18

Tôi không phải kiểu con gái đứng giữa Tu La Tràng mà không nhận ra gì.

Nhìn bề ngoài thì hai người cười cười nói nói. Nhưng trong lời nói lại toàn là đao kiếm giao phong.

Hai người càng nói càng hăng, tôi đúng lúc ho khan hai tiếng, giả vờ như bị sặc.

Lập tức ánh mắt của cả hai đều tập trung lên người tôi.

Hai người không hẹn mà cùng đưa tay vỗ lưng tôi, đồng thanh hỏi: “Cô không sao chứ?”

Ngay cả vỗ lưng cũng phải ganh đua.

Hai người là học sinh tiểu học à?

Sinh mệnh mong manh của tôi không chịu nổi sức mạnh từ hai người đàn ông cùng lúc.

Sặc giả thành sặc thật, tôi bắt đầu ho dữ dội.

19

Ăn cơm xong, công việc cũng bàn giao xong.

Tôi nói với Thẩm Uyên rằng mình muốn tiễn Hằng Nga một đoạn. Thẩm Uyên lập tức cảnh giác ngẩng đầu lên.

Động tác rửa bát cũng dừng lại: “Tôi đi cùng cô.”

Cậu ấy tuyệt đối không ngờ, chúng tôi tiễn Hằng Nga ngay ngoài ban công.

Hằng Nga phất tay, tiêu sái nói: “Được rồi, tiễn đến đây thôi.”

Anh ấy quay sang Thẩm Uyên, thân thiết nói: “Khi nào rảnh lên Tây Thiên ăn cơm với tôi nhé.”

Tôi: Đúng là măng mọc hết phần người khác rồi.

Sau đó anh ấy mặc vest, chắp tay sau lưng, ung dung bay về phía vầng trăng sáng nơi chân trời.

Tôi: “...”

Thẩm Uyên: “...”

20

Cơm ăn xong rồi, nhưng công việc vẫn phải làm.

Trong danh sách mà Hằng Nga mang đến cũng có những trường hợp đặc biệt.

Ví dụ như bắt cá hai tay, một người lại đi ước hai điều khác nhau. Đến cả Nguyệt Lão cũng không biết nên phân đối tượng kiểu người này cho ai mới đúng.

Tôi chỉ đành vung b.út một cái, gạch luôn tên của cả ba người.

Đáng đời!

Đôi khi Thẩm Uyên và tôi cũng xảy ra mâu thuẫn.

Chủ yếu là khi gặp các trường hợp tình tay ba, chúng tôi thường tranh cãi không ngừng xem rốt cuộc ai nên ở bên ai.

Một cô gái đã có bạn trai, nhưng lại gặp một chàng trai khác khiến cô ấy rung động.

Cả hai chàng trai đều thật lòng quan tâm đến cô ấy.

Nhưng danh sách báo lên để se duyên chỉ có thể là một đôi một.

Tôi nói: “Bây giờ cô ấy thích ai thì báo tên người đó lên.”

Thẩm Uyên nói: “Nếu cô ấy không thích người hiện tại thì sao không chia tay đi?”

Tôi đáp: “Nếu cô ấy thích người hiện tại thì tại sao lại xuất hiện người thứ hai?”

Thế là tôi và Thẩm Uyên quyết định quan sát thêm một thời gian.

Chúng tôi nhìn thấy nam chính và nam phụ dần nhận ra thân phận tình địch của nhau, giương cung bạt kiếm.

Cô gái thì đứng giữa do dự không quyết.

Cuối cùng, hai người đàn ông đêm khuya đau khổ đi uống rượu giải sầu, lại ôm nhau khóc lóc.

Sáng hôm sau tỉnh dậy thì phát hiện cả hai đang nằm trên cùng một chiếc giường...

Tôi: “...”

Thẩm Uyên: “...”

Hai chúng tôi nhìn nhau một cái, đều thấy trong mắt đối phương sự kiên định giống hệt nhau.

Tôi nói: “Hay là...”

Thẩm Uyên nói: “Tôi thấy được đấy.”

Thế là tôi và Thẩm Uyên buộc chỉ đỏ cho hai chàng trai ấy.

Từ tình địch thành người yêu.

21

Một đêm khuya nọ.

Ngoài ban công nhà tôi lại xuất hiện một cô bé tai thỏ, tóc buộc hai bên.

Cô bé đứng bên ngoài, đập cửa kính “bốp bốp” không ngừng.

Thẩm Uyên nhớ tới chuyện gần đây tôi từng nói muốn mời Thần Tài đến nhà để lấy chút vía phát tài.

Thế là cậu ấy vô cùng cung kính đi mở cửa: “Thầy Ninh Thần Tài, xin chào, xin chào.”

Cô bé lập tức cười hì hì chạy vào nhà: “Chị Vu ơi, con cá nhà chị hình như có bệnh về đầu óc ấy.”

Tôi quay đầu nói với Thẩm Uyên: “Đây là Thỏ Ngọc.”

Sau cú sốc Hằng Nga giả gái trước đó, Thẩm Uyên đã mặc định rằng chức vụ và hình tượng trên thiên đình chắc chắn sẽ lệch nhau một trời một vực.

Bây giờ đột nhiên gặp một người hoàn toàn khớp với hình tượng, ngược lại lại khiến người ta cảm thấy bất ngờ.

Bình thường đến mức có chút không bình thường.

Về sau cậu ấy khôn ra.

Một hôm, ông Thọ đầu hói mặc áo sơ mi caro đến nhà tôi chơi.

Thẩm Uyên ra mở cửa, cân nhắc một hồi rồi dò hỏi: “Xin hỏi... ngài là lập trình viên của công ty Thiên Đình sao?”

Tôi cười đến mức ngả trước ngả sau trên ghế sofa.

22

Thỏ Ngọc đến học nấu món ăn của tôi. Học xong thì muốn về.

Tôi giữ cô ấy ở lại ngủ một giấc rồi hẵng đi.

Thỏ Ngọc lắc lắc đôi tai thỏ, lẩm bẩm: “Thôi bỏ đi, không thấy em là anh ấy lại càm ràm nửa ngày.”

Thẩm Uyên vẫn đang ngẩng đầu nhìn mặt trăng.

Tôi hỏi: “Nghĩ gì thế?”

Thẩm Uyên ngoan ngoãn đáp: “Chị này, Thỏ Thỏ đơn phương đáng thương quá. Có thể buộc chỉ đỏ giữa Hằng Nga và Thỏ Ngọc không?”

Hả?

Nhưng hôm qua lúc cậu gặm đầu thỏ cay thì đâu có nói như vậy.

Tôi nói: “Sao mỗi lần trong bụng đầy ý đồ xấu là cậu mới nhớ gọi tôi là chị thế?”

Thẩm Uyên mềm giọng nói: “Chị, em đâu có.”

Tôi nheo mắt nhìn cậu ấy.

Ánh đèn xuyên qua hàng mi, đổ xuống mí mắt cậu ấy những chiếc bóng tinh xảo.

Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Uyên như cất giấu những mảnh kim cương vụn mà thần linh vô tình đ.á.n.h rơi giữa màn đêm.

Tôi nói: “Thẩm Uyên, có ai từng bảo cậu giống heo nái mặc áo n.g.ự.c chưa?”

Thẩm Uyên ngơ ngác: “Ý gì cơ?”

Tôi đáp: “Hết chiêu này đến chiêu khác.”

18-22 - Trì Vu Tư Cố Uyên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia