14
Ta ở trong phủ nghỉ ngơi hai ngày, trong lòng buồn bực, làm gì cũng không có tinh thần.
Đang tựa bên cửa sổ ngẩn người, Ôn Thiếu Khanh chẳng biết đã bước vào viện từ khi nào.
Ta bất ngờ bị dọa giật mình.
Quay đầu lại liền thấy hắn sa sầm mặt đứng bên ngoài.
Ánh nắng chiếu tới từ sau lưng hắn, càng tôn đôi mày mắt thêm phần sâu thẳm.
“Giang Trĩ Ngư, chiếc mạt ngạch làm tới đâu rồi?”
“Ngoại tổ mẫu thích màu xanh da trời, nàng đừng làm sai.”
Trong lòng ta đang phiền muộn, nghe vậy cũng không đứng dậy, chỉ lạnh nhạt liếc hắn một cái: “Mạt ngạch của Thôi lão phu nhân, vì sao phải do ta làm?”
Ôn Thiếu Khanh cau mày, dường như không hiểu vì sao ta lại hỏi ra lời như vậy.
“Giang Trĩ Ngư, nàng đã muốn lấy lòng ta, đương nhiên phải dụng tâm một chút.”
“Nàng qua loa lấy lệ như vậy, ta làm sao có thể bảo ngoại tổ mẫu mở miệng giúp nàng?”
“Mở miệng?”
Ta nghiêng đầu: “Mở miệng làm gì?”
Hắn dường như bị câu hỏi của ta chặn lại, trên mặt hiện lên một tia mất kiên nhẫn: “Chẳng phải nàng vẫn luôn muốn làm thiếp của ta sao?”
“Phụ mẫu đều không đồng ý, nay ta bằng lòng thuyết phục ngoại tổ mẫu đứng ra chủ trì đại cục, nàng ngược lại còn làm bộ làm tịch?”
Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?
Ta đã không còn tặng đồ cho hắn nữa, vì sao hắn vẫn có loại ảo giác này?
“Thế t.ử, ta chưa từng nghĩ sẽ làm thiếp của ngài, ngài nghĩ nhiều rồi.”
Biểu cảm của Ôn Thiếu Khanh cứng lại, lửa giận dần dâng lên: “Giang Trĩ Ngư, ta chê nàng hành xử không có quy củ, không thể bước lên nơi trang trọng, nhưng giờ ta đã đồng ý, nàng còn làm bộ làm tịch cái gì?”
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ hiểu ra: “Chẳng lẽ… với thân phận của nàng, chớ nên không biết tự lượng sức mình.”
“Thế t.ử, ta chưa từng nghĩ sẽ gả cho ngài, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có.”
“Ngài đừng tới làm phiền ta nữa, mời về.”
Sắc mặt Ôn Thiếu Khanh trầm xuống, nhìn ta chằm chằm hồi lâu, nghiến răng nặn ra một câu: “Ngoan cố không biết điều.”
Sau đó hắn phất tay áo, xoay người bước nhanh ra khỏi viện.
Thật là… không hiểu ra sao.
Không lâu sau, tam tiểu thư và tứ tiểu thư tới.
Tứ tiểu thư cầm một cành hoa lựu vừa bẻ trong viện, như dâng bảo vật nhét vào tay ta.
Tam tiểu thư ngồi xuống bên cạnh, vuốt tóc ta hỏi: “Vừa rồi đại ca có tới phải không?”
“Ta thấy sắc mặt huynh ấy thối như vừa giẫm phải phân ch.ó.”
Ta thở dài, lấy lá thư tình Tạ Dự An từng nhờ người đưa tới từ trong hộp, đưa cho tam tiểu thư.
“Cái này… phiền tam tiểu thư xử lý giúp ta.”
“Đốt đi cũng được, trả về cũng được, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì.”
Tam tiểu thư nhận lấy, mở ra nhìn một cái, tấm tắc hai tiếng: “Còn viết tận ba trang giấy.”
“Tên ngốc này làm bài nộp cho sơn trưởng còn chưa từng viết nhiều như vậy.”
Nói rồi nàng gấp lá thư lại, nhét vào tay áo: “Được, ta đi đốt, tránh để nàng nhìn thấy lại phiền lòng.”
15
Nàng cầm thư rời khỏi viện, khi rẽ qua hành lang, vừa hay gặp Ôn Thiếu Khanh đang đứng cách đó không xa với sắc mặt âm trầm.
Tam tiểu thư vốn định giả vờ không nhìn thấy, bước nhanh đi qua, lại bị hắn bất ngờ gọi lại: “Đứng lại.”
Nàng giật mình căng thẳng, tờ thư trong tay lập tức rơi xuống.
Nàng vội cúi người nhặt lên.
Ánh mắt Ôn Thiếu Khanh rơi trên lá thư trong tay nàng, chỉ liếc một cái đã vừa hay nhìn thấy hai chữ mực lộ ra ở góc giấy gấp: “Mênh mang.”
Đó là câu mở đầu bài tình thơ của Tạ Dự An: “Dòng Giang mênh mang, nỗi nhớ không bờ.”
Mí mắt Ôn Thiếu Khanh giật một cái, giọng nói căng cứng: “Lá thư này từ đâu ra?”
Tam tiểu thư bị hỏi đến ngẩn người.
Nàng biết đại ca xưa nay không hòa thuận với Trĩ Ngư, nếu để hắn biết Tạ Dự An viết tình thơ cho Trĩ Ngư, chưa chắc lại gây ra chuyện quái quỷ gì.
Vì vậy nàng nhét thư vào tay áo, mơ hồ đáp: “Đương nhiên là của muội.”
Ôn Thiếu Khanh nhìn vẻ mặt hoảng hốt của nàng, trong lòng lại nảy ra một suy nghĩ khác.
Hóa ra tên ngốc Tạ Dự An kia thích A Nhan.
Ca ca hắn là Tạ Du cũng thích A Nhan.
A Nhan vừa từ chỗ Giang Trĩ Ngư đi ra.
Chẳng lẽ nàng nhìn thấy bài tình thơ Tạ Dự An viết cho A Nhan, trong lòng chua xót, cảm thấy mình chẳng có gì, cho nên mới tức giận phủi sạch quan hệ với hắn?
Nghĩ như vậy, mây đen trong lòng hắn lập tức tan đi đôi chút.
Thôi vậy.
Chuyện tình cảm nam nữ, nếu nàng thật sự muốn, thỏa mãn nàng một lần thì có sao?
Khi bước về viện mình, bước chân hắn nhẹ nhàng hơn không ít.
Tam tiểu thư lẩm bẩm: “Sao lúc thì âm u, lúc thì trời quang vậy?”
16
Tứ tiểu thư đang lì lợm ở trong phòng ta không chịu đi, nằm sấp trên giường đung đưa hai chân nhỏ, ngẩng mặt cười với ta.
“Trĩ Ngư tỷ tỷ, Mâu sư phụ hôm nay tới dạy đàn rồi, dung mạo đẹp lắm!”
Nói rồi nàng nhảy khỏi giường, kéo tay áo ta: “Đi mà, đi mà, tỷ đi cùng muội nhìn một cái thôi, chỉ một cái thôi.”
Ta bị nàng quấn lấy đến không còn cách nào, chỉ có thể để nàng nửa kéo nửa lôi tới phòng đàn.
Phòng đàn nằm trong tiểu hiên phía đông hoa viên.
Khói trầm hương trên án bị gió thổi, lượn lờ tản ra.
Mâu Lan Sinh đang ngồi trước án đàn chỉnh dây, mắt rũ xuống, ngón tay thon dài, động tác gảy dây không nhanh không chậm.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên.