Nhưng chẳng bao lâu sau, Lục bá mẫu tới.
Bà gầy đi rất nhiều, ngồi trong chính đường nhà ta, nước mắt cứ rơi mãi.
Ta rót cho bà một chén trà nóng.
Bà nắm lấy tay ta, khóc nói: “Tri Vi, là ta không dạy Hoài Xuyên cho tốt.”
“Bây giờ nó đã hiểu hết, ngày nào cũng nhốt mình trong thư phòng, nói xin lỗi con.”
Ta không rút tay về.
Năm xưa Lục bá mẫu đối xử với ta không tệ.
Bà từng làm giày mới cho ta, từng trông ta lúc ta bệnh, cũng từng vào năm cha ta qua đời âm thầm mang bạc tới cho nương.
Những điều tốt ấy ta đều nhớ.
Vì vậy ta không nói lời khó nghe.
“Bá mẫu, chuyện đã qua thì cứ để qua đi.”
“Nhưng Hoài Xuyên thật lòng muốn cưới con.”
“Đó là chuyện của chàng ấy.”
Bà sững người.
Ta chậm rãi nói: “Người ta không thể lúc không muốn thì đẩy người khác đi, đến khi muốn lại đưa tay nhặt về.”
“Con không phải một bộ y phục cũ.”
“Năm đó chàng ấy cảm thấy con không xứng với mình, con rời đi.”
“Bây giờ con sống tốt, chàng ấy lại cảm thấy con tốt.”
“Đó không phải thích.”
“Đó là không cam lòng.”
Lục bá mẫu khóc càng dữ.
Ta đưa khăn cho bà.
“Bá mẫu về khuyên chàng ấy đi.”
“Chàng ấy có công danh, có tiền đồ, rồi sẽ sống tốt cuộc đời mình.”
“Con cũng vậy.”
Tiễn Lục bá mẫu đi rồi, Hạ Trường Canh từ ngoài cửa bước vào.
Chàng xách con cá vừa mua, trên người còn dính tuyết.
Chàng đứng bên cửa nhìn ta một lúc mới hỏi: “Nàng có mềm lòng không?”
Ta rửa sạch chén trà rồi đặt lại vào tủ.
“Không.”
“Vì sao?”
“Bởi vì ta biết mình muốn gì.”
Hạ Trường Canh không nói.
Ta đi tới, phủi tuyết trên vai chàng.
“Ta muốn một người, làm sai sẽ nói với ta, không trốn đi giả vờ không nhớ.”
“Ta muốn một người, thích ta thì nói cho ta biết, không đợi ta đi rồi mới hối hận.”
“Ta còn muốn một người, lúc ta đói sẽ nấu cơm cho ta.”
Hạ Trường Canh nhìn ta rồi bỗng cười.
“Vậy ta đều làm được.”
“Ừ.”
Ta nhận con cá trong tay chàng.
“Hôm nay hầm cá, không ăn sườn nữa.”
Ngày thành thân, trấn Thanh Thạch vô cùng náo nhiệt.
Hạ Trường Canh đóng tiệm thịt ba ngày, trong sân bày hơn mười bàn tiệc.
Chàng nói muốn để tất cả mọi người đều biết chàng đã cưới được Tạ Tri Vi.
Ta mặc áo cưới bằng xấp vải đỏ lựu ấy, ngồi trước gương, nương chải tóc cho ta.
Bà vừa chải vừa rơi nước mắt.
“Nương còn lo con từ hôn rồi sẽ chịu uất ức.”
Ta nắm tay bà.
“Nương, con không chịu uất ức.”
“Bây giờ con rất tốt.”
Nương cười gật đầu.
Khi đoàn đón dâu tới trước cửa, bên ngoài vang lên tiếng pháo.
Hạ Trường Canh cưỡi ngựa tới đón ta.
Ngày thường chàng luôn mặc vải thô, hôm nay thay hỉ phục màu đỏ, thế mà trông vô cùng tuấn tú.
Chỉ là chàng vừa căng thẳng, đến lúc xuống ngựa cũng suýt đặt hụt chân.
Khách khứa cười ầm lên.
Sau khi đứng vững, mặt chàng đỏ lợi hại, vẫn từng bước từng bước đi tới trước mặt ta.
Chàng không nói những câu cát tường văn vẻ.
Chỉ trước khi ta lên kiệu hoa, chàng thấp giọng nói: “Tri Vi, từ nay tiền trong nhà thuộc nàng, tiệm thịt thuộc nàng, ta cũng thuộc nàng.”
Ta không nhịn được cười.
“Chàng là người, không thể thuộc về ta.”
Chàng cuống lên.
“Vậy ta nghe nàng.”
“Được.”
Ta nói: “Vậy sau này chàng không được trèo tường.”
Chàng ngẩn ra rồi lập tức gật đầu.
“Không trèo.”
“Đi cửa chính.”
“Ừ.”
Kiệu hoa chậm rãi lắc lư xuyên qua phố ngõ.
Từ khe rèm ta nhìn thấy con đường đá xanh quen thuộc, thấy lão bá bán kẹo đường, thấy thím Lưu đứng trước cửa vẫy tay với ta.
Ta bỗng cảm thấy đời người chưa chắc phải đi thật xa.
Chỉ cần đi về phía đúng người, nơi nào cũng là chốn về.
Cuộc sống sau khi thành thân náo nhiệt hơn ta tưởng.
Hạ Trường Canh dậy sớm, mỗi ngày trước khi tới tiệm thịt đều để trên bàn cho ta một bát sữa đậu nành được ủ ấm.
Ta dậy chậm, chàng chưa từng giục.
Ta tính sổ chậm, chàng liền ngồi bên cạnh chờ.
Có lúc một khoản sổ ta tính ba lần, chàng cũng không phiền, chỉ nói: “Không vội, tiệm thịt nhà mình lại không gấp đi đầu thai.”
Có một lần, quản sự của một nhà giàu trong trấn tới mua thịt, cố ý làm khó ta.
Hắn ném xuống một nén bạc, đòi mua phần sườn ngon nhất, lại nói không cần thối tiền.
Ta cân thịt xong, đẩy nén bạc trả lại.
“Đây là hai lượng bạc, thịt chỉ hết một trăm hai mươi văn.”
Quản sự cau mày.
“Phần còn lại thưởng cho ngươi.”
“Ta không nhận thưởng.”
“Ngươi chê ít?”
“Không phải.”
Ta nói: “Nên nhận bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu.”
“Lấy nhiều hơn, ban đêm ta ngủ không yên.”
Quản sự cười khẩy.
“Một bà chủ bán thịt mà còn lắm quy củ.”
Hạ Trường Canh từ phía sau đi ra, trong tay xách d.a.o c.h.ặ.t xương.
Chàng không hung dữ với người ta, chỉ đứng cạnh ta.
“Vợ ta có quy củ là vì nàng sạch sẽ.”
“Ngươi muốn mua thì mua, không mua thì đừng làm chậm người phía sau.”
Sắc mặt quản sự thay đổi, cầm thịt bỏ đi.
Ta ngẩng đầu nhìn Hạ Trường Canh.
“Vừa rồi chàng dọa người ta.”
Chàng lập tức đặt d.a.o ra xa.
“Ta không dọa nàng chứ?”
“Không.”
“Vậy là tốt.”
Chàng thở phào, lại lấy từ dưới quầy ra một gói bánh hạt dẻ.
“Sáng nay nàng nói muốn ăn, ta sang phố Đông mua.”
Ta nhận bánh, trong lòng ấm như phơi dưới nắng.
Có người rất thích nói về sau.
Về sau cho nàng phú quý, về sau cho nàng thể diện, về sau sẽ đối xử tốt với nàng.
Hạ Trường Canh không thích nói về sau.
Chàng chỉ lúc ta nói muốn ăn bánh hạt dẻ thì xoay người đi phố Đông.
Lúc ta nói tay lạnh thì thêm than vào chậu lửa.
Lúc ta gặp ác mộng tỉnh dậy thì ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng ta cho tới khi ta ngủ lại.
Trước kia ta cho rằng những thứ ấy đều là chuyện nhỏ.
Về sau mới hiểu, cuộc sống vốn được ghép từ rất nhiều chuyện nhỏ như thế.
Lại qua một năm, Lục Hoài Xuyên vào kinh làm quan.
Nghe nói chàng cưới một người vợ môn đăng hộ đối, là con gái của lão sư, tri thư đạt lễ, dung mạo đoan trang.
Nghe nói về sau quan vận của chàng không tệ, nhưng mãi không có con.
Cũng nghe nói mỗi lần đi ngang trấn Thanh Thạch, chàng đều không chịu vào, chỉ dừng lại ở đầu trấn một lúc.
Những chuyện ấy truyền tới tai ta thì ta đã không còn để tâm nữa.
Hôm đó là đầu xuân.
Hoa đào trong sân nở rộ, gió vừa thổi, cánh hoa rơi đầy bậc đá.
Hạ Trường Canh đang hầm sườn trong bếp, hơi trắng bốc lên bên mép nắp nồi.
Ta ngồi dưới gốc cây, làm giày đầu hổ cho con gái vừa tròn một tuổi.
Con bé nằm sấp bên chân ta, nắm một cánh đào, ê a muốn nhét vào miệng.
Ta vội lấy cánh hoa đi.
“Không được ăn.”
Hạ Trường Canh thò đầu từ bếp ra.
“Tri Vi, cho bao nhiêu đường?”
Ta ngẩng đầu nhìn chàng.
Ánh nắng rơi trên vai chàng, tay áo dính chút bột mì, mày mắt vẫn thật thà như trước.
“Hai thìa.”
“Được.”
Chàng lại rụt đầu vào, không bao lâu đã vang lên tiếng thái rau.
Con gái cười trong lòng ta, giơ tay nắm tóc ta.
Ta cúi đầu hôn lên gương mặt mềm mại của con bé.
Ngoài tường sân, gió xuân thổi qua phố dài.
Tấm biển vải trước tiệm thịt khẽ lay, phía xa có người rao bán hoa, có người gọi nhau mua rau.
Tất cả đều rất bình thường.
Nhưng ta ngồi giữa những điều bình thường ấy, trong lòng lại vô cùng vững vàng.
Ta từng cho rằng hạnh phúc là có người đưa ta đi nhìn những nơi thật xa.
Về sau mới hiểu, hạnh phúc thật sự là có người bằng lòng ở bên cạnh ta, nấu ngon một bữa cơm, giữ sáng một ngọn đèn, cùng ta sống từng ngày mai bình dị mà có tư vị.
Mùi sườn trong nồi bay ra.
Ta bế con gái lên, chậm rãi đi về phía bếp.
Ngoài cửa sổ hoa đào đang nở rộ, ánh nắng dịu dàng phủ khắp sân nhỏ.
Còn quãng đời còn lại của ta, cuối cùng cũng có một chốn về yên ổn nhất.
HẾT.