23

Thẩm Uyên thích nghi với việc sống ở nhà tôi quá tốt. Hoàn toàn không có chút cảm giác của người ngoài.

Tôi mua cho cậu ấy một chiếc điện thoại mới của hãng đang chờ nhà tài trợ quảng cáo.

Chưa đầy ba ngày, Thẩm Uyên đã học được cách dùng WeChat để chuyển tiếp các tin tức như: “Chấn động! Ăn ba loại thực phẩm này có 90% khả năng gây u.n.g t.h.ư!”

“Nguyên nhân khiến giới trẻ ngày nay sa đọa hóa ra chỉ là một ly trà sữa nhỏ bé!”

“Thức khuya đang hủy hoại cả một thế hệ chúng ta!”

Và vô số bài báo kiểu như vậy cho tôi xem.

Tôi mở WeChat ra thì phát hiện Thỏ Ngọc đang nhắn tin cho mình: “Chị Vu, sao anh Thẩm Uyên lại nhắn riêng cho Diêm Vương để tìm người vậy?”

Tôi trả lời: “Sao thế?”

Thỏ Ngọc đáp: “Là Diêm Vương lén kể cho em biết đó.”

Thỏ Ngọc lại nói: “Anh ấy tìm một chị gái rất rất xinh đẹp.”

Ánh mắt tôi nhìn Thẩm Uyên lập tức trở nên khác thường.

Cứ tưởng cậu vô tình đến ăn vạ, không ngờ là tới để dựa hơi quan hệ tìm người.

Nghĩ đến việc trước giờ tôi luôn tự xưng là chị trước mặt Thẩm Uyên, không những bị cậu em trai này lừa một vố, mà còn bị giấu giếm rồi biến thành công cụ hỗ trợ.

Mà cung mọc của tôi lại là Bọ Cạp.

Thế là tôi lập tức nhắn WeChat cho Thẩm Uyên: “Tiền điện thoại mới sẽ bị trừ vào lương.”

Thẩm Uyên trả lời trong tích tắc bằng một sticker cá chép Koi khóc hu hu.

Tôi vừa thấy cậu ấy đáng yêu, lại vừa tức đến ngứa cả răng: “Đúng là đồ đáng ghét!”

24

Người ta nói biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Tôi nói với Thẩm Uyên rằng mình phải đi công tác.

Thẩm Uyên tin sái cổ, còn chuẩn bị cho tôi ô chống nắng, kem chống nắng, áo khoác dài tay...

Hai chúng tôi bình thản tạm biệt nhau.

Sau đó, tôi trở tay lấy từ trong ba lô ra áo lông dày, túi chườm ấm, quần giữ nhiệt.

Trang bị đầy đủ từ đầu đến chân, rồi gõ cửa lớn của địa phủ âm khí dày đặc.

Tôi nói: “Tôi muốn tra một người.”

Quỷ sai đáp: “Không được, mời cô về cho.”

Tôi chỉ tay về phía một đám cô hồn dã quỷ bên cạnh: “Vậy sao họ lại vào được?”

Quỷ sai đáp: “Diêm Vương đại nhân sợ khỉ, xin cô quay về đi...”

Tôi: “?”

25

Tôi bắt đầu cởi áo khoác: “Thế này được chưa?”

Quỷ sai liên tục gật đầu: “Được rồi, được rồi. Vì cô không phải đến làm thủ tục đầu t.h.a.i nên có thể đến quầy tiếp tân trình bày yêu cầu trước.”

Ở quầy tiếp tân có rất nhiều nữ quỷ đang vừa tán gẫu vừa gặm xương.

Tôi lấy ảnh của Thẩm Uyên ra hỏi họ xem gần đây anh chàng đẹp trai này có từng đến địa phủ tìm người hay không.

Các cô ấy đều ngơ ngác: “Không nhớ nữa...”

Tôi nói: “Là một con cá chép.”

Nữ quỷ đeo nơ lập tức nói: “Nhớ rồi! Chẳng phải cậu ấy từng đến tìm một nữ tướng quân gì đó sao?”

Nữ tướng quân?

Thẩm Uyên còn có một mối tình kéo dài nghìn năm nữa à?

Nữ quỷ mặc đồ cổ trang nói: “Cậu ấy còn từng đến tìm một nữ tổng tài nữa.”

Nữ tổng tài?

Khoảng cách tuổi tác giữa các đối tượng yêu đương này cũng lớn thật đấy!

Nữ quỷ tô son nói: “Tôi nhớ cậu ấy đến rất nhiều lần... còn từng tìm cả ni cô nữa.”

Cả ni cô cũng có?

Khá lắm!

Phạm vi sở thích rộng thật đấy!

Thẩm Uyên từng tìm nhiều người như vậy sao?

Số đối tượng tôi từng quen còn không bằng một con cá nữa?

Ba nữ quỷ mở máy là không dừng được. Họ thao thao bất tuyệt kể lại dáng vẻ của Thẩm Uyên mỗi lần đến tìm người.

Sau khi những người phụ nữ đó qua đời ở nhân gian, lần nào Thẩm Uyên cũng mắt đỏ hoe chạy tới hỏi thăm tình hình chuyển thế của họ.

Cũng khá chung tình đấy chứ.

Để bày tỏ lòng cảm ơn, tôi lần lượt tặng chiếc áo lông, túi chườm ấm và quần giữ nhiệt cho ba nữ quỷ.

Sau đó, tôi mang theo muôn vàn tâm sự rời đi.

26

Lúc tôi trở về thì trời đã ngả hoàng hôn.

Tôi nhìn thấy Thẩm Uyên đang ngồi trên tấm t.h.ả.m trước cửa nhà. Đầu hơi cúi xuống, gà gật ngủ.

Giữa chiếc áo len màu be và mái tóc đen lộ ra một đoạn da trắng nõn nơi cổ.

Toàn thân cậu ấy đều toát lên cảm giác mềm mại, ấm áp của một người thuộc về căn nhà này.

Tôi cúi đầu nhìn cậu ấy.

Cậu ấy cũng mơ màng ngẩng đầu nhìn tôi.

Thẩm Uyên hỏi: “Sao giờ chị mới về?”

Tôi đáp: “Khó khăn lắm mới ra ngoài được một chuyến, chẳng phải nên tranh thủ lười biếng một chút sao?”

Thẩm Uyên ghé cái đầu mềm mềm đến trước mặt tôi.

Tôi hỏi: “Có chuyện gì à?”

Cậu ấy nói: “Ra ngoài sờ cá xong rồi, chẳng phải cũng nên chăm sóc con cá ở nhà sao?”

Đúng là Thẩm Uyên chẳng khác nào một củ cà rốt rực rỡ sắc màu.

Đào hoa thật.

Tôi đưa tay véo má cậu ấy, cúi người dịu dàng nói: “Đừng giở trò này với chị.”

27

Dạo gần đây rõ ràng Thẩm Uyên cảm nhận được tâm trạng tôi không tốt.

Không hiểu sao cậu ấy bỗng trở nên rất hứng thú với việc chọc tôi cười.

Cậu ấy nói: “Tôi có một cô em gái, kể chuyện gì với nó nó cũng bảo không biết.”

Tôi đáp: “Cá em vô tri?”

Cậu ấy nói: “Ai cũng rất thích ăn cá, chị có biết vì...”

Tôi lập tức tiếp lời: “Dư vị vô cùng?”

Cậu ấy nói: “Cuộc sống gần đây của tôi vô cùng vui vẻ...”

Tôi đáp: “Ngư lạc sinh hoạt?”

Thẩm Uyên: “...”

23-27 - Trì Vu Tư Cố Uyên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia