“Nói đến đây, Tần Tư Tư lại nhìn Ngụy Toàn với vẻ đẹp trời ban, yêu kiều tự nhiên trước mặt mà nói.”

“Cô tưởng ai cũng có số hưởng như cô sao, kinh doanh một cái nhà hàng lớn như vậy, dưới danh nghĩa lại còn có nhiều bất động sản thế này nữa.”

Vốn dĩ cô ở hiện đại sống cũng rất tốt mà, có bất động sản cũng có biệt thự, tiền gửi dưới danh nghĩa cũng không ít.

Ai mà ngờ được chứ?

Đột nhiên lại xuyên không đến cái thời đại những năm chín mươi quái quỷ này?

Đã biến thành một kẻ nghèo hèn thì chớ lại còn gặp phải một đống chuyện bực mình.

Thật sự chẳng có ai t.h.ả.m hơn cô đâu.

Ngụy Toàn vỗ vai Tần Tư Tư an ủi.

“Được rồi được rồi, tôi cũng không phải có số hưởng như cô nói đâu, hồi đó cái nhà hàng này của tôi cũng là dựa vào tôi...”

Nói đến đây, Ngụy Toàn dường như nhớ ra chuyện gì đó, đột nhiên ngậm miệng lại, dưới đáy mắt lóe lên một tia đắng chát khó có thể nhận ra.

Tần Tư Tư nhạy bén bắt gặp được sự thay đổi của Ngụy Toàn nhưng lại không nói gì, mỉm cười, không tiếp tục truy hỏi thêm nữa.

Một người phụ nữ cho dù ở bất kỳ thời đại nào, muốn lăn lộn trong xã hội để tạo ra một con đường riêng cho mình đều sẽ không hề dễ dàng, Ngụy Toàn có được cái nhà hàng lớn như ngày hôm nay chắc hẳn trong quá trình kinh doanh nhà hàng cũng đã từng vấp ngã trầy trật, đi một con đường không hề dễ dàng gì đâu nhỉ!

Quả nhiên là nỗi khổ của phụ nữ chỉ có phụ nữ mới hiểu được.

Tần Tư Tư cảm thán đến đây, đột nhiên nhớ tới cái tên nào đó lúc sáng ra khỏi nhà dường như có nói bảo cô tối ở nhà nấu cơm đợi anh ta gì đó.

Mẹ kiếp trời sắp tối đến nơi rồi, cô còn ở đây lải nhải cảm thán cuộc đời với Ngụy Toàn, tán gẫu mấy chuyện không đâu này nữa.

Chị em ạ, phải mau ch.óng quay về mới là chính đạo đấy!

Nghĩ đến đây, Tần Tư Tư cũng không kịp ở đây cảm thán cuộc đời nữa, vội vàng nói với Ngụy Toàn.

“Đúng rồi, tôi phải về rồi, anh họ lớn của tôi còn đang ở nhà đợi tôi về nấu cơm cho anh ấy đây, sau này rảnh chúng ta lại chuyện trò tiếp nhé.”

Nói xong, còn chưa đợi Ngụy Toàn trả lời đã vội vội vàng vàng đi ra ngoài rồi.

Ngụy Toàn:

“...”

Cái anh họ lớn này của Tần Tư Tư cũng quá bá đạo rồi đấy chứ?

Quản chuyện Tần Tư Tư ở đâu thì thôi đi?

Lại còn bắt Tần Tư Tư về nấu cơm cho anh ta nữa, liệu có phải là quá bá đạo chuyên chế một chút không vậy?

Cũng may cô không có một ông anh họ lớn như vậy.

Nếu không thì Ngụy Toàn nghĩ đến hậu quả đó mà không nhịn được rùng mình một cái.

Chậc chậc, cái ông anh họ lớn này thật khiến người ta mắc chứng sợ hãi mà!

Tần Tư Tư rảo bước đi về nhà, cũng không quên chuyện Giang Dịch Trạch dặn dò cô làm lúc sáng khi ra khỏi nhà, trên đường về nhà tìm một nơi hẻo lánh lấy ra một ít đồ ăn thức uống và đồ dùng sinh hoạt từ trong kho tùy thân, đồ đạc lỉnh kỉnh nhìn khá là nhiều, tìm mấy cái túi lưới đựng vào rồi xách đi về phía khu nhà ở đường Nam Uyển.

Mà ở bên kia, Giang Dịch Trạch ngồi trên ghế sofa trong phòng khách sắp sửa biến thành hòn đá vọng thê luôn rồi mà vẫn không thấy bóng dáng Tần Tư Tư đâu, tức đến mức gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn, không ngừng đi tới đi lui trong phòng khách.

Tay theo bản năng thò vào túi quần, lấy ra bao thu-ốc lá định hút một điếu để giải tỏa sự phiền muộn, khi bao thu-ốc cầm trên tay thì mới phát hiện bao thu-ốc đã trống rỗng từ lâu.

Mà trong gạt tàn thu-ốc trên bàn sớm đã bị nhét đầy tàn thu-ốc, Giang Dịch Trạch tức giận bóp c.h.ặ.t bao thu-ốc trong tay, bóp nát thành một cục rồi ném vào gạt tàn, hằn học nói.

“Hay cho cô đấy Tần Tư Tư, bảo cô ra ngoài mua chút đồ mà cứ như muốn mua cả cái con phố đó về hay sao hả?

Mua đến tận chiều tối rồi mà người vẫn chưa thấy về.”

Đợi thêm chút nữa là trời tối hẳn rồi, Tần Tư Tư vẫn chưa về đến nhà, thời gian dài như vậy mua nửa con phố cũng đủ rồi chứ đừng nói chỉ là mua chút đồ thiếu trong nhà.

Chẳng lẽ người phụ nữ này thực sự giống như anh phỏng đoán lại một lần nữa bỏ chạy rồi sao?

Ý nghĩ này vừa xẹt qua não Giang Dịch Trạch, anh gần như không thể kìm nén được cơn thịnh nộ trong lòng, đứng dậy đang định đi ra ngoài.

“Reng reng reng...”

Liền nghe thấy chuông điện thoại trong phòng khách vang lên, Giang Dịch Trạch dừng bước chân lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong phòng khách như muốn nhìn xuyên thấu nó thành một cái lỗ vậy.

“Reng reng reng reng reng!”

Chiếc điện thoại trên bàn vẫn phát ra âm thanh ch.ói tai nhắc nhở chủ nhân của nó mau ch.óng nghe máy.

Giang Dịch Trạch đi tới, trong lòng thắc mắc không lẽ là người phụ nữ Tần Tư Tư kia gọi điện tới sao, nhưng khi ánh mắt dừng lại ở dòng hiển thị cuộc gọi đến thì ánh mắt anh đột nhiên trở nên lạnh lùng hơn.

“Cái thằng nhóc này sao lúc này lại gọi điện tới nhỉ?

Chiều nay hai đứa vừa mới chia tay nhau xong mà, có chuyện gì gấp sao?”

Đúng vậy, thông tin hiển thị cuộc gọi nhắc nhở Giang Dịch Trạch rằng cuộc điện thoại này chắc là do thằng nhóc Tề Đằng kia gọi tới.

Theo lý mà nói, Tề Đằng thường sẽ không chủ động gọi điện tìm anh trừ khi có chuyện quan trọng cần bàn bạc, với tư cách là tổng giám đốc của địa ốc Hằng Đại, Tề Đằng tuy ngày thường hay mồm mép tép nhảy nhưng năng lực làm việc là không cần phải bàn cãi.

Dáng người cao lớn vạm vỡ của người đàn ông đứng bên cạnh chiếc điện thoại, một tay nhấc ống nghe lên, khí thế áp bức tỏa ra khắp người khiến bầu không khí trong phòng khách dường như cũng trở nên lạnh lẽo nghiêm nghị hơn hẳn.

“Alo!”

Giọng nói đầy nam tính và vô cùng cuốn hút của người đàn ông như mang theo khí thế áp bức trên người chủ nhân truyền vào tai Tề Đằng.

Đầu dây bên kia Tề Đằng cau mày theo bản năng, không nhịn được mở lời.

“Chà chà, sao tôi thấy cái cuộc điện thoại này của tôi gọi không đúng lúc chút nào nhỉ?”

Chỉ nghe giọng nói thôi anh đã biết tâm trạng của Giang Dịch Trạch bây giờ không tốt chút nào rồi, biết thế anh nên để sáng mai mới gọi điện.

Lúc chia tay hồi chiều chẳng phải nói về nhà ăn cơm cùng người phụ nữ mới cưới về sao?

Sao ăn kiểu gì mà ăn ra cả một thân mùi thu-ốc s-úng thế này?

Tề Đằng tỏ ra tò mò nhưng cũng chỉ là tò mò thôi, với tư cách là tổng giám đốc công ty Hằng Đại, chuyện liên quan đến sự phát triển của công ty và chuyện hóng hớt của bạn tốt cái nào nặng cái nào nhẹ anh vẫn phân biệt được rõ ràng.

Giang Dịch Trạch cầm ống nghe điện thoại, giọng nói vẫn thanh lãnh không chút gợn sóng.

“Biết là không đúng lúc mà còn gọi cái cuộc điện thoại này, tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng muốn nói với tôi, nếu không thì ngày mai tôi nhất định phải lột da cậu ra.”

Tề Đằng cầm ống nghe cảm nhận được những lời lạnh lùng của Giang Dịch Trạch cũng không hề tức giận, thong thả đem chuyện kể ra.

“Chậc, chẳng phải là thực sự có chuyện sao?

Chiều nay cậu bảo dựng tấm biển quảng cáo trưng tập ý tưởng và cách thức tạo ra lợi nhuận trong thời gian ngắn cho mảnh đất ở ngoại ô của chúng ta ấy mà!

Thực sự có người c.ắ.n câu rồi đấy.”

Chương 90 - Trêu Nhầm Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 "mềm Nhũn" Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia