Vì thế ta gật đầu.

“Được.”

Tiệm thịt họ Lương về sau đóng cửa.

Không phải chúng ta ép, mà là người trong trấn không còn muốn mua thịt nhà hắn nữa.

Còn thịt khô của chúng ta dần dần bán tới tận huyện thành.

Mỗi lần Hạ Trường Canh đi giao hàng trở về đều mang cho ta vài món mới lạ.

Có khi là một cây trâm gỗ, có khi là một túi mứt, có khi là một con chuồn chuồn tre biết phát tiếng.

Ta hỏi chàng: “Sao chàng cứ mua những thứ này?”

Chàng nói: “Nhìn thấy thì cảm thấy nàng sẽ thích.”

Ta đặt chuồn chuồn tre trong lòng bàn tay rồi xoay một cái.

Nó bay qua tường sân, rơi vào một tán cây xanh non.

Ta ngẩng đầu nhìn, vừa hay thấy Hạ Trường Canh đang nhìn ta cười.

Khoảnh khắc ấy, ta bỗng vô cùng chắc chắn.

Ta gả cho chàng không phải vì chàng tốt hơn Lục Hoài Xuyên một chút.

Mà bởi khi ở bên chàng, ta không cần chứng minh mình xứng với ai.

Ta chỉ cần làm Tạ Tri Vi, như vậy đã đủ tốt rồi.

Vào hè, trấn Thanh Thạch mưa liền bảy ngày.

Sông Thanh Hà ngoài trấn dâng nước, mấy nhà ở chỗ trũng gặp họa trước tiên.

Ta và Hạ Trường Canh vốn định đóng tiệm thịt sớm một chút, không ngờ vừa cất sổ sách thì lý chính vội vàng chạy tới.

“Hạ tiểu t.ử, một đoạn đê sông vỡ rồi, mấy nhà ở ngõ Tây bị nước tràn vào.”

“Tiệm lương thực trong trấn còn chưa mở, nhà ngươi có thứ gì ăn được ngay không?”

Hạ Trường Canh không hỏi giá, cũng không do dự.

“Hậu viện còn hai mảng thịt heo, trên bếp còn canh xương.”

Ta đã đi mở nắp thùng trữ thịt.

Trời mưa nóng ẩm, thịt tươi không giữ được lâu.

Nếu không nhanh ch.óng xử lý, chờ nước rút cũng sẽ hỏng.

“Trường Canh ca.”

Ta nói: “Đem toàn bộ thịt nấu thành cháo thịt và bánh thịt đi.”

Chàng nhìn ta.

“Thịt khô cũng lấy ra, cho những người không có chỗ nấu cơm lót dạ.”

“Nhưng đó là hàng chúng ta chuẩn bị để bán.”

“Người đang đói, hàng bán cho ai?”

Hạ Trường Canh chỉ dừng một thoáng rồi xắn tay áo.

“Được, nghe nàng.”

Đêm ấy, đèn trong sân nhà họ Hạ không tắt.

Nương và chị Chu vo gạo, ta trộn nhân thịt, Hạ Trường Canh dẫn hai người làm của tiệm thịt c.h.ặ.t thịt, nhào bột, nhóm lửa.

Tiếng mưa đập trên mái ngói, giống như có người không ngừng rải đậu lên trời.

Khi nồi cháo thịt đầu tiên chín, Hạ Trường Canh múc trước một bát đưa cho ta.

“Nàng ăn hai miếng đi.”

“Bên ngoài còn có người đang chờ.”

“Nàng bận từ chập tối đến giờ.”

Chàng nhét thìa vào tay ta.

“Nàng không ăn, lát nữa tay hết sức, gia vị lại cho nhầm.”

Ta vốn định nói sẽ không nhầm.

Nhưng vừa ngửi thấy mùi cháo nóng, bụng rất không có chí khí mà réo lên một tiếng.

Hạ Trường Canh không cười ta, chỉ dịch ngọn đèn tới gần hơn, đợi ta ăn xong.

Chúng ta nấu liền hai ngày.

Sáng ngày thứ ba, mưa cuối cùng cũng nhỏ đi.

Nước ở ngõ Tây rút được một nửa, rất nhiều người mặc áo ướt tới nhận cháo.

Một phụ nhân ôm con nhận bánh thịt xong liền quỳ xuống muốn dập đầu.

Ta vội kéo nàng ấy dậy.

“Không cần dập đầu.”

Nàng ấy khóc nói: “Nam nhân nhà ta đi sửa đê rồi, trong nhà chỉ còn nửa túi gạo, đứa nhỏ đói cả ngày…”

Ta nhét hai gói thịt khô vào lòng nàng ấy.

“Cái này để được lâu, giữ cho đứa nhỏ ăn.”

Nàng ấy cứ liên tục nói cảm ơn.

Ta không biết nên đáp thế nào, đành nói: “Nước rồi sẽ rút.”

“Đợi nước rút, cứ sống cho tốt.”

Sau trận mưa ấy, thịt dự trữ trong cửa hàng gần như trống sạch.

Hạ Trường Canh tính sổ, nhìn những trang giấy trống không, khó tránh có chút lo lắng.

Ta mở hộp gỗ của mình, đổ toàn bộ tiền riêng dành dụm bên trong ra.

“Cầm đi thu mua heo.”

“Không được.”

Chàng lập tức đẩy trở lại.

“Đây là tiền của nàng.”

“Bây giờ là khó khăn chung của chúng ta.”

“Nhưng nàng vất vả lắm mới tích được.”

Ta đặt từng đồng tiền trở lại lòng bàn tay chàng.

“Trước kia chàng bảo ta giữ tiền riêng vì sợ ta không có chỗ dựa.”

“Bây giờ ta lấy ra không phải vì không có chỗ dựa, mà vì ta biết chàng sẽ trả lại cho ta.”

Hạ Trường Canh nhìn tiền đồng trong lòng bàn tay, hốc mắt thế mà hơi đỏ.

Ngày thường chảy m.á.u chàng cũng không nhíu mày, lúc này lại cúi đầu thật lâu không nói.

Một lúc sau, chàng đẩy tiền cùng hộp gỗ trở lại trước mặt ta.

“Ta có cách.”

Ngày hôm sau, chàng đi tìm mấy đồ tể hợp tác lâu năm.

Chàng không vay bạc, chỉ chia cho họ làm một phần đơn đặt thịt khô trong nửa năm tới của cửa hàng, hứa thanh toán đúng giá, lại nhờ họ trước tiên cung cấp một lô thịt.

Mấy nhà vốn kính chàng nghĩa khí, lập tức đồng ý.

Nửa tháng sau, tiệm thịt mở lại, hàng hóa còn đầy đủ hơn trước.

Huyện lệnh biết trấn Thanh Thạch có người phát cháo cứu dân trong lúc lũ lụt, đặc biệt sai người mang tới một tấm biển đề hai chữ “Nghĩa thương”.

Khi nha dịch treo tấm biển trước cửa, hàng xóm láng giềng đều tới vây xem.

Có người khen Hạ Trường Canh có bản lĩnh.

Hạ Trường Canh lại nói ngay trước mặt mọi người: “Chủ ý là vợ chưa cưới của ta nghĩ ra, thịt khô cũng do nàng làm.”

“Tấm biển này nàng phải có một nửa.”

Ta đứng bên cạnh, mặt hơi nóng.

Nhưng trong lòng cũng sáng bừng.

Trước kia Lục Hoài Xuyên luôn nói nữ t.ử nên an phận trong nội trạch, đừng làm chuyện vượt quá bổn phận.

Nhưng rõ ràng ta có thể nấu được một nồi cháo ngon, có thể tính sổ rõ ràng, có thể lúc người khác sợ hãi thì nghĩ cách.

Vì sao ta phải tự thu mình lại thành một nhúm nhỏ, chờ ai đó khen ta hiểu chuyện?

Buổi tối, Hạ Trường Canh lau tấm biển ấy hết lần này tới lần khác.

Ta hỏi chàng: “Một tấm gỗ thôi, có gì mà lau mãi?”

Chàng nói: “Ta muốn lau sạch một chút.”

“Vì sao?”

“Sau này chúng ta có con, phải để con bé biết nương nó rất lợi hại.”

Tay cầm giẻ của ta khựng lại.

Chàng cũng nhận ra mình nói quá nhanh, tai lập tức đỏ lên.

“Ta không phải giục nàng… ý ta là sau này, nếu có.”

Ta nhìn dáng vẻ căng thẳng của chàng, cố ý hỏi: “Chàng muốn con gái?”

“Đều được.”

“Con trai thì sao?”

“Cũng được.”

“Nếu giống ta, phản ứng chậm thì sao?”

Hạ Trường Canh dừng tay.

Chàng đi đến trước mặt ta, nghiêm túc nhìn ta.

“Vậy thì để con bé chậm rãi lớn lên.”

“Chúng ta chờ con bé thêm một chút.”

Nước mưa trong sân còn chưa khô, ánh trăng phản chiếu trong vũng nước, sáng như bạc vụn.

6 - Tri Vi Kiến Trường An - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia