Nàng nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng trên vòng eo của ta giây lát: “Hơn nữa, gương mặt này, vóc dáng này của nàng chính là vốn liếng lớn nhất.”

“Nếu ta có thân hình như nàng, tối nào ta cũng không mặc y phục, trốn trong chăn lén soi gương.”

Ta bị lời lẽ như hổ như sói của nàng làm nghẹn đến đỏ bừng mặt, suýt bị sặc ngụm trà.

Tam tiểu thư ở bên cạnh cười đến đập bàn, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, nàng nháy mắt với ta: “Nếu Nguyễn công t.ử không được, chỗ ta vẫn còn nhân tuyển, một người không được thì đổi người khác, kiểu gì cũng có một người thích hợp.”

Tứ tiểu thư cũng không chịu yếu thế, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ bé giơ cao: “Trĩ Ngư tỷ tỷ yên tâm!”

04

Vì vậy ngày hôm sau, ta làm theo mưu kế của nhị tiểu thư, xách một hộp bánh mới làm đến Nguyễn phủ.

Hôm qua nhị tiểu thư đã đ.á.n.h tiếng với Nguyễn tiểu thư rằng: “Ta sẽ để vị biểu muội kia mang chút đồ ăn tới cho nàng.”

Nguyễn tiểu thư là người thông minh sáng dạ, lập tức đồng ý.

Ta cố ý chọn một bộ váy áo màu hồng nhạt, bên hông buộc một dải lụa màu thanh nhã, vừa vặn tôn lên đường cong thân thể.

Đến Nguyễn phủ, tiểu nha hoàn dẫn đường đưa ta tới hành lang trong nội viện, nói đi thông báo một tiếng, bảo ta đứng chờ.

Ta buông tay đứng nguyên tại chỗ.

Ngoài hành lang có một bụi mẫu đơn đang nở rộ, tím đậm hồng nhạt tầng tầng lớp lớp, bị ánh nắng hun đến hơi héo rũ.

Ta đang nhìn đến xuất thần, bên cạnh bỗng truyền tới tiếng bước chân.

Nghiêng đầu nhìn sang, vừa hay thấy Nguyễn Tẫn đi ra từ cổng trăng.

Hắn mặc trường sam màu đen, trong tay cầm một quyển sách, khi nhìn thấy ta thì bước chân khẽ dừng.

Ta vừa vặn cúi đầu, để lộ một đoạn cổ thon dài, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm: “Xin hỏi công t.ử, Nguyễn tiểu thư đang ở đâu?”

Ánh mắt Nguyễn Tẫn hạ xuống, dừng trên hàng mày mắt cụp thấp và bên cổ ta trong chốc lát, khi mở miệng, giọng nói lại có phần khàn trầm: “Nàng là… người của Miên Miên?”

Ta ngẩng mắt, nở một nụ cười đúng mực: “Ta là biểu muội của Ôn Ngọc, họ Giang, tên Trĩ Ngư, hiện đang nương nhờ trong phủ hầu.”

“Hôm nay ta tới đưa cho Nguyễn tiểu thư chút bánh mới làm.”

Thân phận Hầu gia sắp xếp cho ta năm đó chính là họ hàng xa của Ôn gia, tiếc rằng người trong phủ đều đoán ta thật ra là con gái riêng.

Giờ nói ra những lời này, cũng chẳng đến mức chột dạ.

Nguyễn Tẫn “ừ” một tiếng, dời mắt khỏi mặt ta, nhưng lại không nhịn được nhìn trở lại: “Nàng ấy đang ở trong viện, ta cho người dẫn nàng qua đó.”

Nói rồi hắn định gọi tiểu tư tới dẫn đường cho ta.

Khi đi ngang qua bên cạnh hắn, ánh mắt hắn rơi xuống hộp thức ăn trong tay ta: “Trong tay nàng là…”

“Là bánh ngọt.”

Trong lòng ta khẽ động, ngoài mặt lại không biểu lộ, chỉ cười nói: “Là bánh phù dung, ta tự làm, Nguyễn công t.ử nếu không chê, có muốn nếm thử không?”

Gió dưới hành lang thổi tới, yết hầu hắn khẽ chuyển động, giọng nói còn thấp hơn ban nãy: “Được.”

Sau đó hắn quay đầu, sai tiểu tư đi lấy đĩa.

Tiểu tư kia chân tay nhanh nhẹn, thoắt cái đã chạy mất dạng.

05

Ta và Nguyễn Tẫn đứng dưới hành lang, cách bụi mẫu đơn nửa nở nửa tàn, câu được câu chăng trò chuyện.

Ta nhớ lời dặn của nhị tiểu thư, Nguyễn Tẫn yêu mẫu đơn nhất, bèn thuận miệng ngâm hai câu thơ về mẫu đơn.

Nguyễn Tẫn quả nhiên tiếp lời.

Hắn nói tới Diêu Hoàng, Ngụy T.ử ở Lạc Dương, nói tới cây Triệu Phấn trong vườn nhà hắn năm nay nở đặc biệt muộn, giọng điệu nhiệt tình hơn ban nãy rất nhiều.

“Giang cô nương cũng thích mẫu đơn sao?”

Ta cười cười: “Phải, người đời đều yêu thích những thứ xinh đẹp.”

Ánh mắt Nguyễn Tẫn dừng trên mặt ta chốc lát.

Âm cuối của hắn nhẹ nhàng rơi bên tai ta: “Quả thật như vậy.”

Ta giả vờ không nghe ra ý tứ, chỉ thuận theo đề tài ban nãy, cùng hắn bàn về các giống mẫu đơn và phương pháp chăm sóc.

Hắn nói đến hứng khởi, ta nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng xen vào đôi câu phụ họa, hắn càng nói càng không thể dừng lại.

Đến khi tiểu tư bưng đĩa sứ trắng, thở hồng hộc chạy về, Nguyễn Tẫn nghiêng đầu liếc hắn một cái, đôi mày khẽ cau lại đến mức khó nhận ra: “Ngày thường sao không thấy ngươi chạy nhanh như vậy?”

Tiểu tư bưng đĩa, ngơ ngác đứng tại chỗ: “Hả?”

06

Trong nửa tháng tiếp theo, cách vài hôm ta lại xách một hộp điểm tâm mới làm đến Nguyễn phủ, đổi đủ loại món đưa tới trước mặt Nguyễn tiểu thư.

Nguyễn tiểu thư lại là người tham ăn, mỗi lần gặp ta đều giống như gặp thân nhân, hai mắt sáng lên chạy ra nghênh đón.

Nhưng đến ngày thứ tám, nàng lại khổ sở kéo ta sang một bên, hạ giọng kể khổ: “Giang cô nương, ta cầu xin nàng, lần sau có thể chuẩn bị thêm một phần không?”

“Chân trước nàng vừa đi, chân sau số bánh ấy đã bị ca ca ta cướp sạch, đến vụn cũng chẳng để lại cho ta.”

Ta sửng sốt.

Nguyễn tiểu thư càng nói càng tủi thân, kéo tay áo ta lắc mãi: “Hộp bánh lần trước nàng đưa đến học viện cũng vậy.”

“Ôn Ngọc chia cho ta một miếng, ta còn chẳng nỡ ăn ngấu nghiến, chỉ dám nhấm từng chút một, kết quả ca ca ta chẳng biết từ đâu xuất hiện, giơ tay cướp mất nửa miếng.”

“Ngày thường hắn chú trọng sạch sẽ nhất, chưa bao giờ ăn đồ người khác ăn thừa, hôm ấy lại giống như trúng tà.”

Nàng bỗng ngừng lại, nheo mắt nhìn ta từ trên xuống dưới: “Có phải nàng quen ca ca ta không?”

Ta lắc đầu: “Không quen.”