừng đã có người trực tiếp đưa tiền cho cô rồi ấy chứ!

Hoặc là trực tiếp cướp về nhà sưởi ấm chăn đệm mới là chính đạo.

Ngụy Toàn trong lòng thầm oán trách không thôi, hỏi tiếp.

“Đúng rồi, thế sau này cô có dự định tiếp tục thuê phòng ở đây nữa không?”

Thực ra ấy mà, hỏi nhiều như vậy toàn là lời nói nhảm cả thôi, câu này mới là lời thật lòng của cô, nếu Tần Tư Tư không tiếp tục ở đây nữa.

Thì cô lại phải tiếp tục cho thuê phòng tiếp, đáng tiếc là không tìm được người thuê phòng nào thú vị như Tần Tư Tư nữa rồi.

Hôm nay cô qua đây cũng là tiện đường xem thử Tần Tư Tư đã về chưa, không ngờ vừa qua đến nơi đã gặp đúng lúc rồi nên phải hỏi cho rõ ràng rành mạch.

Tình bạn là tình bạn, nhưng nếu cô không ở nhà của tôi nữa thì tôi vẫn phải tiếp tục cho thuê phòng thôi, không thể có thù với tiền được!

Đối với sự nghi hoặc của Ngụy Toàn, Tần Tư Tư không chút do dự mà giải đáp.

“Thuê chứ, sao lại không thuê được chứ?

Chẳng phải là đã quay lại rồi đây sao?

Sau này ấy à, để cho anh họ lớn của tôi không nghi ngờ tôi ở bên ngoài làm chuyện xấu, khi nào anh ấy ở đơn vị về thì tôi phải về nhà anh ấy ở vài ngày, biểu hiện cho thật tốt trước mặt anh ấy, nếu anh ấy đi làm lại rồi thì tôi phải quay về chỗ thuê phòng này ở chứ, ổ vàng ổ bạc cũng không bằng cái ổ ch.ó của mình mà.”

Ngụy Toàn:

“...”

Cô cứ việc mà c.h.é.m gió đi, nhưng mà nghe nói Tần Tư Tư vẫn tiếp tục ở lại đây thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Dù sao tìm được một người thuê phòng thú vị hợp ý cũng không dễ dàng gì, cô cũng không cần phải tốn công tốn sức cho thuê phòng nữa.

“Vậy được rồi, nếu cô đã dự định tiếp tục thuê ở đây thì tôi cũng yên tâm rồi, sau này căn phòng này vì là cô thuê nên trong điều kiện không làm hỏng cấu trúc chính thì cô muốn làm gì thì làm đi.”

Ví dụ như đậu cái xe, hay có người đàn ông nào thường xuyên ra vào gì đó thì cô cũng nhắm mắt làm ngơ vậy.

Mặc dù Tần Tư Tư bây giờ cứ một câu anh họ lớn thế này hai câu anh họ lớn thế kia nhưng trong lòng Ngụy Toàn vẫn có chút nghi ngờ.

Cái người anh họ lớn trong miệng Tần Tư Tư kia có vẻ như quan hệ với Tần Tư Tư không hề đơn giản, nhà ai có anh họ lớn ăn no rỗi việc mà đi quản chuyện của em họ chứ?

Nghi ngờ thì nghi ngờ, nhưng nếu người ta là Tần Tư Tư đã không nói toạc ra thì cô cũng chẳng buồn quản nữa.

Nghe lời bày tỏ thái độ của Ngụy Toàn, Tần Tư Tư lập tức cũng vỗ ng-ực đảm bảo.

“Được thôi, chị Ngụy Toàn, tôi biết chị là tốt nhất mà, chị đúng là chị em tốt của tôi!

Căn phòng này chị nhất định đừng có cho người khác thuê đấy nhé, sau này tôi còn phải tiếp tục thuê dài dài đấy.”

Chuyện thuê phòng đã bàn xong xuôi, Ngụy Toàn liếc nhìn chiếc xe tải nhỏ màu xanh bên cạnh Tần Tư Tư, dùng giọng điệu nghi ngờ hỏi.

“Chiếc xe này thực sự là cô thuê sao, sau này cô không phải định thực sự lái chiếc xe này ra ngoài chở hàng thuê gì đấy chứ?”

Với cái thân hình ma quỷ này, khuôn mặt thiên thần này của Tần Tư Tư mà đi lái xe tải thì đúng là...

Chậc chậc chậc, cô nên nói thế nào đây, là lãng phí hay là lãng phí đây?

Có một câu nói như thế nào nhỉ?

Có những người ấy à, rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc mà sống rất tốt nhưng lại cứ muốn dựa vào sức lao động.

Đúng vậy đó, thời buổi này lái xe tải là vất vả lắm, đối với hạng người như Ngụy Toàn mà nói thì đúng là lao động khổ sai, đừng có tưởng tất cả các nghề lái xe đều dễ kiếm tiền, cái nghề lái xe tải này vẫn là thiên hạ của đàn ông, một người phụ nữ muốn chen chân vào ngành của đàn ông để kiếm miếng cơm ăn thì thực sự là không dễ dàng gì đâu!

Trái ngược với vẻ tiếc nuối thoáng qua dưới đáy mắt Ngụy Toàn, Tần Tư Tư lại tỏ ra vô cùng thản nhiên.

“Đúng vậy, chiếc xe này thực sự là tôi thuê, chính là dự định sau này chạy xe tải làm vận tải gì đó để kiếm sống thôi, còn sau này ấy à... nghĩ ra lối thoát nào khác thì tính sau vậy.”

Nói đến đây, Tần Tư Tư đột nhiên có chút ngộ ra.

Đúng vậy đó, sau này khi cô ra ngoài bán sỉ đồ đạc trong kho thì thuận tiện có thể tìm nguồn hàng làm vận tải gì đó.

Chỉ cần tiền cước phí cũng được, sau này cô cứ dựa vào chiếc xe tải nhỏ này chở hàng kiếm tiền cước phí vậy.

Nếu không thì đồ đạc trong kho mà bán ra nhiều quá sẽ dễ lộ ra sơ hở, nếu cô làm cái nghề chạy xe tải vận tải gì đó, kiếm tiền một cách đàng hoàng chính đáng thì sẽ chẳng ai nghi ngờ cô đi vào con đường tà đạo cả.

Tất cả những người lao động trên thế gian này đều đáng được tôn trọng.

Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Tần Tư Tư, Ngụy Toàn không nhịn được nhắc nhở.

“Ồ, cô thực sự muốn làm mảng vận tải này à?

Thế thì tôi phải nhắc nhở cô đấy nhé, chạy xe tải là một nghề nguy hiểm cao, gió thổi nắng phơi không nói mà còn cực kỳ vất vả đấy.”

Tần Tư Tư nhún vai, nói một cách đáng thương.

“Chậc, vậy thì có cách nào khác đâu chứ?

Hiện tại chẳng phải vẫn chưa tìm được lối thoát nào tốt hơn sao?”

Chương 89 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia